Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 351: Chương 351
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du: “…”Một lát sau, hai ba con trở lại phòng Tô Tử Du, Tô Tử Du nắm chặt góc áo Tô Nhất Trần không dám buông.Tô Nhất Trần bật hết đèn trong phòng lên, híp mắt nhìn quanh một vòng, đường nhìn bỗng dừng trên tủ quần áo của Tô Tử Du.Cửa tủ quần áo mở rộng, để lộ quần áo treo gọn gàng bên trong: Hai bộ đồng phục mùa hè, hai bộ đồng phục mùa xuân và mùa thu, một số cái áo thun.Tô Tử Du trợn to mắt, lắp bắp: “Con, lúc con rời đi cửa tủ quần áo này chỉ hé ra một chút…”Đúng vậy, chắc chắn lần này cậu không nhớ lầm!Ngoài cửa truyền đến tiếng vang nhỏ như tiếng bước chân, Tô Nhất Trần nhanh chóng đi qua, soạt một tiếng kéo cửa ra.Ngoài cửa có một cô gái, bên cạnh là Mộc Quy Phàm.Con dao trong tay Mộc Quy Phàm đang kề sát cổ cô gái đó.Cô gái này chẳng phải ai khác, chính là Tố Phân!“Đừng cử động.” ngữ khí của Mộc Quy Phàm rất thản nhiên, nhưng lại pha chút sát khí rét lạnh.Tố Phân trợn to hai mắt, hoảng loạn nói đi nói lại: “Đừng chặt đầu tôi…. đừng chặt đầu tôi…”Mộc Quy Phàm nheo mắt.Hồi chiều khi con dao làm bếp phóng ra ngoài, cô ả này cũng sợ đến mức hồn vía lên mây, lặp đi lặp lại câu đừng chặt đầu tôi.Khi bị dao kề cổ hoặc thấy dao phóng về phía mình, người bình thường sẽ nói: “Đừng giết tôi.”, “cứu mạng.”Cô ả này quả nhiên không bình thường.“Cô là ai? ” giọng Mộc Quy Phàm lạnh như băng.Mặt Tố Phân trắng bệch, run rẩy đáp: “Tôi…. tôi là Tố Phân…”Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần đưa mắt nhìn nhau một cái.Tô Nhất Trần hỏi: “Cô làm gì ở đây?”Tố Phân lắp bắp: “Tôi… tôi không ngủ được, đúng lúc nghe được tiếng động….”Tròng mắt cô ả khẽ đảo rồi ánh mắt dừng ở Tô Tử Du: “Hình như là giọng của tiểu thiếu gia Tô Tử Du…. tiểu thiếu gia không sao chứ?”Đáy mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện sự lạnh lẽo, nhưng anh chỉ nói: “Không sao, cô về phòng đi.”Nghe vậy Mộc Quy Phàm liền thu con dao về.Tố Phân thở hắt ra, dè dặt nhìn Mộc Quy Phàm một cái rồi vội nói: “Vâng…. giờ tôi sẽ về phòng luôn…”Dứt lời cô ả cuống quýt rời đi.Tô Tử Du hỏi: “Ba ơi, vậy là sao?”Tô Nhất Trần đè thấp giọng: “Phòng nghỉ của người làm ở đầu bên kia của trang viên, cách bên này khoảng 500m—- dù con có gào thét thì cô ta cũng không thể nghe thấy được, hơn nữa cô ta còn đến nhanh như vậy.”Hiệu quả cách âm của cửa, tường và kính trong trang viên nhà họ Tô rất tốt.
Tô Tử Du: “…”
Một lát sau, hai ba con trở lại phòng Tô Tử Du, Tô Tử Du nắm chặt góc áo Tô Nhất Trần không dám buông.
Tô Nhất Trần bật hết đèn trong phòng lên, híp mắt nhìn quanh một vòng, đường nhìn bỗng dừng trên tủ quần áo của Tô Tử Du.
Cửa tủ quần áo mở rộng, để lộ quần áo treo gọn gàng bên trong: Hai bộ đồng phục mùa hè, hai bộ đồng phục mùa xuân và mùa thu, một số cái áo thun.
Tô Tử Du trợn to mắt, lắp bắp: “Con, lúc con rời đi cửa tủ quần áo này chỉ hé ra một chút…”
Đúng vậy, chắc chắn lần này cậu không nhớ lầm!
Ngoài cửa truyền đến tiếng vang nhỏ như tiếng bước chân, Tô Nhất Trần nhanh chóng đi qua, soạt một tiếng kéo cửa ra.
Ngoài cửa có một cô gái, bên cạnh là Mộc Quy Phàm.
Con dao trong tay Mộc Quy Phàm đang kề sát cổ cô gái đó.
Cô gái này chẳng phải ai khác, chính là Tố Phân!
“Đừng cử động.” ngữ khí của Mộc Quy Phàm rất thản nhiên, nhưng lại pha chút sát khí rét lạnh.
Tố Phân trợn to hai mắt, hoảng loạn nói đi nói lại: “Đừng chặt đầu tôi…. đừng chặt đầu tôi…”
Mộc Quy Phàm nheo mắt.
Hồi chiều khi con dao làm bếp phóng ra ngoài, cô ả này cũng sợ đến mức hồn vía lên mây, lặp đi lặp lại câu đừng chặt đầu tôi.
