Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 1079
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1079Giang Nguyệt: …Không biết tại sao, cô đột nhiên không còn cảm động nữa.…Từ trước đến nay, dư luận trên mạng luôn là một cơn gió, tin tức mới xuất hiện không ngừng, cái sau nổi hơn cái trước, nhiệt độ giảm xuống, sự chú ý của công chúng bắt đầu dần dần rời khỏi Giang Nguyệt.Các tay săn ảnh ngồi xổm dưới chung cư trước đó cũng giải tán, Giang Nguyệt cuối cùng cũng có thể thuận lợi trở về đoàn tụ với chị Trần, Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp.Đã lâu không gặp, mấy người họ vừa gặp đã ôm nhau thắm thiết, rất phấn khích và hạnh phúc.Nếu như nói gia đình Thịnh Sóc Thành là người nhà chung huyết thống của cô, vậy thì ba người này là gia đình mà sau này cô xác định.Tất cả đều quan trọng như nhau.Chị Trần thấy mấy cô gái nhỏ náo nhiệt thì mỉm cười đi pha trà rồi bưng đến bàn, rót cho mỗi người một chén.Từ lúc Giang Nguyệt bước vào cửa, ngồi xuống ghế sô pha, miệng Tiểu Diệp vẫn hoạt động không ngừng, cô ấy đang mắng những tay săn ảnh ở dưới lầu lúc trước.Biết được chuyện Ứng Thừa Kỳ ám chỉ Giang Nguyệt lấy bệnh tâm lý ra chơi bài tình cảm, cô ấy lại mắng anh ta là đạo diễn vô lương tâm, không có tính nghệ thuật, không có số mệnh thành công lớn.Giang Nguyệt cười cong lưng: “Tiểu Diệp, sớm biết vậy chị nên dẫn em đi Bắc Thành.”“Đúng vậy, nếu em ở đó thì chắc chắn sẽ mắng anh ta như tát nước, ai trên ai dưới, ai mang đến tiền tài và nhiệt độ cho bộ phim của anh ta, trong lòng anh ta không rõ sao?”Chị Trần bận rộn xong cũng ngồi trên ghế sô pha.Nghe họ nhắc tới chuyện tuyên truyền phim, chị Trần tự nhiên tiếp lời: “Đúng rồi Nguyệt Nguyệt, chị còn chưa kịp nói với em.”“Hai ngày trước, Tiêu tổng gọi điện thoại cho chị.”Giang Nguyệt sững sờ trong giây lát: “Anh ấy tìm chị có chuyện gì?”Chị Trần: “Anh ta nói có kế hoạch quảng bá tiếp theo cho bộ phim “Tú Nương” và công việc vận hành tuyên truyền sau này không còn do đạo diễn Ứng Thừa Kỳ quyết định, mà giao cho chị toàn quyền phụ trách.”Lúc chị Trần nhận được thông báo này còn cảm thấy rất bất ngờ, nhưng liên kết với chuyện Giang Nguyệt vừa nói, đại khái cô ấy có thể hiểu được dụng ý của Tiêu Kỳ Nhiên.Có lẽ là do Giang Nguyệt bị đoàn phim đối xử bất công, Tiêu Kỳ Nhiên sợ sau này cô lại chịu ủy khuất và bị gây khó dễ nên mới giao công việc này cho một người nghĩ cho cô, làm việc chu toàn.Tiêu Kỳ Nhiên làm việc này cực kỳ khiêm tốn, nếu chị Trần không nhắc tới thì ngay cả bản thân Giang Nguyệt cũng không biết.Thấy cô im lặng không nói lời nào, chị Trần cười nói: “Vì chuyện này, mấy ngày nay chị rất bận rộn, em ở nhà để Tiểu Diệp và Tĩnh Nghi chăm sóc, có chuyện gì chị liên lạc qua điện thoại là được.”Giang Nguyệt cảm kích nói: “Vất vả rồi, chị Trần.”“Đều là người nhà, nói những thứ này làm gì? Không có gì mà vất vả hay không, vì em, tất cả đều đáng giá.”Chị Trần xua tay cười: “Hơn nữa, chị cũng không làm vô ích, Tiêu tổng nói sẽ trả gấp đôi lương cho chị. Hi Hi vừa bước vào năm hai trung học cơ sở, lớp vật lý hơi khó nên chị tích góp chút tiền rồi mời gia sư cho con bé….”
