Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 372: Chương 372
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo đã gấp không chờ nổi: “Kem! Kem! Túc Bảo thích ăn kem nhất!”Xe việt dã lao vút qua chiếc xe buýt của trường mẫu giáo.Hân Hân đang ngồi cạnh cửa sổ xe lập tức nhìn qua, trong mắt hiện lên vẻ tủi hờn… Hình như ban nãy cô bé nghe thấy tiếng của Túc Bảo!Bé đã nói là ‘kem, kem’!Hu hu, cô bé cũng muốn có một người ba sẽ dẫn cô bé lẻn đi ăn kem!Hân Hân tỏ vẻ: Không thể nhìn nổi em gái vui sướng như vậy, hy vọng em ấy sẽ mau chóng đến trường!o( 一︿ 一+)o**Quảng trường bên ngoài trung tâm thương mại, bởi vì hôm nay là thứ hai nên ở đây khá vắng người.Mộc Quy Phàm lấy cho Túc Bảo một ‘cây kem siêu bự’, bên trên rắc các loại hạt thơm ngon và một lớp mứt việt quất ngọt nhưng không ngấy.Lớp kem mềm mại và lớp mứt không quá ngọt, dần dần tan chảy ở trong miệng, khiến người ta cũng cảm thấy sung sướng theo!“Ngon quá!” Túc Bảo vui đến hai mắt sáng ngời, giống như toàn bộ ngân hà đều nằm trong mắt bé vậy.Hai ba con chẳng thèm chú ý hình tượng mà ngồi trên thành bồn hoa.Mộc Quy Phàm rất cao, hai chân duỗi thẳng ngồi ở mép bồn hoa, chân trái vắt lên chân phải, vẫn mặc bộ đồ màu đen tuyền, nhìn từ xa giống như một ngọn đèn đường nghiêng ngả.Túc Bảo thì lại ngồi ngồi ở bên cạnh bồn hoa, cũng vắt chân trái lên chân phải, hai cái chân nhỏ ngắn cũn trắng trẻo mập mạp, nhìn giống như một cục bột đã được nhào kỹ, đáng yêu vô ngần.Những người xung quanh đều không nhịn được mà bị hai ba con này thu hút, cứ ngoái đầu lại liên tiếp, còn có một chị gái bị đập đầu vào cửa kính của trung tâm thương mại nữa.Túc Bảo l**m vết kem ở khóe miệng, lắc đầu nói: “Chậc chậc, ba, có phải ba như này được gọi là trêu hoa ghẹo nguyệt không ạ?”Bé nghiêng đầu, tinh ranh ma mãnh.Mộc Quy Phàm giơ tay chọc vào trán của bé: “Sao con biết chị gái đó không phải đang nhìn con chứ hả?”Túc Bảo ‘ầu’ một tiếng: “Hình như cũng đúng!”Mộc Quy Phàm không nhịn được bật cười, nhóc con này thật là thú vị.Anh giương mắt nhìn qua, vẫn là bồn hoa quen thuộc, trung tâm thương mại quen thuộc.Nhưng lại không giống như trước đây, hiện tại bên cạnh anh có một cục bột nhỏ đáng yêu cùng ngồi ăn kem với anh.Dường như con đường đến tương lai cũng không còn buồn tẻ và khó đi như vậy nữa.Lúc này, Túc Bảo chợt “ồ” lên một tiếng, chỉ vào quán cà phê cách đó không xa.“Là dì Tân Tử Manh kìa!” Bé nói.Mộc Quy Phàm cũng nhìn theo, chỉ thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế dài trong tầng một của quán cà phê, mở máy tính ra, vừa uống cà phê vừa phơi nắng vừa làm việc.Anh hỏi: “Ai thế?”Túc Bảo kéo Mộc Quy Phàm đi qua đó: “Là dì mà trước đó con với cậu cả cùng đi bắt quỷ hộ á!”Bắt quỷ?
