Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 349: Chương 349
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cũng do nằm mơ thấy ác mộng nên mới khiến cậu trông gà hóa cuốc.. Có thể, có thể trước khi đi ngủ cậu quên đóng cửa thì sao?Tô Tử Du nghĩ như vậy nhưng cũng không chắc chắn lắm.Đóng cửa trước khi đi ngủ đã trở thành thói quen hằng ngày rồi, lẽ nào tối nay cậu quên thật?Tô Tử Du nằm trên giường, không dám tắt đèn, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.Cậu nhớ tới cơn ác mộng vừa rồi, có người mở cửa phòng cậu, nhẹ nhàng bước vào, đứng trước giường cậu… Càng nghĩ càng sợ.Tô Tử Du do dự, nếu không thì qua ngủ với Túc Bảo nhỉ, cậu nằm dưới sàn cũng được.Không được nữa thì tìm anh hai? Chen chúc với anh hai cũng không mất mặt đâu nhở?Nhưng nếu muốn đi ra ngoài thì phải đi qua góc hành lang kia.Ngộ nhỡ “người” kia trốn ở đó thì sao? Thế chẳng phải sẽ đối đầu trực tiếp ư…Tô Tử Du không kiềm được run bần bật, nhanh chóng nghĩ ra một con đường khác: Hay là đi tìm ba đi!Phòng ba chỉ cách phòng cậu một cái phòng làm việc, không cần phải đi qua góc cầu thang kia.Tô Tử Du run rẩy đứng dậy, chân vừa giẫm lên sàn nhà, bỗng thấy bóng tối tràn ra từ gầm giường, thế là ngay lập tức rụt chân lại.Hức hức! Giờ cậu nhìn cái gì cũng thấy sợ hãi hết!Tô Tử Du s* s**ng xung quanh, lấy điện thoại di động ra, định gọi điện thoại cho ba.Đúng lúc này, trong tủ quần áo bỗng truyền đến tiếng vang nhỏ.Két…Cửa tủ quần áo hé ra một khe hở.Sống lưng Tô Tử Du cứng đờ, khó khăn quay đầu lại… . Đọc thêm nhiề𝑢 tr𝑢𝙮ện ở ﹙ 𝑇 R 𝑢 M 𝑇 R U 𝒴 𝚎 N.𝗩N ﹚Cửa tủ quần áo mở ra chừng hai cm thì không nhúc nhích nữa, dường như chỉ là đồ vật lâu ngày bị lão hóa, không chịu nổi trọng lượng nên tự mở ra…Tô Tử Du nhìn qua khe hở kia, không hiểu sao cậu cứ cảm thấy có thứ gì đó đang núp bên trong, lông tơ dựng đứng.Nếu cơn ác mộng là thật, thế thì người kia vốn chưa rời đi mà đang trốn trong tủ quần áo?Tô Tử Du nín thở, phòng yên tĩnh đến mức khiến cậu xuất hiện ảo giác như nghe được tiếng hít thở của ai đó.“Ai… Ai ở đó!” Tô Tử Du sợ hãi lớn giọng hỏi, cố động viên bản thân.Lúc này, cảm giác dưới gầm giường có người, cửa sổ có người, phòng vệ sinh cũng có người vẫn cứ đeo bám cậu.Thế là nhóc con lập tức lao ra, hoảng hốt mở cửa, thế nhưng cửa phòng đã bị cậu khóa trái lúc nãy rồi, càng sốt ruột càng không mở được.Cậu không dám quay đầu lại, cậu cứ cảm thấy có thứ gì đó vừa bước ra từ trong tủ quần áo, đang đứng ngay sau lưng mình…Xoạch!Cuối cùng cũng mở được cửa, Tô Tử Du bật khóc chạy ra ngoài.“Ba ba! Ba ba! Ba ơi!” Nhóc con nhát gan đập cửa rầm rầm, sợ hãi không dám quay đầu lại.