Chương 1079
Giang Nguyệt: …
Không biết tại sao, cô đột nhiên không còn cảm động nữa.
…
Từ trước đến nay, dư luận trên mạng luôn là một cơn gió, tin tức mới xuất hiện không ngừng, cái sau nổi hơn cái trước, nhiệt độ giảm xuống, sự chú ý của công chúng bắt đầu dần dần rời khỏi Giang Nguyệt.
Các tay săn ảnh ngồi xổm dưới chung cư trước đó cũng giải tán, Giang Nguyệt cuối cùng cũng có thể thuận lợi trở về đoàn tụ với chị Trần, Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp.
Đã lâu không gặp, mấy người họ vừa gặp đã ôm nhau thắm thiết, rất phấn khích và hạnh phúc.
Nếu như nói gia đình Thịnh Sóc Thành là người nhà chung huyết thống của cô, vậy thì ba người này là gia đình mà sau này cô xác định.
Tất cả đều quan trọng như nhau.
Chị Trần thấy mấy cô gái nhỏ náo nhiệt thì mỉm cười đi pha trà rồi bưng đến bàn, rót cho mỗi người một chén.
Từ lúc Giang Nguyệt bước vào cửa, ngồi xuống ghế sô pha, miệng Tiểu Diệp vẫn hoạt động không ngừng, cô ấy đang mắng những tay săn ảnh ở dưới lầu lúc trước.
Biết được chuyện Ứng Thừa Kỳ ám chỉ Giang Nguyệt lấy bệnh tâm lý ra chơi bài tình cảm, cô ấy lại mắng anh ta là đạo diễn vô lương tâm, không có tính nghệ thuật, không có số mệnh thành công lớn.
Giang Nguyệt cười cong lưng: “Tiểu Diệp, sớm biết vậy chị nên dẫn em đi Bắc Thành.”
“Đúng vậy, nếu em ở đó thì chắc chắn sẽ mắng anh ta như tát nước, ai trên ai dưới, ai mang đến tiền tài và nhiệt độ cho bộ phim của anh ta, trong lòng anh ta không rõ sao?”
Chị Trần bận rộn xong cũng ngồi trên ghế sô pha.
Nghe họ nhắc tới chuyện tuyên truyền phim, chị Trần tự nhiên tiếp lời: “Đúng rồi Nguyệt Nguyệt, chị còn chưa kịp nói với em.”
“Hai ngày trước, Tiêu tổng gọi điện thoại cho chị.”
Giang Nguyệt sững sờ trong giây lát: “Anh ấy tìm chị có chuyện gì?”
Chị Trần: “Anh ta nói có kế hoạch quảng bá tiếp theo cho bộ phim “Tú Nương” và công việc vận hành tuyên truyền sau này không còn do đạo diễn Ứng Thừa Kỳ quyết định, mà giao cho chị toàn quyền phụ trách.”
Lúc chị Trần nhận được thông báo này còn cảm thấy rất bất ngờ, nhưng liên kết với chuyện Giang Nguyệt vừa nói, đại khái cô ấy có thể hiểu được dụng ý của Tiêu Kỳ Nhiên.
Có lẽ là do Giang Nguyệt bị đoàn phim đối xử bất công, Tiêu Kỳ Nhiên sợ sau này cô lại chịu ủy khuất và bị gây khó dễ nên mới giao công việc này cho một người nghĩ cho cô, làm việc chu toàn.
Tiêu Kỳ Nhiên làm việc này cực kỳ khiêm tốn, nếu chị Trần không nhắc tới thì ngay cả bản thân Giang Nguyệt cũng không biết.
Thấy cô im lặng không nói lời nào, chị Trần cười nói: “Vì chuyện này, mấy ngày nay chị rất bận rộn, em ở nhà để Tiểu Diệp và Tĩnh Nghi chăm sóc, có chuyện gì chị liên lạc qua điện thoại là được.”
Giang Nguyệt cảm kích nói: “Vất vả rồi, chị Trần.”
“Đều là người nhà, nói những thứ này làm gì? Không có gì mà vất vả hay không, vì em, tất cả đều đáng giá.”
