Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 399: Chương 399

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mọi thứ đều do cô bé tự mình chuẩn bị đâu ra đấy, đúng là đứa trẻ ngoan không khiến người lớn phải nhọc lòng mà.Xong xuôi, cô bé đeo cặp trên lưng rồi vui vẻ ra khỏi phòng.Ngược lại hoàn toàn với Túc Bảo là Hân Hân với bộ dạng như chưa hoàn hồn, liên tục ngáp ngủ, nói năng lộn xộn: “Mặc cặp sách, đeo cốc uống nước…. Túc Bảo ơi chúng ta đi thôi.”Dạo này Hân Hân tỉnh giấc rất sớm để cùng Túc Bảo đến trường mầm non.Ông cụ Tô gấp tờ báo lại, hỏi: “Chuẩn bị đầy đủ đồ chưa các con?”Túc Bảo: “Dạ!”Hân Hân: “Dạ…”Hân Hân vừa nói vừa ngáp ngủ, theo bản năng kéo cặp ra.Túc Bảo liếc nhìn, trong cặp của chị Hân Hân có một cái đèn ngủ và một chiếc giày thối.(?⊿?)?Mộc Quy Phàm vừa luyện tập buổi sáng xong thì trông thấy Hân Hân và Túc Bảo ra khỏi cửa.Anh bèn hỏi: “Đi học sớm vậy à?”Cô bé con không thèm đợi người ba này…..Xe đưa đón của trường học chạy hai khung giờ 7h:30 và 8h:00. Hôm qua Túc Bảo đi xe 8h:00 nên Mộc Quy Phàm nghĩ hôm nay cô bé cũng đi xe đấy.Túc Bảo gật đầu: “Dạ, con đến trường mầm non đây, ba ở nhà phải ngoan nhé!”Mộc Quy Phàm cười: “Ừ.”Bà cụ Tô chạy đuổi theo, nói: “Túc Bảo, ăn sáng xong rồi hẵng đi con!”Túc Bảo khoát tay: “Không ạ, con muốn đến ăn bữa sáng ở trường.”Trẻ con đều như vậy, mới đi học có cảm giác mới lạ nên thấy đồ ăn ở trường mầm non ngon hơn ở nhà.Tâm trạng bà cụ Tô lập tức trở nên ủ dột: Ôi Túc Bảo ngoan của bà không cần bữa sáng tình yêu của bà nữa sao?**Phía sau Túc Bảo và Hân Hân còn có ba cậu bé khác cũng lên xe đưa đón của trường học.Hân Hân dựa đầu vào vai của Túc Bảo để ngủ bù.Túc Bảo nhìn trái ngó phải hồi lâu mới thấy Kỷ Trường chậm rì rì bay tới.Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, người sao vậy? Hôm qua người đã làm chuyện xấu gì à? Sao trông bộ dạng cứ như bị sét đánh vậy!”Kỷ Trường: “…”.Nói ra có lẽ con không tin, nhưng ta đã lỡ tay vỗ chết mẹ ruột của con rồi.Kỷ Trường mấp máy môi, cố làm ra vẻ bình tĩnh: “Không, không có gì….Hôm qua sư phụ tăng ca nên quá mệt mỏi thôi.”Túc Bảo bỗng nhìn Kỷ Trường đăm đăm, hỏi: “Sư phụ, có phải người giấu con chuyện gì không?”Kỷ Trường khựng lại vài giây rồi lập tức đáp: “Không có, tuyệt đối không có chuyện gì giấu con hết.”Túc Bảo hồ nghi nhìn, chỉ cảm thấy bộ dạng của sư mình rất giống kẻ có tật giật mình.

Mọi thứ đều do cô bé tự mình chuẩn bị đâu ra đấy, đúng là đứa trẻ ngoan không khiến người lớn phải nhọc lòng mà.

Xong xuôi, cô bé đeo cặp trên lưng rồi vui vẻ ra khỏi phòng.

Ngược lại hoàn toàn với Túc Bảo là Hân Hân với bộ dạng như chưa hoàn hồn, liên tục ngáp ngủ, nói năng lộn xộn: “Mặc cặp sách, đeo cốc uống nước…. Túc Bảo ơi chúng ta đi thôi.”

Dạo này Hân Hân tỉnh giấc rất sớm để cùng Túc Bảo đến trường mầm non.

Ông cụ Tô gấp tờ báo lại, hỏi: “Chuẩn bị đầy đủ đồ chưa các con?”

Túc Bảo: “Dạ!”

Hân Hân: “Dạ…”

Hân Hân vừa nói vừa ngáp ngủ, theo bản năng kéo cặp ra.

Túc Bảo liếc nhìn, trong cặp của chị Hân Hân có một cái đèn ngủ và một chiếc giày thối.

(?⊿?)?

Mộc Quy Phàm vừa luyện tập buổi sáng xong thì trông thấy Hân Hân và Túc Bảo ra khỏi cửa.

Anh bèn hỏi: “Đi học sớm vậy à?”

Cô bé con không thèm đợi người ba này…..

Xe đưa đón của trường học chạy hai khung giờ 7h:30 và 8h:00. Hôm qua Túc Bảo đi xe 8h:00 nên Mộc Quy Phàm nghĩ hôm nay cô bé cũng đi xe đấy.

Túc Bảo gật đầu: “Dạ, con đến trường mầm non đây, ba ở nhà phải ngoan nhé!”

Mộc Quy Phàm cười: “Ừ.”