Túc Bảo đã gấp không chờ nổi: “Kem! Kem! Túc Bảo thích ăn kem nhất!”
Xe việt dã lao vút qua chiếc xe buýt của trường mẫu giáo.
Hân Hân đang ngồi cạnh cửa sổ xe lập tức nhìn qua, trong mắt hiện lên vẻ tủi hờn… Hình như ban nãy cô bé nghe thấy tiếng của Túc Bảo!
Bé đã nói là ‘kem, kem’!
Hu hu, cô bé cũng muốn có một người ba sẽ dẫn cô bé lẻn đi ăn kem!
Hân Hân tỏ vẻ: Không thể nhìn nổi em gái vui sướng như vậy, hy vọng em ấy sẽ mau chóng đến trường!
o( 一︿ 一+)o
**
Quảng trường bên ngoài trung tâm thương mại, bởi vì hôm nay là thứ hai nên ở đây khá vắng người.
Mộc Quy Phàm lấy cho Túc Bảo một ‘cây kem siêu bự’, bên trên rắc các loại hạt thơm ngon và một lớp mứt việt quất ngọt nhưng không ngấy.
Lớp kem mềm mại và lớp mứt không quá ngọt, dần dần tan chảy ở trong miệng, khiến người ta cũng cảm thấy sung sướng theo!
“Ngon quá!” Túc Bảo vui đến hai mắt sáng ngời, giống như toàn bộ ngân hà đều nằm trong mắt bé vậy.
Hai ba con chẳng thèm chú ý hình tượng mà ngồi trên thành bồn hoa.
Mộc Quy Phàm rất cao, hai chân duỗi thẳng ngồi ở mép bồn hoa, chân trái vắt lên chân phải, vẫn mặc bộ đồ màu đen tuyền, nhìn từ xa giống như một ngọn đèn đường nghiêng ngả.
Túc Bảo thì lại ngồi ngồi ở bên cạnh bồn hoa, cũng vắt chân trái lên chân phải, hai cái chân nhỏ ngắn cũn trắng trẻo mập mạp, nhìn giống như một cục bột đã được nhào kỹ, đáng yêu vô ngần.
Những người xung quanh đều không nhịn được mà bị hai ba con này thu hút, cứ ngoái đầu lại liên tiếp, còn có một chị gái bị đập đầu vào cửa kính của trung tâm thương mại nữa.
Túc Bảo l**m vết kem ở khóe miệng, lắc đầu nói: “Chậc chậc, ba, có phải ba như này được gọi là trêu hoa ghẹo nguyệt không ạ?”
Bé nghiêng đầu, tinh ranh ma mãnh.
Mộc Quy Phàm giơ tay chọc vào trán của bé: “Sao con biết chị gái đó không phải đang nhìn con chứ hả?”
Túc Bảo ‘ầu’ một tiếng: “Hình như cũng đúng!”
Mộc Quy Phàm không nhịn được bật cười, nhóc con này thật là thú vị.
Anh giương mắt nhìn qua, vẫn là bồn hoa quen thuộc, trung tâm thương mại quen thuộc.
Nhưng lại không giống như trước đây, hiện tại bên cạnh anh có một cục bột nhỏ đáng yêu cùng ngồi ăn kem với anh.
Dường như con đường đến tương lai cũng không còn buồn tẻ và khó đi như vậy nữa.
Lúc này, Túc Bảo chợt “ồ” lên một tiếng, chỉ vào quán cà phê cách đó không xa.
“Là dì Tân Tử Manh kìa!” Bé nói.
Mộc Quy Phàm cũng nhìn theo, chỉ thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế dài trong tầng một của quán cà phê, mở máy tính ra, vừa uống cà phê vừa phơi nắng vừa làm việc.
Anh hỏi: “Ai thế?”
Túc Bảo kéo Mộc Quy Phàm đi qua đó: “Là dì mà trước đó con với cậu cả cùng đi bắt quỷ hộ á!”
