Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 371: Chương 371

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông cụ Tô cau mày, nghiêm khắc nói: “Em gái con muốn ăn gì thì cứ để cho con bé tự gắp, con gắp cho em gái con nhiều thế để làm gì chứ hả?”Lại nhìn về phía Tô Tử Du: “Với cả, mọi người vẫn chưa ngồi vào chỗ, sao con lại tự ăn trước thế hả?”Tô Tử Du ngoan ngoãn đặt đũa xuống, nói thầm: “Ông nội, ông không cần phải nghiêm khắc như vậy với bọn con đâu…”Ông cụ Tô hừ một tiếng, theo bản năng nói: “Ông đối xử với ai cũng nghiêm khắc như vậy hết…”Tô Nhất Trần, Hân Hân và Tô Tử Du đều nhìn ông ấy với biểu cảm ‘con không tin’.Lúc này Túc Bảo xuống dưới, ông cụ Tô nhìn cục bột nhỏ nhảy nhót tung tăng, tảng đá lớn trong lòng hoàn toàn buông xuống. . Truyện Xuyên Nhanh“Túc Bảo hả, nào, qua đây ăn cơm.” Ông cụ gắp một miếng giò heo.Tô Nhất Trần nắm chặt nắm tay, đặt ở bên môi: “Khụ.”Hân Hân và Tô Tử Du: “Khụ khụ khụ khụ!”Ông cụ Tô: “…”Cơm nước xong, Túc Bảo xoa cái bụng nhỏ tròn vo của mình, nằm liệt trên sô pha không muốn động đậy.Bỗng nhiên, bé chợt nhớ tới câu nói ‘ăn một cây kem thật bự’ của ba mình!Nhóc con lập tức bò dậy, áp sát vào Mộc Quy Phàm thấp giọng nói: “Ba, ngày mai chúng ta có thể đi ăn cây kem to bự được không?”Mộc Quy Phàm liếc mắt nhìn bé một cái, cũng hạ giọng nói: “Được, nhưng đừng nói cho bà ngoại của con biết đấy.”Bà cụ Tô bưng đĩa trái cây đi tới, híp mắt hỏi: “Hai người lại đang lén lút âm mưu gì đấy hả?”Túc Bảo quay qua nhìn, trái cây?Lập tức cất bước chạy trốn!“Bà ngoại, con ăn no rồi, no thật rồi mà! Nếu còn ăn nữa, đồ ăn sẽ lòi ra khỏi mông con mất!”Vừa dứt lời, bóng người nhỏ bé cũng chạy mất hút như một làn khói.Bà cụ Tô: “…”Mộc Quy Phàm nhìn thẳng mắt, nói: “Con cũng lên tầng đây.”Bà cụ Tô: “Đứng lại.”Bước chân Mộc Quy Phàm khựng lại, quay đầu nhìn: “Sao thế ạ?”Bà cụ Tô không có biểu cảm gì cả: “Ăn hết đĩa trái cây này đi.”Mộc Quy Phàm: “…”“…”Hôm sau, dưới sự giám sát chặt chẽ của bà cụ Tô, Mộc Quy Phàm mang theo Túc Bảo trốn đi.Đích đến: Trung tâm thương mại.Hàng năm trên quảng trường bên ngoài trung tâm thương mại vẫn luôn có một chiếc xe bán kem cắm cọc ở đó.“Ba đã ăn kem của nhà này được mười năm rồi.” Mộc Quy Phàm mở cửa xe việt dã ra, đồng thời nói: “Loại kem ngon nhất ở Kinh Thị này.”

Ông cụ Tô cau mày, nghiêm khắc nói: “Em gái con muốn ăn gì thì cứ để cho con bé tự gắp, con gắp cho em gái con nhiều thế để làm gì chứ hả?”

Lại nhìn về phía Tô Tử Du: “Với cả, mọi người vẫn chưa ngồi vào chỗ, sao con lại tự ăn trước thế hả?”

Tô Tử Du ngoan ngoãn đặt đũa xuống, nói thầm: “Ông nội, ông không cần phải nghiêm khắc như vậy với bọn con đâu…”

Ông cụ Tô hừ một tiếng, theo bản năng nói: “Ông đối xử với ai cũng nghiêm khắc như vậy hết…”

Tô Nhất Trần, Hân Hân và Tô Tử Du đều nhìn ông ấy với biểu cảm ‘con không tin’.

Lúc này Túc Bảo xuống dưới, ông cụ Tô nhìn cục bột nhỏ nhảy nhót tung tăng, tảng đá lớn trong lòng hoàn toàn buông xuống. . Truyện Xuyên Nhanh

“Túc Bảo hả, nào, qua đây ăn cơm.” Ông cụ gắp một miếng giò heo.

Tô Nhất Trần nắm chặt nắm tay, đặt ở bên môi: “Khụ.”

Hân Hân và Tô Tử Du: “Khụ khụ khụ khụ!”

Ông cụ Tô: “…”

Cơm nước xong, Túc Bảo xoa cái bụng nhỏ tròn vo của mình, nằm liệt trên sô pha không muốn động đậy.

Bỗng nhiên, bé chợt nhớ tới câu nói ‘ăn một cây kem thật bự’ của ba mình!

Nhóc con lập tức bò dậy, áp sát vào Mộc Quy Phàm thấp giọng nói: “Ba, ngày mai chúng ta có thể đi ăn cây kem to bự được không?”

