Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 350: Chương 350

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hiện tại tầm hai ba giờ sáng, Tô Nhất Trần vừa mới kết thúc công việc nằm xuống giường, nhíu mày chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt.Bỗng nhiên nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm, anh đứng dậy đi mở cửa, còn chưa thấy rõ chuyện gì xảy ra thì một bóng dáng nho nhỏ đã nhào thẳng vào lòng.Lực đẩy mạnh khiến anh không khống chế được lùi về sau hai bước, lúc này mới thấy rõ ràng thứ trong ngực mình là Tô Tử Du nước mắt giàn giụa.Tô Nhất Trần: “? ”Tô Tử Chiến và Tô Tử Du đều hiểu chuyện từ khá sớm, hơn bốn tuổi đã bắt đầu ngủ riêng rồi, ba năm qua không hề dựa dẫm vào anh, cũng chưa bao giờ xảy ra tình huống như này.“Chuyện gì vậy con?” Tô Nhất Trần khom lưng, nhẹ nhàng bế Tô Tử Du lên, bàn tay to lớn chầm chậm vỗ lưng cậu nhóc.Tô Tử Du cũng không nhớ được đã bao lâu rồi mình không được ba ôm như thế.Cậu chỉ nhớ rõ từ sau khi cô út mất tích, bầu không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, ba luôn bận chuyện đi đi về về không thấy bóng dáng, bà nội thì vào viện dưỡng lão, các chú đều hối hả ngược xuôi tìm kiếm cô út.Trong nhà chỉ có dì Ngô, giúp việc và chú Nhiếp, ngoài ra còn có ông nội nhưng sắc mặt ông luôn lạnh lùng, cậu nhìn đã run sợ nên không dám đến gần.Chú Nhiếp và dì Ngô không phải người thân ruột thịt của cậu, thật ra thím hai cũng ở nhà cả ngày nhưng thím ấy chỉ để ý Hân Hân thôi. . Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ tгang‎ #‎ 𝑻𝙍𝒖𝗠‎ 𝑻𝙍𝖴𝒴eN.Vn‎ #Có đôi khi Tô Tử Du vô cùng hâm mộ Hân Hân, mặc dù khi đó cứ hở một chút là cô nhóc lại khóc lóc ầm ĩ, nhìn mà chẳng ưa nổi.Thế nhưng ít nhất có người chống lưng nên cô nhóc mới dám ngang ngược như vậy.“Ba ba…” Tô Tử Du càng nghĩ đến những chuyện rối ren này càng khóc dữ tợn, dường như cơn sợ hãi đã hòa lẫn với nỗi tủi thân khiến nước mắt nước mũi cậu thi nhau rơi xuống như mưa.Tô Nhất Trần: “…”Tô Tử Du nằm sấp trên vai Tô Nhất Trần, tiện thể quệt hết nước mắt nước mũi lên áo ba. Dù sao thì tính cậu nhóc vốn như thế, chẳng lâu sau đã nhận ra mình khóc như vậy mất mặt quá, cố gắng bình tĩnh lại.Tô Nhất Trần tiện tay đóng cửa phòng lại, ôm Tô Tử Du vào phòng, thả người xuống sofa, sau đó rót cho cậu nhóc một ly nước ấm, cầm khăn mặt sạch sẽ lau mặt cho con trai.“Bình tĩnh lại chưa?” Anh hỏi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Tô Tử Du ngập ngừng gật đầu: “Dạ rồi. ”Tô Nhất Trần ngồi xuống đối diện với con, hơi khom lưng, chống khuỷu tay trên đầu gối.“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”Tô Tử Du lập tức khó mở miệng, nên nói là cậu mơ thấy ác mộng hay là trong phòng có quỷ đây?Mặc kệ là cái nào, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy buồn cười lắm rồi.Thấy Tô Nhất Trần nhìn mình, Tô Tử Du đành phải lí nhí: “Hình, hình như trong phòng con có quỷ…”Ngay khi Tô Tử Du ủ rũ cúi đầu cho rằng sẽ nghe được câu “buồn cười”, chỉ thấy ba cậu đứng dậy, nói: “Đi thôi. ”Tô Tử Du vội vàng đứng lên: “Đi đâu ạ?”Tô Nhất Trần: “Đến phòng con xem thử. ”

Hiện tại tầm hai ba giờ sáng, Tô Nhất Trần vừa mới kết thúc công việc nằm xuống giường, nhíu mày chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm, anh đứng dậy đi mở cửa, còn chưa thấy rõ chuyện gì xảy ra thì một bóng dáng nho nhỏ đã nhào thẳng vào lòng.