Bắt quỷ?
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo đã gấp không chờ nổi: “Kem! Kem! Túc Bảo thích ăn kem nhất!”Xe việt dã lao vút qua chiếc xe buýt của trường mẫu giáo.Hân Hân đang ngồi cạnh cửa sổ xe lập tức nhìn qua, trong mắt hiện lên vẻ tủi hờn… Hình như ban nãy cô bé nghe thấy tiếng của Túc Bảo!Bé đã nói là ‘kem, kem’!Hu hu, cô bé cũng muốn có một người ba sẽ dẫn cô bé lẻn đi ăn kem!Hân Hân tỏ vẻ: Không thể nhìn nổi em gái vui sướng như vậy, hy vọng em ấy sẽ mau chóng đến trường!o( 一︿ 一+)o**Quảng trường bên ngoài trung tâm thương mại, bởi vì hôm nay là thứ hai nên ở đây khá vắng người.Mộc Quy Phàm lấy cho Túc Bảo một ‘cây kem siêu bự’, bên trên rắc các loại hạt thơm ngon và một lớp mứt việt quất ngọt nhưng không ngấy.Lớp kem mềm mại và lớp mứt không quá ngọt, dần dần tan chảy ở trong miệng, khiến người ta cũng cảm thấy sung sướng theo!“Ngon quá!” Túc Bảo vui đến hai mắt sáng ngời, giống như toàn bộ ngân hà đều nằm trong mắt bé vậy.Hai ba con chẳng thèm chú ý hình tượng mà ngồi trên thành bồn hoa.Mộc Quy Phàm rất cao, hai chân duỗi thẳng ngồi ở mép bồn hoa, chân trái vắt lên chân phải, vẫn mặc bộ đồ màu đen tuyền, nhìn từ xa giống như một ngọn đèn đường nghiêng ngả.Túc Bảo thì lại ngồi ngồi ở bên cạnh bồn hoa, cũng vắt chân trái lên chân phải, hai cái chân nhỏ ngắn cũn trắng trẻo mập mạp, nhìn giống như một cục bột đã được nhào kỹ, đáng yêu vô ngần.Những người xung quanh đều không nhịn được mà bị hai ba con này thu hút, cứ ngoái đầu lại liên tiếp, còn có một chị gái bị đập đầu vào cửa kính của trung tâm thương mại nữa.Túc Bảo l**m vết kem ở khóe miệng, lắc đầu nói: “Chậc chậc, ba, có phải ba như này được gọi là trêu hoa ghẹo nguyệt không ạ?”Bé nghiêng đầu, tinh ranh ma mãnh.Mộc Quy Phàm giơ tay chọc vào trán của bé: “Sao con biết chị gái đó không phải đang nhìn con chứ hả?”Túc Bảo ‘ầu’ một tiếng: “Hình như cũng đúng!”Mộc Quy Phàm không nhịn được bật cười, nhóc con này thật là thú vị.Anh giương mắt nhìn qua, vẫn là bồn hoa quen thuộc, trung tâm thương mại quen thuộc.Nhưng lại không giống như trước đây, hiện tại bên cạnh anh có một cục bột nhỏ đáng yêu cùng ngồi ăn kem với anh.Dường như con đường đến tương lai cũng không còn buồn tẻ và khó đi như vậy nữa.Lúc này, Túc Bảo chợt “ồ” lên một tiếng, chỉ vào quán cà phê cách đó không xa.“Là dì Tân Tử Manh kìa!” Bé nói.Mộc Quy Phàm cũng nhìn theo, chỉ thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế dài trong tầng một của quán cà phê, mở máy tính ra, vừa uống cà phê vừa phơi nắng vừa làm việc.Anh hỏi: “Ai thế?”Túc Bảo kéo Mộc Quy Phàm đi qua đó: “Là dì mà trước đó con với cậu cả cùng đi bắt quỷ hộ á!”Bắt quỷ?