Mộc Quy Phàm liếc mắt nhìn bé một cái, cũng hạ giọng nói: “Được, nhưng đừng nói cho bà ngoại của con biết đấy.”

Bà cụ Tô bưng đĩa trái cây đi tới, híp mắt hỏi: “Hai người lại đang lén lút âm mưu gì đấy hả?”

Túc Bảo quay qua nhìn, trái cây?

Lập tức cất bước chạy trốn!

“Bà ngoại, con ăn no rồi, no thật rồi mà! Nếu còn ăn nữa, đồ ăn sẽ lòi ra khỏi mông con mất!”

Vừa dứt lời, bóng người nhỏ bé cũng chạy mất hút như một làn khói.

Bà cụ Tô: “…”

Mộc Quy Phàm nhìn thẳng mắt, nói: “Con cũng lên tầng đây.”

Bà cụ Tô: “Đứng lại.”

Bước chân Mộc Quy Phàm khựng lại, quay đầu nhìn: “Sao thế ạ?”

Bà cụ Tô không có biểu cảm gì cả: “Ăn hết đĩa trái cây này đi.”

Mộc Quy Phàm: “…”

“…”

Hôm sau, dưới sự giám sát chặt chẽ của bà cụ Tô, Mộc Quy Phàm mang theo Túc Bảo trốn đi.

Đích đến: Trung tâm thương mại.

Hàng năm trên quảng trường bên ngoài trung tâm thương mại vẫn luôn có một chiếc xe bán kem cắm cọc ở đó.

“Ba đã ăn kem của nhà này được mười năm rồi.” Mộc Quy Phàm mở cửa xe việt dã ra, đồng thời nói: “Loại kem ngon nhất ở Kinh Thị này.”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông cụ Tô cau mày, nghiêm khắc nói: “Em gái con muốn ăn gì thì cứ để cho con bé tự gắp, con gắp cho em gái con nhiều thế để làm gì chứ hả?”Lại nhìn về phía Tô Tử Du: “Với cả, mọi người vẫn chưa ngồi vào chỗ, sao con lại tự ăn trước thế hả?”Tô Tử Du ngoan ngoãn đặt đũa xuống, nói thầm: “Ông nội, ông không cần phải nghiêm khắc như vậy với bọn con đâu…”Ông cụ Tô hừ một tiếng, theo bản năng nói: “Ông đối xử với ai cũng nghiêm khắc như vậy hết…”Tô Nhất Trần, Hân Hân và Tô Tử Du đều nhìn ông ấy với biểu cảm ‘con không tin’.Lúc này Túc Bảo xuống dưới, ông cụ Tô nhìn cục bột nhỏ nhảy nhót tung tăng, tảng đá lớn trong lòng hoàn toàn buông xuống. . Truyện Xuyên Nhanh“Túc Bảo hả, nào, qua đây ăn cơm.” Ông cụ gắp một miếng giò heo.Tô Nhất Trần nắm chặt nắm tay, đặt ở bên môi: “Khụ.”Hân Hân và Tô Tử Du: “Khụ khụ khụ khụ!”Ông cụ Tô: “…”Cơm nước xong, Túc Bảo xoa cái bụng nhỏ tròn vo của mình, nằm liệt trên sô pha không muốn động đậy.Bỗng nhiên, bé chợt nhớ tới câu nói ‘ăn một cây kem thật bự’ của ba mình!Nhóc con lập tức bò dậy, áp sát vào Mộc Quy Phàm thấp giọng nói: “Ba, ngày mai chúng ta có thể đi ăn cây kem to bự được không?”Mộc Quy Phàm liếc mắt nhìn bé một cái, cũng hạ giọng nói: “Được, nhưng đừng nói cho bà ngoại của con biết đấy.”Bà cụ Tô bưng đĩa trái cây đi tới, híp mắt hỏi: “Hai người lại đang lén lút âm mưu gì đấy hả?”Túc Bảo quay qua nhìn, trái cây?Lập tức cất bước chạy trốn!“Bà ngoại, con ăn no rồi, no thật rồi mà! Nếu còn ăn nữa, đồ ăn sẽ lòi ra khỏi mông con mất!”Vừa dứt lời, bóng người nhỏ bé cũng chạy mất hút như một làn khói.Bà cụ Tô: “…”Mộc Quy Phàm nhìn thẳng mắt, nói: “Con cũng lên tầng đây.”Bà cụ Tô: “Đứng lại.”Bước chân Mộc Quy Phàm khựng lại, quay đầu nhìn: “Sao thế ạ?”Bà cụ Tô không có biểu cảm gì cả: “Ăn hết đĩa trái cây này đi.”Mộc Quy Phàm: “…”“…”Hôm sau, dưới sự giám sát chặt chẽ của bà cụ Tô, Mộc Quy Phàm mang theo Túc Bảo trốn đi.Đích đến: Trung tâm thương mại.Hàng năm trên quảng trường bên ngoài trung tâm thương mại vẫn luôn có một chiếc xe bán kem cắm cọc ở đó.“Ba đã ăn kem của nhà này được mười năm rồi.” Mộc Quy Phàm mở cửa xe việt dã ra, đồng thời nói: “Loại kem ngon nhất ở Kinh Thị này.”

Chương 371: Chương 371