Cũng do nằm mơ thấy ác mộng nên mới khiến cậu trông gà hóa cuốc.. Có thể, có thể trước khi đi ngủ cậu quên đóng cửa thì sao?
Tô Tử Du nghĩ như vậy nhưng cũng không chắc chắn lắm.
Đóng cửa trước khi đi ngủ đã trở thành thói quen hằng ngày rồi, lẽ nào tối nay cậu quên thật?
Tô Tử Du nằm trên giường, không dám tắt đèn, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.
Cậu nhớ tới cơn ác mộng vừa rồi, có người mở cửa phòng cậu, nhẹ nhàng bước vào, đứng trước giường cậu… Càng nghĩ càng sợ.
Tô Tử Du do dự, nếu không thì qua ngủ với Túc Bảo nhỉ, cậu nằm dưới sàn cũng được.
Không được nữa thì tìm anh hai? Chen chúc với anh hai cũng không mất mặt đâu nhở?
Nhưng nếu muốn đi ra ngoài thì phải đi qua góc hành lang kia.
Ngộ nhỡ “người” kia trốn ở đó thì sao? Thế chẳng phải sẽ đối đầu trực tiếp ư…
Tô Tử Du không kiềm được run bần bật, nhanh chóng nghĩ ra một con đường khác: Hay là đi tìm ba đi!
Phòng ba chỉ cách phòng cậu một cái phòng làm việc, không cần phải đi qua góc cầu thang kia.
Tô Tử Du run rẩy đứng dậy, chân vừa giẫm lên sàn nhà, bỗng thấy bóng tối tràn ra từ gầm giường, thế là ngay lập tức rụt chân lại.
Hức hức! Giờ cậu nhìn cái gì cũng thấy sợ hãi hết!
Tô Tử Du s* s**ng xung quanh, lấy điện thoại di động ra, định gọi điện thoại cho ba.
Đúng lúc này, trong tủ quần áo bỗng truyền đến tiếng vang nhỏ.
Két…
Cửa tủ quần áo hé ra một khe hở.
Sống lưng Tô Tử Du cứng đờ, khó khăn quay đầu lại… . Đọc thêm nhiề𝑢 tr𝑢𝙮ện ở ﹙ 𝑇 R 𝑢 M 𝑇 R U 𝒴 𝚎 N.𝗩N ﹚
Cửa tủ quần áo mở ra chừng hai cm thì không nhúc nhích nữa, dường như chỉ là đồ vật lâu ngày bị lão hóa, không chịu nổi trọng lượng nên tự mở ra…
Tô Tử Du nhìn qua khe hở kia, không hiểu sao cậu cứ cảm thấy có thứ gì đó đang núp bên trong, lông tơ dựng đứng.
Nếu cơn ác mộng là thật, thế thì người kia vốn chưa rời đi mà đang trốn trong tủ quần áo?
Tô Tử Du nín thở, phòng yên tĩnh đến mức khiến cậu xuất hiện ảo giác như nghe được tiếng hít thở của ai đó.
“Ai… Ai ở đó!” Tô Tử Du sợ hãi lớn giọng hỏi, cố động viên bản thân.
Lúc này, cảm giác dưới gầm giường có người, cửa sổ có người, phòng vệ sinh cũng có người vẫn cứ đeo bám cậu.
Thế là nhóc con lập tức lao ra, hoảng hốt mở cửa, thế nhưng cửa phòng đã bị cậu khóa trái lúc nãy rồi, càng sốt ruột càng không mở được.
Cậu không dám quay đầu lại, cậu cứ cảm thấy có thứ gì đó vừa bước ra từ trong tủ quần áo, đang đứng ngay sau lưng mình…
Xoạch!
Cuối cùng cũng mở được cửa, Tô Tử Du bật khóc chạy ra ngoài.
