Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 362: Chương 362

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Jastremski nói: “260 điểm..”Túc Bảo: “Wow, dì rất có tài nha!”Cậu cả và ông ba chiến thần: “…”Tô Tử Du phổ cập kiến thức: “Tổng thành tích khi thi đại học là 760 điểm!”Thi được mỗi 260 điểm, cậu nhắm mắt rồi dùng mặt lăn cũng thi tốt hơn thế!Túc Bảo hiểu ra: “Thế dì là học tra à? Giống chị Hân Hân nha.”Hân Hân: không rõ lúc nào lại hắt xì một cái.Jastremski lấp l**m: “Ta đã rất cố gắng rồi, do chế độ cả thôi! Hơn nữa ngày bé nhà ta nghèo nên ta không được học lớp phụ đạo..”Túc Bảo: “Thế dì có sở trường gì? Nói tiếng nước ngoài lợi hại không?”Jastremski mấp máy môi.Nó nào có sở trường gì, mặt cũng không được coi là xinh đẹp, tiếng anh cũng không tốt.Cho nên nó không thể đến đất nước xinh đẹp, chỉ đành làm nhân viên thu ngân ở siêu thị bé.Lòng ôm hoài bão xuất ngoại mà không thể thực hiện, nhìn đâu cũng thấy người xung quanh thấp hơn mình một bậc nhưng không thể không hòa nhập cùng họ, điều này khiến nó ngày càng đau khổ.Cuối cùng có một ngày, cơ hội mà nó chờ cũng đến, một người ngoại quốc xuất hiện ở siêu thị.“Khoảnh khắc đó, ta như nhìn thấy ánh hào quang từ thượng đế, giống như phần thưởng cho sự kiên trì bền bỉ và không bỏ cuộc của ta.”“Ta ân cần hỏi han người đàn ông ngoại quốc kia, làm hướng dẫn viên cho anh ấy, còn vào khách sạn ngủ với anh ấy.”Để có thể giao tiếp với người đàn ông ngoại quốc mà không gặp rào cản, Jastremski còn thức đêm học tiếng Anh.Thậm chí bỏ tiền túi ra chi ăn, chi chơi, chi phòng khách sạn, bởi nó nghe người khác nói, chỉ cần sinh con với người nước ngoài thì sẽ được cấp thẻ xanh miễn phí từ đất nước xinh đẹp…Jastremski đã thành công, người đàn ông kia xin visa giúp nó và đưa nó đến đất nước xinh đẹp.Túc Bảo hồ nghi hỏi: “Dì kiếm đâu ra tiền?”Đến một nơi xa như vậy, nhất định cần rất nhiều tiền đúng không?Jastremski chẳng chút bận tâm đáp: “Tiền ba của ta…. ta nói muốn lấy tiền ra nước ngoài thì ba không chịu cho, nhưng lúc bị bệnh ba ta vẫn có tiền vào viện làm phẫu thuật…”Hờ… hờ … hờ.. sao nó có thể chấp nhận chứ?Jastremski làm ầm ĩ ở viện, ba nó quả nhiên đưa tiền phẫu thuật cho nó, cuối cùng nó được đặt chân lên đất nước xinh đẹp như mong ước.“Khoảnh khắc xuống khỏi máy bay, ta cảm thấy mọi thứ vô cùng tốt đẹp, đất nước xinh đẹp không hổ là đất nước thiên đường, đến không khí cũng có mùi vị thơm ngọt… không như đất nước này, chỉ có khói xe và mùi hôi thối của môi trường ô nhiễm…”Túc Bảo: “..”Nghe mà thấy tức nha!

Jastremski nói: “260 điểm..”

Túc Bảo: “Wow, dì rất có tài nha!”

Cậu cả và ông ba chiến thần: “…”

Tô Tử Du phổ cập kiến thức: “Tổng thành tích khi thi đại học là 760 điểm!”

Thi được mỗi 260 điểm, cậu nhắm mắt rồi dùng mặt lăn cũng thi tốt hơn thế!

Túc Bảo hiểu ra: “Thế dì là học tra à? Giống chị Hân Hân nha.”

Hân Hân: không rõ lúc nào lại hắt xì một cái.

Jastremski lấp l**m: “Ta đã rất cố gắng rồi, do chế độ cả thôi! Hơn nữa ngày bé nhà ta nghèo nên ta không được học lớp phụ đạo..”

Túc Bảo: “Thế dì có sở trường gì? Nói tiếng nước ngoài lợi hại không?”

Jastremski mấp máy môi.

Nó nào có sở trường gì, mặt cũng không được coi là xinh đẹp, tiếng anh cũng không tốt.

Cho nên nó không thể đến đất nước xinh đẹp, chỉ đành làm nhân viên thu ngân ở siêu thị bé.

Lòng ôm hoài bão xuất ngoại mà không thể thực hiện, nhìn đâu cũng thấy người xung quanh thấp hơn mình một bậc nhưng không thể không hòa nhập cùng họ, điều này khiến nó ngày càng đau khổ.

Cuối cùng có một ngày, cơ hội mà nó chờ cũng đến, một người ngoại quốc xuất hiện ở siêu thị.

“Khoảnh khắc đó, ta như nhìn thấy ánh hào quang từ thượng đế, giống như phần thưởng cho sự kiên trì bền bỉ và không bỏ cuộc của ta.”