Khi bị dao kề cổ hoặc thấy dao phóng về phía mình, người bình thường sẽ nói: “Đừng giết tôi.”, “cứu mạng.”
Cô ả này quả nhiên không bình thường.
“Cô là ai? ” giọng Mộc Quy Phàm lạnh như băng.
Mặt Tố Phân trắng bệch, run rẩy đáp: “Tôi…. tôi là Tố Phân…”
Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần đưa mắt nhìn nhau một cái.
Tô Nhất Trần hỏi: “Cô làm gì ở đây?”
Tố Phân lắp bắp: “Tôi… tôi không ngủ được, đúng lúc nghe được tiếng động….”
Tròng mắt cô ả khẽ đảo rồi ánh mắt dừng ở Tô Tử Du: “Hình như là giọng của tiểu thiếu gia Tô Tử Du…. tiểu thiếu gia không sao chứ?”
Đáy mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện sự lạnh lẽo, nhưng anh chỉ nói: “Không sao, cô về phòng đi.”
Nghe vậy Mộc Quy Phàm liền thu con dao về.
Tố Phân thở hắt ra, dè dặt nhìn Mộc Quy Phàm một cái rồi vội nói: “Vâng…. giờ tôi sẽ về phòng luôn…”
Dứt lời cô ả cuống quýt rời đi.
Tô Tử Du hỏi: “Ba ơi, vậy là sao?”
Tô Nhất Trần đè thấp giọng: “Phòng nghỉ của người làm ở đầu bên kia của trang viên, cách bên này khoảng 500m—- dù con có gào thét thì cô ta cũng không thể nghe thấy được, hơn nữa cô ta còn đến nhanh như vậy.”
Hiệu quả cách âm của cửa, tường và kính trong trang viên nhà họ Tô rất tốt.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du: “…”Một lát sau, hai ba con trở lại phòng Tô Tử Du, Tô Tử Du nắm chặt góc áo Tô Nhất Trần không dám buông.Tô Nhất Trần bật hết đèn trong phòng lên, híp mắt nhìn quanh một vòng, đường nhìn bỗng dừng trên tủ quần áo của Tô Tử Du.Cửa tủ quần áo mở rộng, để lộ quần áo treo gọn gàng bên trong: Hai bộ đồng phục mùa hè, hai bộ đồng phục mùa xuân và mùa thu, một số cái áo thun.Tô Tử Du trợn to mắt, lắp bắp: “Con, lúc con rời đi cửa tủ quần áo này chỉ hé ra một chút…”Đúng vậy, chắc chắn lần này cậu không nhớ lầm!Ngoài cửa truyền đến tiếng vang nhỏ như tiếng bước chân, Tô Nhất Trần nhanh chóng đi qua, soạt một tiếng kéo cửa ra.Ngoài cửa có một cô gái, bên cạnh là Mộc Quy Phàm.Con dao trong tay Mộc Quy Phàm đang kề sát cổ cô gái đó.Cô gái này chẳng phải ai khác, chính là Tố Phân!“Đừng cử động.” ngữ khí của Mộc Quy Phàm rất thản nhiên, nhưng lại pha chút sát khí rét lạnh.Tố Phân trợn to hai mắt, hoảng loạn nói đi nói lại: “Đừng chặt đầu tôi…. đừng chặt đầu tôi…”Mộc Quy Phàm nheo mắt.Hồi chiều khi con dao làm bếp phóng ra ngoài, cô ả này cũng sợ đến mức hồn vía lên mây, lặp đi lặp lại câu đừng chặt đầu tôi.Khi bị dao kề cổ hoặc thấy dao phóng về phía mình, người bình thường sẽ nói: “Đừng giết tôi.”, “cứu mạng.”Cô ả này quả nhiên không bình thường.“Cô là ai? ” giọng Mộc Quy Phàm lạnh như băng.Mặt Tố Phân trắng bệch, run rẩy đáp: “Tôi…. tôi là Tố Phân…”Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần đưa mắt nhìn nhau một cái.Tô Nhất Trần hỏi: “Cô làm gì ở đây?”Tố Phân lắp bắp: “Tôi… tôi không ngủ được, đúng lúc nghe được tiếng động….”Tròng mắt cô ả khẽ đảo rồi ánh mắt dừng ở Tô Tử Du: “Hình như là giọng của tiểu thiếu gia Tô Tử Du…. tiểu thiếu gia không sao chứ?”Đáy mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện sự lạnh lẽo, nhưng anh chỉ nói: “Không sao, cô về phòng đi.”Nghe vậy Mộc Quy Phàm liền thu con dao về.Tố Phân thở hắt ra, dè dặt nhìn Mộc Quy Phàm một cái rồi vội nói: “Vâng…. giờ tôi sẽ về phòng luôn…”Dứt lời cô ả cuống quýt rời đi.Tô Tử Du hỏi: “Ba ơi, vậy là sao?”Tô Nhất Trần đè thấp giọng: “Phòng nghỉ của người làm ở đầu bên kia của trang viên, cách bên này khoảng 500m—- dù con có gào thét thì cô ta cũng không thể nghe thấy được, hơn nữa cô ta còn đến nhanh như vậy.”Hiệu quả cách âm của cửa, tường và kính trong trang viên nhà họ Tô rất tốt.