Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 363: Chương 363
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo mím môi, nhóc con còn chưa hiểu đạo lý là gì, chỉ cảm thấy dì tài xế trộm lốp xe giả làm không đúng.“Sao dì lại cầm tiền khám bệnh của bác ấy đi ạ, vậy bác ấy phải làm sao giờ?”Jastremski im lặng một lát rồi hỏi: “Tiền của ba ta cũng là tiền của ta, dựa vào đâu chưa có sự đồng ý của ta mà đã lấy ra tiêu sài?”“Hơn nữa, ngươi cho rằng ông ta chỉ có chút tiền kia thôi à? Chắc chắn ông ta còn giấu quỹ đen, chẳng qua không chịu đưa cho ta mà thôi!”Tất cả mọi người đều cạn lời.Đối với người nước ngoài thì khom lưng quỳ gối nịnh nọt đủ kiểu, với người thân máu mủ ruột thịt của mình thì lạnh lùng khắc nghiệt, oán trời oán đất, còn trộm cả tiền chữa bệnh của ba mình.Đến cả kỳ thi đại học còn không vượt qua được, còn muốn chinh phục thế giới.Đúng là bản thân không có bản lĩnh lại trách ông trời bất công!“Sau đó thì sao?” Túc Bảo tức giận hỏi: “Không phải ngươi đến thiên đường rồi a, sao lại quay về?”Jastremski lập tức im lặng, đầu óc xoay chuyển, hồi lâu sau mới nói: “Ngay từ đầu đúng là rất vui vẻ! Đàn ông nước ngoài tốt hơn đàn ông trong nước nhiều lắm, vừa chung tình vừa lãng mạn, dịu dàng săn sóc, lại còn rất galang…”Chẳng qua chưa vui vẻ được bao lâu, nó phát hiện visa của mình chuẩn bị hết hạn rồi.Hóa ra người đàn ông nước ngoài kia chỉ làm cho nó visa du lịch chứ không phải thẻ tích xanh!Đến hạn, FBI đến đuổi nó về nước, thế nhưng hai người kia đã tiêu sạch tiền Jastremski mang theo rồi, gã kia còn cao chạy xa bay…Trên người không một xu dính túi, không người quen, ngôn ngữ cũng không thông… Về thế nào? Hơn nữa, nó cũng không muốn rời khỏi đất nước xinh đẹp!Kỷ Trường cười lạnh: “Quả nhiên là ‘vừa chung tình vừa lãng mạn’, săn sóc đến từng chân tơ kẽ tóc luôn ấy nhỉ.”Nữ quỷ nhịn không được nói đỡ cho người nọ: “Nhất định là anh ấy có nỗi niềm khó nói gì đó thôi…”Đàn ông ở đất nước xinh đẹp đều trải qua nền giáo dục tiên tiến, người đã tốt nghiệp đại học sẽ không bao giờ làm ra chuyện vô trách nhiệm như vậy, chắc chắn là người ta có nỗi khổ riêng.Kỷ Trường cạn lời: “Chỗ nào cũng có cặn bã, sao ngươi biết người ta tốt hay xấu được.”Nữ quỷ lập tức phản bác: “Người ta sinh sống ở đất nước văn minh, đi vệ sinh đều ngồi bồn cầu, lịch sự, tao nhã! Không giống trong nước ngồi hố xí vừa hôi vừa xấu, chẳng khác gì mấy con khỉ… Từ những chi tiết này có thể thấy rằng chắc chắn người ta ở một đẳng cấp cao hơn chúng ta.”Người như vậy, sao có thể là cặn bã được?Hơn nữa, nó còn thường xuyên nhìn trộm cuộc sống của người khác, có quyền lên tiếng hơn bất cứ ai nhé!Mọi người: “…”Đúng là tư duy kỳ quặc… . Đọc thê𝙢 các chương 𝙢ới tại ﹛ TR𝓾M TRUY𝖊N.𝒗n ﹜Nữ quỷ nghiêng đầu, trong mắt hiện lên vẻ ghen tị: “Ta cũng muốn trải qua cuộc sống như vậy.”Vì vậy cho dù phải ngủ trên vỉa hè, rửa chén, lượm rác… Nó cũng không muốn quay về.Về nước chỉ tổ sống không bằng chết…Túc Bảo gật đầu: “Hiểu rồi, vậy nên dì đi ngủ vỉa hè, rửa chén, nhặt rác rồi?”