Lực đẩy mạnh khiến anh không khống chế được lùi về sau hai bước, lúc này mới thấy rõ ràng thứ trong ngực mình là Tô Tử Du nước mắt giàn giụa.

Tô Nhất Trần: “? ”

Tô Tử Chiến và Tô Tử Du đều hiểu chuyện từ khá sớm, hơn bốn tuổi đã bắt đầu ngủ riêng rồi, ba năm qua không hề dựa dẫm vào anh, cũng chưa bao giờ xảy ra tình huống như này.

“Chuyện gì vậy con?” Tô Nhất Trần khom lưng, nhẹ nhàng bế Tô Tử Du lên, bàn tay to lớn chầm chậm vỗ lưng cậu nhóc.

Tô Tử Du cũng không nhớ được đã bao lâu rồi mình không được ba ôm như thế.

Cậu chỉ nhớ rõ từ sau khi cô út mất tích, bầu không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, ba luôn bận chuyện đi đi về về không thấy bóng dáng, bà nội thì vào viện dưỡng lão, các chú đều hối hả ngược xuôi tìm kiếm cô út.

Trong nhà chỉ có dì Ngô, giúp việc và chú Nhiếp, ngoài ra còn có ông nội nhưng sắc mặt ông luôn lạnh lùng, cậu nhìn đã run sợ nên không dám đến gần.

Chú Nhiếp và dì Ngô không phải người thân ruột thịt của cậu, thật ra thím hai cũng ở nhà cả ngày nhưng thím ấy chỉ để ý Hân Hân thôi. . Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ tгang‎ #‎ 𝑻𝙍𝒖𝗠‎ 𝑻𝙍𝖴𝒴eN.Vn‎ #

Có đôi khi Tô Tử Du vô cùng hâm mộ Hân Hân, mặc dù khi đó cứ hở một chút là cô nhóc lại khóc lóc ầm ĩ, nhìn mà chẳng ưa nổi.

Thế nhưng ít nhất có người chống lưng nên cô nhóc mới dám ngang ngược như vậy.

“Ba ba…” Tô Tử Du càng nghĩ đến những chuyện rối ren này càng khóc dữ tợn, dường như cơn sợ hãi đã hòa lẫn với nỗi tủi thân khiến nước mắt nước mũi cậu thi nhau rơi xuống như mưa.

Tô Nhất Trần: “…”

Tô Tử Du nằm sấp trên vai Tô Nhất Trần, tiện thể quệt hết nước mắt nước mũi lên áo ba. Dù sao thì tính cậu nhóc vốn như thế, chẳng lâu sau đã nhận ra mình khóc như vậy mất mặt quá, cố gắng bình tĩnh lại.

Tô Nhất Trần tiện tay đóng cửa phòng lại, ôm Tô Tử Du vào phòng, thả người xuống sofa, sau đó rót cho cậu nhóc một ly nước ấm, cầm khăn mặt sạch sẽ lau mặt cho con trai.

“Bình tĩnh lại chưa?” Anh hỏi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tô Tử Du ngập ngừng gật đầu: “Dạ rồi. ”

Tô Nhất Trần ngồi xuống đối diện với con, hơi khom lưng, chống khuỷu tay trên đầu gối.

“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Tử Du lập tức khó mở miệng, nên nói là cậu mơ thấy ác mộng hay là trong phòng có quỷ đây?

Mặc kệ là cái nào, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy buồn cười lắm rồi.

Thấy Tô Nhất Trần nhìn mình, Tô Tử Du đành phải lí nhí: “Hình, hình như trong phòng con có quỷ…”

Ngay khi Tô Tử Du ủ rũ cúi đầu cho rằng sẽ nghe được câu “buồn cười”, chỉ thấy ba cậu đứng dậy, nói: “Đi thôi. ”

Tô Tử Du vội vàng đứng lên: “Đi đâu ạ?”