“Ba ba! Ba ba! Ba ơi!” Nhóc con nhát gan đập cửa rầm rầm, sợ hãi không dám quay đầu lại.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cũng do nằm mơ thấy ác mộng nên mới khiến cậu trông gà hóa cuốc.. Có thể, có thể trước khi đi ngủ cậu quên đóng cửa thì sao?Tô Tử Du nghĩ như vậy nhưng cũng không chắc chắn lắm.Đóng cửa trước khi đi ngủ đã trở thành thói quen hằng ngày rồi, lẽ nào tối nay cậu quên thật?Tô Tử Du nằm trên giường, không dám tắt đèn, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.Cậu nhớ tới cơn ác mộng vừa rồi, có người mở cửa phòng cậu, nhẹ nhàng bước vào, đứng trước giường cậu… Càng nghĩ càng sợ.Tô Tử Du do dự, nếu không thì qua ngủ với Túc Bảo nhỉ, cậu nằm dưới sàn cũng được.Không được nữa thì tìm anh hai? Chen chúc với anh hai cũng không mất mặt đâu nhở?Nhưng nếu muốn đi ra ngoài thì phải đi qua góc hành lang kia.Ngộ nhỡ “người” kia trốn ở đó thì sao? Thế chẳng phải sẽ đối đầu trực tiếp ư…Tô Tử Du không kiềm được run bần bật, nhanh chóng nghĩ ra một con đường khác: Hay là đi tìm ba đi!Phòng ba chỉ cách phòng cậu một cái phòng làm việc, không cần phải đi qua góc cầu thang kia.Tô Tử Du run rẩy đứng dậy, chân vừa giẫm lên sàn nhà, bỗng thấy bóng tối tràn ra từ gầm giường, thế là ngay lập tức rụt chân lại.Hức hức! Giờ cậu nhìn cái gì cũng thấy sợ hãi hết!Tô Tử Du s* s**ng xung quanh, lấy điện thoại di động ra, định gọi điện thoại cho ba.Đúng lúc này, trong tủ quần áo bỗng truyền đến tiếng vang nhỏ.Két…Cửa tủ quần áo hé ra một khe hở.Sống lưng Tô Tử Du cứng đờ, khó khăn quay đầu lại… . Đọc thêm nhiề𝑢 tr𝑢𝙮ện ở ﹙ 𝑇 R 𝑢 M 𝑇 R U 𝒴 𝚎 N.𝗩N ﹚Cửa tủ quần áo mở ra chừng hai cm thì không nhúc nhích nữa, dường như chỉ là đồ vật lâu ngày bị lão hóa, không chịu nổi trọng lượng nên tự mở ra…Tô Tử Du nhìn qua khe hở kia, không hiểu sao cậu cứ cảm thấy có thứ gì đó đang núp bên trong, lông tơ dựng đứng.Nếu cơn ác mộng là thật, thế thì người kia vốn chưa rời đi mà đang trốn trong tủ quần áo?Tô Tử Du nín thở, phòng yên tĩnh đến mức khiến cậu xuất hiện ảo giác như nghe được tiếng hít thở của ai đó.“Ai… Ai ở đó!” Tô Tử Du sợ hãi lớn giọng hỏi, cố động viên bản thân.Lúc này, cảm giác dưới gầm giường có người, cửa sổ có người, phòng vệ sinh cũng có người vẫn cứ đeo bám cậu.Thế là nhóc con lập tức lao ra, hoảng hốt mở cửa, thế nhưng cửa phòng đã bị cậu khóa trái lúc nãy rồi, càng sốt ruột càng không mở được.Cậu không dám quay đầu lại, cậu cứ cảm thấy có thứ gì đó vừa bước ra từ trong tủ quần áo, đang đứng ngay sau lưng mình…Xoạch!Cuối cùng cũng mở được cửa, Tô Tử Du bật khóc chạy ra ngoài.“Ba ba! Ba ba! Ba ơi!” Nhóc con nhát gan đập cửa rầm rầm, sợ hãi không dám quay đầu lại.