Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 1080

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1080Nhắc đến con cái, chị Trần nói nhiều hơn.Sau khi đề tài kết thúc, Giang Nguyệt luôn cảm thấy mình đã quên nói gì đó, mãi đến khi Tiểu Diệp thuận miệng hỏi vị thiếu gia què quặt trước đó ở bệnh kia thế nào, cô mới nhớ ra.“Chuyện là…” Cô nuốt cổ họng: “Gần đây không có cơ hội nói với mọi người, em đã tìm được cha mẹ ruột của mình.”“Cái gì?!”Trong sự ngạc nhiên và sững sờ của ba người, Giang Nguyệt kể về những chuyện gần đây của mình, giải thích rõ ràng mọi chuyện kể cả quan hệ của mình và Thịnh Sóc Thành, Thịnh Cảnh Tây.Khi cô nói xong, mọi người nhìn nhau, biểu cảm trên mặt mỗi người hoàn toàn khác nhau.“Tóm lại, mọi chuyện là vậy.”Giang Nguyệt thấy ba người im lặng, có chút không được tự nhiên: “Mọi người không cảm thấy khó chấp nhận sao? Em cũng cảm thấy… Số phận thực sự kỳ diệu.”Trong thời gian dài, không ai nói một lời.Giang Nguyệt đợi rất lâu, thấy mọi người đều ngơ ngác như tượng, cuối cùng bất lực nói: “Sao không ai nói lời nào vậy?”“… Chị Giang Nguyệt, em rất vui.”Tĩnh Nghi khụt khịt, nước mắt lưng tròng: “Em không giỏi ăn nói, đầu óc cũng không thông minh, không biết nên nói gì, bây giờ nói chúc chị thịnh vượng có phải không thích hợp không?”Giang Nguyệt sững sờ, cười nói: “Muốn hiểu như vậy cũng không sao.”Tiểu Diệp dùng mu bàn tay lau mặt, giả vờ cười rạng rỡ: “Khóc cái gì, sau này em sẽ phải ôm đùi chị Giang Nguyệt nhiều hơn nữa! Thịnh tiểu thư, từ nay về sau hãy chiếu cố cho em nhé!”Mặc dù cô ấy nói như vậy nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên khuôn mặt.Điều này thật tuyệt.Thật sự tuyệt vời.Từ nay về sau, chị Giang Nguyệt của họ sẽ không bao giờ cô đơn nữa.Cô sẽ có một người bố, một người bà, một người anh trai, một cuộc sống tươi đẹp và đủ đầy thuộc về cô.Họ hạnh phúc cho cô, vui mừng cho cô.Không biết ai nói “oa” trước, rồi mọi người chạy đến ôm nhau khóc lớn.Đặc biệt là Tiểu Diệp, người vừa rồi còn giả vờ tươi cười, bây giờ đang khóc như mưa, không còn chút hình tượng nào.Tĩnh Nghi tùy ý dùng tay áo lau nước mắt, nhưng nước mắt mới vẫn rơi xuống.Truyện được đă ng tại ứn g dụ ng R ead M e hoặc W e Rea d.Giang Nguyệt lại rút khăn giấy ra, cùng khóc với họ.Khung cảnh vừa vui tươi vừa ấm áp.Chị Trần đứng sang một bên, ánh mắt chua xót, trên mặt hiện lên nụ cười hài lòng.Cô ấy cũng ôm lấy Giang Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Nguyệt Nguyệt của chúng ta cuối cùng cũng có nơi để dựa vào, sau này chúng ta sẽ càng ngày càng hạnh phúc hơn phải không?”“Cảm ơn chị, chị Trần.”Nước mắt Giang Nguyệt rơi xuống, cô ôm chặt lấy chị Trần: “Em làm được, chị không cần lo lắng cho em.”

Chương 1080

Nhắc đến con cái, chị Trần nói nhiều hơn.

Sau khi đề tài kết thúc, Giang Nguyệt luôn cảm thấy mình đã quên nói gì đó, mãi đến khi Tiểu Diệp thuận miệng hỏi vị thiếu gia què quặt trước đó ở bệnh kia thế nào, cô mới nhớ ra.

“Chuyện là…” Cô nuốt cổ họng: “Gần đây không có cơ hội nói với mọi người, em đã tìm được cha mẹ ruột của mình.”

“Cái gì?!”

Trong sự ngạc nhiên và sững sờ của ba người, Giang Nguyệt kể về những chuyện gần đây của mình, giải thích rõ ràng mọi chuyện kể cả quan hệ của mình và Thịnh Sóc Thành, Thịnh Cảnh Tây.

Khi cô nói xong, mọi người nhìn nhau, biểu cảm trên mặt mỗi người hoàn toàn khác nhau.

“Tóm lại, mọi chuyện là vậy.”

Giang Nguyệt thấy ba người im lặng, có chút không được tự nhiên: “Mọi người không cảm thấy khó chấp nhận sao? Em cũng cảm thấy… Số phận thực sự kỳ diệu.”

Trong thời gian dài, không ai nói một lời.

Giang Nguyệt đợi rất lâu, thấy mọi người đều ngơ ngác như tượng, cuối cùng bất lực nói: “Sao không ai nói lời nào vậy?”

“… Chị Giang Nguyệt, em rất vui.”

Tĩnh Nghi khụt khịt, nước mắt lưng tròng: “Em không giỏi ăn nói, đầu óc cũng không thông minh, không biết nên nói gì, bây giờ nói chúc chị thịnh vượng có phải không thích hợp không?”

Giang Nguyệt sững sờ, cười nói: “Muốn hiểu như vậy cũng không sao.”