Tô Nhất Trần: “Đến phòng con xem thử. ”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hiện tại tầm hai ba giờ sáng, Tô Nhất Trần vừa mới kết thúc công việc nằm xuống giường, nhíu mày chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt.Bỗng nhiên nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm, anh đứng dậy đi mở cửa, còn chưa thấy rõ chuyện gì xảy ra thì một bóng dáng nho nhỏ đã nhào thẳng vào lòng.Lực đẩy mạnh khiến anh không khống chế được lùi về sau hai bước, lúc này mới thấy rõ ràng thứ trong ngực mình là Tô Tử Du nước mắt giàn giụa.Tô Nhất Trần: “? ”Tô Tử Chiến và Tô Tử Du đều hiểu chuyện từ khá sớm, hơn bốn tuổi đã bắt đầu ngủ riêng rồi, ba năm qua không hề dựa dẫm vào anh, cũng chưa bao giờ xảy ra tình huống như này.“Chuyện gì vậy con?” Tô Nhất Trần khom lưng, nhẹ nhàng bế Tô Tử Du lên, bàn tay to lớn chầm chậm vỗ lưng cậu nhóc.Tô Tử Du cũng không nhớ được đã bao lâu rồi mình không được ba ôm như thế.Cậu chỉ nhớ rõ từ sau khi cô út mất tích, bầu không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, ba luôn bận chuyện đi đi về về không thấy bóng dáng, bà nội thì vào viện dưỡng lão, các chú đều hối hả ngược xuôi tìm kiếm cô út.Trong nhà chỉ có dì Ngô, giúp việc và chú Nhiếp, ngoài ra còn có ông nội nhưng sắc mặt ông luôn lạnh lùng, cậu nhìn đã run sợ nên không dám đến gần.Chú Nhiếp và dì Ngô không phải người thân ruột thịt của cậu, thật ra thím hai cũng ở nhà cả ngày nhưng thím ấy chỉ để ý Hân Hân thôi. . Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ tгang‎ #‎ 𝑻𝙍𝒖𝗠‎ 𝑻𝙍𝖴𝒴eN.Vn‎ #Có đôi khi Tô Tử Du vô cùng hâm mộ Hân Hân, mặc dù khi đó cứ hở một chút là cô nhóc lại khóc lóc ầm ĩ, nhìn mà chẳng ưa nổi.Thế nhưng ít nhất có người chống lưng nên cô nhóc mới dám ngang ngược như vậy.“Ba ba…” Tô Tử Du càng nghĩ đến những chuyện rối ren này càng khóc dữ tợn, dường như cơn sợ hãi đã hòa lẫn với nỗi tủi thân khiến nước mắt nước mũi cậu thi nhau rơi xuống như mưa.Tô Nhất Trần: “…”Tô Tử Du nằm sấp trên vai Tô Nhất Trần, tiện thể quệt hết nước mắt nước mũi lên áo ba. Dù sao thì tính cậu nhóc vốn như thế, chẳng lâu sau đã nhận ra mình khóc như vậy mất mặt quá, cố gắng bình tĩnh lại.Tô Nhất Trần tiện tay đóng cửa phòng lại, ôm Tô Tử Du vào phòng, thả người xuống sofa, sau đó rót cho cậu nhóc một ly nước ấm, cầm khăn mặt sạch sẽ lau mặt cho con trai.“Bình tĩnh lại chưa?” Anh hỏi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Tô Tử Du ngập ngừng gật đầu: “Dạ rồi. ”Tô Nhất Trần ngồi xuống đối diện với con, hơi khom lưng, chống khuỷu tay trên đầu gối.“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”Tô Tử Du lập tức khó mở miệng, nên nói là cậu mơ thấy ác mộng hay là trong phòng có quỷ đây?Mặc kệ là cái nào, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy buồn cười lắm rồi.Thấy Tô Nhất Trần nhìn mình, Tô Tử Du đành phải lí nhí: “Hình, hình như trong phòng con có quỷ…”Ngay khi Tô Tử Du ủ rũ cúi đầu cho rằng sẽ nghe được câu “buồn cười”, chỉ thấy ba cậu đứng dậy, nói: “Đi thôi. ”Tô Tử Du vội vàng đứng lên: “Đi đâu ạ?”Tô Nhất Trần: “Đến phòng con xem thử. ”

Chương 350: Chương 350