Bà cụ Tô chạy đuổi theo, nói: “Túc Bảo, ăn sáng xong rồi hẵng đi con!”

Túc Bảo khoát tay: “Không ạ, con muốn đến ăn bữa sáng ở trường.”

Trẻ con đều như vậy, mới đi học có cảm giác mới lạ nên thấy đồ ăn ở trường mầm non ngon hơn ở nhà.

Tâm trạng bà cụ Tô lập tức trở nên ủ dột: Ôi Túc Bảo ngoan của bà không cần bữa sáng tình yêu của bà nữa sao?

**

Phía sau Túc Bảo và Hân Hân còn có ba cậu bé khác cũng lên xe đưa đón của trường học.

Hân Hân dựa đầu vào vai của Túc Bảo để ngủ bù.

Túc Bảo nhìn trái ngó phải hồi lâu mới thấy Kỷ Trường chậm rì rì bay tới.

Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, người sao vậy? Hôm qua người đã làm chuyện xấu gì à? Sao trông bộ dạng cứ như bị sét đánh vậy!”

Kỷ Trường: “…”.

Nói ra có lẽ con không tin, nhưng ta đã lỡ tay vỗ chết mẹ ruột của con rồi.

Kỷ Trường mấp máy môi, cố làm ra vẻ bình tĩnh: “Không, không có gì….Hôm qua sư phụ tăng ca nên quá mệt mỏi thôi.”

Túc Bảo bỗng nhìn Kỷ Trường đăm đăm, hỏi: “Sư phụ, có phải người giấu con chuyện gì không?”

Kỷ Trường khựng lại vài giây rồi lập tức đáp: “Không có, tuyệt đối không có chuyện gì giấu con hết.”

Túc Bảo hồ nghi nhìn, chỉ cảm thấy bộ dạng của sư mình rất giống kẻ có tật giật mình.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mọi thứ đều do cô bé tự mình chuẩn bị đâu ra đấy, đúng là đứa trẻ ngoan không khiến người lớn phải nhọc lòng mà.Xong xuôi, cô bé đeo cặp trên lưng rồi vui vẻ ra khỏi phòng.Ngược lại hoàn toàn với Túc Bảo là Hân Hân với bộ dạng như chưa hoàn hồn, liên tục ngáp ngủ, nói năng lộn xộn: “Mặc cặp sách, đeo cốc uống nước…. Túc Bảo ơi chúng ta đi thôi.”Dạo này Hân Hân tỉnh giấc rất sớm để cùng Túc Bảo đến trường mầm non.Ông cụ Tô gấp tờ báo lại, hỏi: “Chuẩn bị đầy đủ đồ chưa các con?”Túc Bảo: “Dạ!”Hân Hân: “Dạ…”Hân Hân vừa nói vừa ngáp ngủ, theo bản năng kéo cặp ra.Túc Bảo liếc nhìn, trong cặp của chị Hân Hân có một cái đèn ngủ và một chiếc giày thối.(?⊿?)?Mộc Quy Phàm vừa luyện tập buổi sáng xong thì trông thấy Hân Hân và Túc Bảo ra khỏi cửa.Anh bèn hỏi: “Đi học sớm vậy à?”Cô bé con không thèm đợi người ba này…..Xe đưa đón của trường học chạy hai khung giờ 7h:30 và 8h:00. Hôm qua Túc Bảo đi xe 8h:00 nên Mộc Quy Phàm nghĩ hôm nay cô bé cũng đi xe đấy.Túc Bảo gật đầu: “Dạ, con đến trường mầm non đây, ba ở nhà phải ngoan nhé!”Mộc Quy Phàm cười: “Ừ.”Bà cụ Tô chạy đuổi theo, nói: “Túc Bảo, ăn sáng xong rồi hẵng đi con!”Túc Bảo khoát tay: “Không ạ, con muốn đến ăn bữa sáng ở trường.”Trẻ con đều như vậy, mới đi học có cảm giác mới lạ nên thấy đồ ăn ở trường mầm non ngon hơn ở nhà.Tâm trạng bà cụ Tô lập tức trở nên ủ dột: Ôi Túc Bảo ngoan của bà không cần bữa sáng tình yêu của bà nữa sao?**Phía sau Túc Bảo và Hân Hân còn có ba cậu bé khác cũng lên xe đưa đón của trường học.Hân Hân dựa đầu vào vai của Túc Bảo để ngủ bù.Túc Bảo nhìn trái ngó phải hồi lâu mới thấy Kỷ Trường chậm rì rì bay tới.Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, người sao vậy? Hôm qua người đã làm chuyện xấu gì à? Sao trông bộ dạng cứ như bị sét đánh vậy!”Kỷ Trường: “…”.Nói ra có lẽ con không tin, nhưng ta đã lỡ tay vỗ chết mẹ ruột của con rồi.Kỷ Trường mấp máy môi, cố làm ra vẻ bình tĩnh: “Không, không có gì….Hôm qua sư phụ tăng ca nên quá mệt mỏi thôi.”Túc Bảo bỗng nhìn Kỷ Trường đăm đăm, hỏi: “Sư phụ, có phải người giấu con chuyện gì không?”Kỷ Trường khựng lại vài giây rồi lập tức đáp: “Không có, tuyệt đối không có chuyện gì giấu con hết.”Túc Bảo hồ nghi nhìn, chỉ cảm thấy bộ dạng của sư mình rất giống kẻ có tật giật mình.

Chương 399: Chương 399