Túc Bảo mím môi, nhóc con còn chưa hiểu đạo lý là gì, chỉ cảm thấy dì tài xế trộm lốp xe giả làm không đúng.
“Sao dì lại cầm tiền khám bệnh của bác ấy đi ạ, vậy bác ấy phải làm sao giờ?”
Jastremski im lặng một lát rồi hỏi: “Tiền của ba ta cũng là tiền của ta, dựa vào đâu chưa có sự đồng ý của ta mà đã lấy ra tiêu sài?”
“Hơn nữa, ngươi cho rằng ông ta chỉ có chút tiền kia thôi à? Chắc chắn ông ta còn giấu quỹ đen, chẳng qua không chịu đưa cho ta mà thôi!”
Tất cả mọi người đều cạn lời.
Đối với người nước ngoài thì khom lưng quỳ gối nịnh nọt đủ kiểu, với người thân máu mủ ruột thịt của mình thì lạnh lùng khắc nghiệt, oán trời oán đất, còn trộm cả tiền chữa bệnh của ba mình.
Đến cả kỳ thi đại học còn không vượt qua được, còn muốn chinh phục thế giới.
Đúng là bản thân không có bản lĩnh lại trách ông trời bất công!
“Sau đó thì sao?” Túc Bảo tức giận hỏi: “Không phải ngươi đến thiên đường rồi a, sao lại quay về?”
Jastremski lập tức im lặng, đầu óc xoay chuyển, hồi lâu sau mới nói: “Ngay từ đầu đúng là rất vui vẻ! Đàn ông nước ngoài tốt hơn đàn ông trong nước nhiều lắm, vừa chung tình vừa lãng mạn, dịu dàng săn sóc, lại còn rất galang…”
Chẳng qua chưa vui vẻ được bao lâu, nó phát hiện visa của mình chuẩn bị hết hạn rồi.
Hóa ra người đàn ông nước ngoài kia chỉ làm cho nó visa du lịch chứ không phải thẻ tích xanh!
Đến hạn, FBI đến đuổi nó về nước, thế nhưng hai người kia đã tiêu sạch tiền Jastremski mang theo rồi, gã kia còn cao chạy xa bay…
Trên người không một xu dính túi, không người quen, ngôn ngữ cũng không thông… Về thế nào? Hơn nữa, nó cũng không muốn rời khỏi đất nước xinh đẹp!
Kỷ Trường cười lạnh: “Quả nhiên là ‘vừa chung tình vừa lãng mạn’, săn sóc đến từng chân tơ kẽ tóc luôn ấy nhỉ.”
Nữ quỷ nhịn không được nói đỡ cho người nọ: “Nhất định là anh ấy có nỗi niềm khó nói gì đó thôi…”
Đàn ông ở đất nước xinh đẹp đều trải qua nền giáo dục tiên tiến, người đã tốt nghiệp đại học sẽ không bao giờ làm ra chuyện vô trách nhiệm như vậy, chắc chắn là người ta có nỗi khổ riêng.
Kỷ Trường cạn lời: “Chỗ nào cũng có cặn bã, sao ngươi biết người ta tốt hay xấu được.”
Nữ quỷ lập tức phản bác: “Người ta sinh sống ở đất nước văn minh, đi vệ sinh đều ngồi bồn cầu, lịch sự, tao nhã! Không giống trong nước ngồi hố xí vừa hôi vừa xấu, chẳng khác gì mấy con khỉ… Từ những chi tiết này có thể thấy rằng chắc chắn người ta ở một đẳng cấp cao hơn chúng ta.”
Người như vậy, sao có thể là cặn bã được?
Hơn nữa, nó còn thường xuyên nhìn trộm cuộc sống của người khác, có quyền lên tiếng hơn bất cứ ai nhé!
Mọi người: “…”
Đúng là tư duy kỳ quặc… . Đọc thê𝙢 các chương 𝙢ới tại ﹛ TR𝓾M TRUY𝖊N.𝒗n ﹜
Nữ quỷ nghiêng đầu, trong mắt hiện lên vẻ ghen tị: “Ta cũng muốn trải qua cuộc sống như vậy.”
Vì vậy cho dù phải ngủ trên vỉa hè, rửa chén, lượm rác… Nó cũng không muốn quay về.