Chị Trần xua tay cười: “Hơn nữa, chị cũng không làm vô ích, Tiêu tổng nói sẽ trả gấp đôi lương cho chị. Hi Hi vừa bước vào năm hai trung học cơ sở, lớp vật lý hơi khó nên chị tích góp chút tiền rồi mời gia sư cho con bé….”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1079Giang Nguyệt: …Không biết tại sao, cô đột nhiên không còn cảm động nữa.…Từ trước đến nay, dư luận trên mạng luôn là một cơn gió, tin tức mới xuất hiện không ngừng, cái sau nổi hơn cái trước, nhiệt độ giảm xuống, sự chú ý của công chúng bắt đầu dần dần rời khỏi Giang Nguyệt.Các tay săn ảnh ngồi xổm dưới chung cư trước đó cũng giải tán, Giang Nguyệt cuối cùng cũng có thể thuận lợi trở về đoàn tụ với chị Trần, Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp.Đã lâu không gặp, mấy người họ vừa gặp đã ôm nhau thắm thiết, rất phấn khích và hạnh phúc.Nếu như nói gia đình Thịnh Sóc Thành là người nhà chung huyết thống của cô, vậy thì ba người này là gia đình mà sau này cô xác định.Tất cả đều quan trọng như nhau.Chị Trần thấy mấy cô gái nhỏ náo nhiệt thì mỉm cười đi pha trà rồi bưng đến bàn, rót cho mỗi người một chén.Từ lúc Giang Nguyệt bước vào cửa, ngồi xuống ghế sô pha, miệng Tiểu Diệp vẫn hoạt động không ngừng, cô ấy đang mắng những tay săn ảnh ở dưới lầu lúc trước.Biết được chuyện Ứng Thừa Kỳ ám chỉ Giang Nguyệt lấy bệnh tâm lý ra chơi bài tình cảm, cô ấy lại mắng anh ta là đạo diễn vô lương tâm, không có tính nghệ thuật, không có số mệnh thành công lớn.Giang Nguyệt cười cong lưng: “Tiểu Diệp, sớm biết vậy chị nên dẫn em đi Bắc Thành.”“Đúng vậy, nếu em ở đó thì chắc chắn sẽ mắng anh ta như tát nước, ai trên ai dưới, ai mang đến tiền tài và nhiệt độ cho bộ phim của anh ta, trong lòng anh ta không rõ sao?”Chị Trần bận rộn xong cũng ngồi trên ghế sô pha.Nghe họ nhắc tới chuyện tuyên truyền phim, chị Trần tự nhiên tiếp lời: “Đúng rồi Nguyệt Nguyệt, chị còn chưa kịp nói với em.”“Hai ngày trước, Tiêu tổng gọi điện thoại cho chị.”Giang Nguyệt sững sờ trong giây lát: “Anh ấy tìm chị có chuyện gì?”Chị Trần: “Anh ta nói có kế hoạch quảng bá tiếp theo cho bộ phim “Tú Nương” và công việc vận hành tuyên truyền sau này không còn do đạo diễn Ứng Thừa Kỳ quyết định, mà giao cho chị toàn quyền phụ trách.”Lúc chị Trần nhận được thông báo này còn cảm thấy rất bất ngờ, nhưng liên kết với chuyện Giang Nguyệt vừa nói, đại khái cô ấy có thể hiểu được dụng ý của Tiêu Kỳ Nhiên.Có lẽ là do Giang Nguyệt bị đoàn phim đối xử bất công, Tiêu Kỳ Nhiên sợ sau này cô lại chịu ủy khuất và bị gây khó dễ nên mới giao công việc này cho một người nghĩ cho cô, làm việc chu toàn.Tiêu Kỳ Nhiên làm việc này cực kỳ khiêm tốn, nếu chị Trần không nhắc tới thì ngay cả bản thân Giang Nguyệt cũng không biết.Thấy cô im lặng không nói lời nào, chị Trần cười nói: “Vì chuyện này, mấy ngày nay chị rất bận rộn, em ở nhà để Tiểu Diệp và Tĩnh Nghi chăm sóc, có chuyện gì chị liên lạc qua điện thoại là được.”Giang Nguyệt cảm kích nói: “Vất vả rồi, chị Trần.”“Đều là người nhà, nói những thứ này làm gì? Không có gì mà vất vả hay không, vì em, tất cả đều đáng giá.”Chị Trần xua tay cười: “Hơn nữa, chị cũng không làm vô ích, Tiêu tổng nói sẽ trả gấp đôi lương cho chị. Hi Hi vừa bước vào năm hai trung học cơ sở, lớp vật lý hơi khó nên chị tích góp chút tiền rồi mời gia sư cho con bé….”