Tiểu Diệp dùng mu bàn tay lau mặt, giả vờ cười rạng rỡ: “Khóc cái gì, sau này em sẽ phải ôm đùi chị Giang Nguyệt nhiều hơn nữa! Thịnh tiểu thư, từ nay về sau hãy chiếu cố cho em nhé!”

Mặc dù cô ấy nói như vậy nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên khuôn mặt.

Điều này thật tuyệt.

Thật sự tuyệt vời.

Từ nay về sau, chị Giang Nguyệt của họ sẽ không bao giờ cô đơn nữa.

Cô sẽ có một người bố, một người bà, một người anh trai, một cuộc sống tươi đẹp và đủ đầy thuộc về cô.

Họ hạnh phúc cho cô, vui mừng cho cô.

Không biết ai nói “oa” trước, rồi mọi người chạy đến ôm nhau khóc lớn.

Đặc biệt là Tiểu Diệp, người vừa rồi còn giả vờ tươi cười, bây giờ đang khóc như mưa, không còn chút hình tượng nào.

Tĩnh Nghi tùy ý dùng tay áo lau nước mắt, nhưng nước mắt mới vẫn rơi xuống.

Truyện được đă ng tại ứn g dụ ng R ead M e hoặc W e Rea d.

Giang Nguyệt lại rút khăn giấy ra, cùng khóc với họ.

Khung cảnh vừa vui tươi vừa ấm áp.

Chị Trần đứng sang một bên, ánh mắt chua xót, trên mặt hiện lên nụ cười hài lòng.

Cô ấy cũng ôm lấy Giang Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Nguyệt Nguyệt của chúng ta cuối cùng cũng có nơi để dựa vào, sau này chúng ta sẽ càng ngày càng hạnh phúc hơn phải không?”

“Cảm ơn chị, chị Trần.”

Nước mắt Giang Nguyệt rơi xuống, cô ôm chặt lấy chị Trần: “Em làm được, chị không cần lo lắng cho em.”

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1080Nhắc đến con cái, chị Trần nói nhiều hơn.Sau khi đề tài kết thúc, Giang Nguyệt luôn cảm thấy mình đã quên nói gì đó, mãi đến khi Tiểu Diệp thuận miệng hỏi vị thiếu gia què quặt trước đó ở bệnh kia thế nào, cô mới nhớ ra.“Chuyện là…” Cô nuốt cổ họng: “Gần đây không có cơ hội nói với mọi người, em đã tìm được cha mẹ ruột của mình.”“Cái gì?!”Trong sự ngạc nhiên và sững sờ của ba người, Giang Nguyệt kể về những chuyện gần đây của mình, giải thích rõ ràng mọi chuyện kể cả quan hệ của mình và Thịnh Sóc Thành, Thịnh Cảnh Tây.Khi cô nói xong, mọi người nhìn nhau, biểu cảm trên mặt mỗi người hoàn toàn khác nhau.“Tóm lại, mọi chuyện là vậy.”Giang Nguyệt thấy ba người im lặng, có chút không được tự nhiên: “Mọi người không cảm thấy khó chấp nhận sao? Em cũng cảm thấy… Số phận thực sự kỳ diệu.”Trong thời gian dài, không ai nói một lời.Giang Nguyệt đợi rất lâu, thấy mọi người đều ngơ ngác như tượng, cuối cùng bất lực nói: “Sao không ai nói lời nào vậy?”“… Chị Giang Nguyệt, em rất vui.”Tĩnh Nghi khụt khịt, nước mắt lưng tròng: “Em không giỏi ăn nói, đầu óc cũng không thông minh, không biết nên nói gì, bây giờ nói chúc chị thịnh vượng có phải không thích hợp không?”Giang Nguyệt sững sờ, cười nói: “Muốn hiểu như vậy cũng không sao.”Tiểu Diệp dùng mu bàn tay lau mặt, giả vờ cười rạng rỡ: “Khóc cái gì, sau này em sẽ phải ôm đùi chị Giang Nguyệt nhiều hơn nữa! Thịnh tiểu thư, từ nay về sau hãy chiếu cố cho em nhé!”Mặc dù cô ấy nói như vậy nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên khuôn mặt.Điều này thật tuyệt.Thật sự tuyệt vời.Từ nay về sau, chị Giang Nguyệt của họ sẽ không bao giờ cô đơn nữa.Cô sẽ có một người bố, một người bà, một người anh trai, một cuộc sống tươi đẹp và đủ đầy thuộc về cô.Họ hạnh phúc cho cô, vui mừng cho cô.Không biết ai nói “oa” trước, rồi mọi người chạy đến ôm nhau khóc lớn.Đặc biệt là Tiểu Diệp, người vừa rồi còn giả vờ tươi cười, bây giờ đang khóc như mưa, không còn chút hình tượng nào.Tĩnh Nghi tùy ý dùng tay áo lau nước mắt, nhưng nước mắt mới vẫn rơi xuống.Truyện được đă ng tại ứn g dụ ng R ead M e hoặc W e Rea d.Giang Nguyệt lại rút khăn giấy ra, cùng khóc với họ.Khung cảnh vừa vui tươi vừa ấm áp.Chị Trần đứng sang một bên, ánh mắt chua xót, trên mặt hiện lên nụ cười hài lòng.Cô ấy cũng ôm lấy Giang Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Nguyệt Nguyệt của chúng ta cuối cùng cũng có nơi để dựa vào, sau này chúng ta sẽ càng ngày càng hạnh phúc hơn phải không?”“Cảm ơn chị, chị Trần.”Nước mắt Giang Nguyệt rơi xuống, cô ôm chặt lấy chị Trần: “Em làm được, chị không cần lo lắng cho em.”

Chương 1080