Về nước chỉ tổ sống không bằng chết…
Túc Bảo gật đầu: “Hiểu rồi, vậy nên dì đi ngủ vỉa hè, rửa chén, nhặt rác rồi?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo mím môi, nhóc con còn chưa hiểu đạo lý là gì, chỉ cảm thấy dì tài xế trộm lốp xe giả làm không đúng.“Sao dì lại cầm tiền khám bệnh của bác ấy đi ạ, vậy bác ấy phải làm sao giờ?”Jastremski im lặng một lát rồi hỏi: “Tiền của ba ta cũng là tiền của ta, dựa vào đâu chưa có sự đồng ý của ta mà đã lấy ra tiêu sài?”“Hơn nữa, ngươi cho rằng ông ta chỉ có chút tiền kia thôi à? Chắc chắn ông ta còn giấu quỹ đen, chẳng qua không chịu đưa cho ta mà thôi!”Tất cả mọi người đều cạn lời.Đối với người nước ngoài thì khom lưng quỳ gối nịnh nọt đủ kiểu, với người thân máu mủ ruột thịt của mình thì lạnh lùng khắc nghiệt, oán trời oán đất, còn trộm cả tiền chữa bệnh của ba mình.Đến cả kỳ thi đại học còn không vượt qua được, còn muốn chinh phục thế giới.Đúng là bản thân không có bản lĩnh lại trách ông trời bất công!“Sau đó thì sao?” Túc Bảo tức giận hỏi: “Không phải ngươi đến thiên đường rồi a, sao lại quay về?”Jastremski lập tức im lặng, đầu óc xoay chuyển, hồi lâu sau mới nói: “Ngay từ đầu đúng là rất vui vẻ! Đàn ông nước ngoài tốt hơn đàn ông trong nước nhiều lắm, vừa chung tình vừa lãng mạn, dịu dàng săn sóc, lại còn rất galang…”Chẳng qua chưa vui vẻ được bao lâu, nó phát hiện visa của mình chuẩn bị hết hạn rồi.Hóa ra người đàn ông nước ngoài kia chỉ làm cho nó visa du lịch chứ không phải thẻ tích xanh!Đến hạn, FBI đến đuổi nó về nước, thế nhưng hai người kia đã tiêu sạch tiền Jastremski mang theo rồi, gã kia còn cao chạy xa bay…Trên người không một xu dính túi, không người quen, ngôn ngữ cũng không thông… Về thế nào? Hơn nữa, nó cũng không muốn rời khỏi đất nước xinh đẹp!Kỷ Trường cười lạnh: “Quả nhiên là ‘vừa chung tình vừa lãng mạn’, săn sóc đến từng chân tơ kẽ tóc luôn ấy nhỉ.”Nữ quỷ nhịn không được nói đỡ cho người nọ: “Nhất định là anh ấy có nỗi niềm khó nói gì đó thôi…”Đàn ông ở đất nước xinh đẹp đều trải qua nền giáo dục tiên tiến, người đã tốt nghiệp đại học sẽ không bao giờ làm ra chuyện vô trách nhiệm như vậy, chắc chắn là người ta có nỗi khổ riêng.Kỷ Trường cạn lời: “Chỗ nào cũng có cặn bã, sao ngươi biết người ta tốt hay xấu được.”Nữ quỷ lập tức phản bác: “Người ta sinh sống ở đất nước văn minh, đi vệ sinh đều ngồi bồn cầu, lịch sự, tao nhã! Không giống trong nước ngồi hố xí vừa hôi vừa xấu, chẳng khác gì mấy con khỉ… Từ những chi tiết này có thể thấy rằng chắc chắn người ta ở một đẳng cấp cao hơn chúng ta.”Người như vậy, sao có thể là cặn bã được?Hơn nữa, nó còn thường xuyên nhìn trộm cuộc sống của người khác, có quyền lên tiếng hơn bất cứ ai nhé!Mọi người: “…”Đúng là tư duy kỳ quặc… . Đọc thê𝙢 các chương 𝙢ới tại ﹛ TR𝓾M TRUY𝖊N.𝒗n ﹜Nữ quỷ nghiêng đầu, trong mắt hiện lên vẻ ghen tị: “Ta cũng muốn trải qua cuộc sống như vậy.”Vì vậy cho dù phải ngủ trên vỉa hè, rửa chén, lượm rác… Nó cũng không muốn quay về.Về nước chỉ tổ sống không bằng chết…Túc Bảo gật đầu: “Hiểu rồi, vậy nên dì đi ngủ vỉa hè, rửa chén, nhặt rác rồi?”