“Ta ân cần hỏi han người đàn ông ngoại quốc kia, làm hướng dẫn viên cho anh ấy, còn vào khách sạn ngủ với anh ấy.”

Để có thể giao tiếp với người đàn ông ngoại quốc mà không gặp rào cản, Jastremski còn thức đêm học tiếng Anh.

Thậm chí bỏ tiền túi ra chi ăn, chi chơi, chi phòng khách sạn, bởi nó nghe người khác nói, chỉ cần sinh con với người nước ngoài thì sẽ được cấp thẻ xanh miễn phí từ đất nước xinh đẹp…

Jastremski đã thành công, người đàn ông kia xin visa giúp nó và đưa nó đến đất nước xinh đẹp.

Túc Bảo hồ nghi hỏi: “Dì kiếm đâu ra tiền?”

Đến một nơi xa như vậy, nhất định cần rất nhiều tiền đúng không?

Jastremski chẳng chút bận tâm đáp: “Tiền ba của ta…. ta nói muốn lấy tiền ra nước ngoài thì ba không chịu cho, nhưng lúc bị bệnh ba ta vẫn có tiền vào viện làm phẫu thuật…”

Hờ… hờ … hờ.. sao nó có thể chấp nhận chứ?

Jastremski làm ầm ĩ ở viện, ba nó quả nhiên đưa tiền phẫu thuật cho nó, cuối cùng nó được đặt chân lên đất nước xinh đẹp như mong ước.

“Khoảnh khắc xuống khỏi máy bay, ta cảm thấy mọi thứ vô cùng tốt đẹp, đất nước xinh đẹp không hổ là đất nước thiên đường, đến không khí cũng có mùi vị thơm ngọt… không như đất nước này, chỉ có khói xe và mùi hôi thối của môi trường ô nhiễm…”

Túc Bảo: “..”

Nghe mà thấy tức nha!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Jastremski nói: “260 điểm..”Túc Bảo: “Wow, dì rất có tài nha!”Cậu cả và ông ba chiến thần: “…”Tô Tử Du phổ cập kiến thức: “Tổng thành tích khi thi đại học là 760 điểm!”Thi được mỗi 260 điểm, cậu nhắm mắt rồi dùng mặt lăn cũng thi tốt hơn thế!Túc Bảo hiểu ra: “Thế dì là học tra à? Giống chị Hân Hân nha.”Hân Hân: không rõ lúc nào lại hắt xì một cái.Jastremski lấp l**m: “Ta đã rất cố gắng rồi, do chế độ cả thôi! Hơn nữa ngày bé nhà ta nghèo nên ta không được học lớp phụ đạo..”Túc Bảo: “Thế dì có sở trường gì? Nói tiếng nước ngoài lợi hại không?”Jastremski mấp máy môi.Nó nào có sở trường gì, mặt cũng không được coi là xinh đẹp, tiếng anh cũng không tốt.Cho nên nó không thể đến đất nước xinh đẹp, chỉ đành làm nhân viên thu ngân ở siêu thị bé.Lòng ôm hoài bão xuất ngoại mà không thể thực hiện, nhìn đâu cũng thấy người xung quanh thấp hơn mình một bậc nhưng không thể không hòa nhập cùng họ, điều này khiến nó ngày càng đau khổ.Cuối cùng có một ngày, cơ hội mà nó chờ cũng đến, một người ngoại quốc xuất hiện ở siêu thị.“Khoảnh khắc đó, ta như nhìn thấy ánh hào quang từ thượng đế, giống như phần thưởng cho sự kiên trì bền bỉ và không bỏ cuộc của ta.”“Ta ân cần hỏi han người đàn ông ngoại quốc kia, làm hướng dẫn viên cho anh ấy, còn vào khách sạn ngủ với anh ấy.”Để có thể giao tiếp với người đàn ông ngoại quốc mà không gặp rào cản, Jastremski còn thức đêm học tiếng Anh.Thậm chí bỏ tiền túi ra chi ăn, chi chơi, chi phòng khách sạn, bởi nó nghe người khác nói, chỉ cần sinh con với người nước ngoài thì sẽ được cấp thẻ xanh miễn phí từ đất nước xinh đẹp…Jastremski đã thành công, người đàn ông kia xin visa giúp nó và đưa nó đến đất nước xinh đẹp.Túc Bảo hồ nghi hỏi: “Dì kiếm đâu ra tiền?”Đến một nơi xa như vậy, nhất định cần rất nhiều tiền đúng không?Jastremski chẳng chút bận tâm đáp: “Tiền ba của ta…. ta nói muốn lấy tiền ra nước ngoài thì ba không chịu cho, nhưng lúc bị bệnh ba ta vẫn có tiền vào viện làm phẫu thuật…”Hờ… hờ … hờ.. sao nó có thể chấp nhận chứ?Jastremski làm ầm ĩ ở viện, ba nó quả nhiên đưa tiền phẫu thuật cho nó, cuối cùng nó được đặt chân lên đất nước xinh đẹp như mong ước.“Khoảnh khắc xuống khỏi máy bay, ta cảm thấy mọi thứ vô cùng tốt đẹp, đất nước xinh đẹp không hổ là đất nước thiên đường, đến không khí cũng có mùi vị thơm ngọt… không như đất nước này, chỉ có khói xe và mùi hôi thối của môi trường ô nhiễm…”Túc Bảo: “..”Nghe mà thấy tức nha!

Chương 362: Chương 362