Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 400: Chương 400

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cô bé chưa bao giờ thấy sư phụ đi làm, cho nên thức đêm tăng ca gì đó chắc chắn chỉ là cái cớ.Có điều Túc Bảo khéo hiểu lòng người không truy hỏi thêm nữa.Sư phụ sẽ không bao giờ làm hại cô bé, nếu sư phụ có chuyện gì cần nói thì người nhất định sẽ nói thôi.Thấy Túc Bảo không gặng hỏi thêm, Kỷ Trường thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sau đó hắn lập tức thấy đầu thêm đau.Hắn thật sự không thể tìm thấy Tô Cẩm Ngọc, như này thì phải làm sao…..****Túc Bảo đến trường mới phát hiện ra cậu bạn Dương Dương đánh nhau với cô bé hôm qua nghỉ học.Một cô bé cầm bát cơm chạy đến rồi ngồi cùng bàn với Túc Bảo. Cô bé này nhìn Túc Bảo, hai mắt sáng lấp lánh.Đây chính là bé bị Dương Dương đạp ghế hôm qua.“Túc Bảo, cậu lợi hại thật nha.”“Tớ là Tâm Tâm, cậu còn nhớ tớ không?”Túc Bảo vừa ăn cơm vừa gật đầu: “Tớ nhớ nha.”Trí nhớ của Túc Bảo rất tốt.Tâm Tâm phấn khích kể: “Mẹ tớ nói, Dương Dương bị cậu đánh nhập viện rồi đó!”Túc Bảo ngẩn người: “Gì cơ?”Tâm Tâm chụm đầu ghé tai, đè thấp giọng – – rất có khí chất của trưởng thôn buôn chuyện trong ‘cục tình báo’.“Hôm qua bà nội Dương Dương gửi tin nhắn vào group của lớp mắng trường học, cô giáo và cả ba cậu nữa.”“Sau đó ba cậu lập tức mắng lại bà nội Dương Dương.”Túc Bảo tỏ thái độ: Ơ có chuyện này ư?Sao cô bé không biết, cậu cả và ba đều không nói với cô bé…Túc Bảo nghiêm túc thỉnh giáo: “Sao cậu lại biết!”Tâm Tâm nói: “Mẹ tớ kể mà, nghe nói bà nội Dương Dương còn đăng tấm hình cậu ấy nhập viện lên group, tớ nhìn thấy rồi.”Túc Bảo sững sờ!Ôi!Mới thế mà đã nhập viện ư?Túc Bảo hoang mang, cô bé có mạnh tay đâu mà Dương Dương phải nhập viện rồi.Thật sự quá yếu ớt….Tâm Tâm lại mừng ra mặt, khi trước cô bé bị Dương Dương đặt biệt danh, còn bị cậu véo má.Tâm Tâm kêu cậu không được véo má nữa, nhưng cô bé càng tức giận thì Dương Dương càng trêu hăng hơn.Sau đó Tâm Tâm mách với mẹ mình, mẹ cô bé tìm bà nội Dương Dương nói chuyện.Tâm Tâm mãi mãi không quên được ngày hôm đó, bà nội Dương Dương cãi nhau ầm ĩ với mẹ cô bé ngay trước cổng trường.

Cô bé chưa bao giờ thấy sư phụ đi làm, cho nên thức đêm tăng ca gì đó chắc chắn chỉ là cái cớ.

Có điều Túc Bảo khéo hiểu lòng người không truy hỏi thêm nữa.

Sư phụ sẽ không bao giờ làm hại cô bé, nếu sư phụ có chuyện gì cần nói thì người nhất định sẽ nói thôi.

Thấy Túc Bảo không gặng hỏi thêm, Kỷ Trường thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sau đó hắn lập tức thấy đầu thêm đau.

Hắn thật sự không thể tìm thấy Tô Cẩm Ngọc, như này thì phải làm sao…..

****

Túc Bảo đến trường mới phát hiện ra cậu bạn Dương Dương đánh nhau với cô bé hôm qua nghỉ học.

Một cô bé cầm bát cơm chạy đến rồi ngồi cùng bàn với Túc Bảo. Cô bé này nhìn Túc Bảo, hai mắt sáng lấp lánh.

Đây chính là bé bị Dương Dương đạp ghế hôm qua.

“Túc Bảo, cậu lợi hại thật nha.”

“Tớ là Tâm Tâm, cậu còn nhớ tớ không?”

Túc Bảo vừa ăn cơm vừa gật đầu: “Tớ nhớ nha.”

Trí nhớ của Túc Bảo rất tốt.

Tâm Tâm phấn khích kể: “Mẹ tớ nói, Dương Dương bị cậu đánh nhập viện rồi đó!”

Túc Bảo ngẩn người: “Gì cơ?”

Tâm Tâm chụm đầu ghé tai, đè thấp giọng – – rất có khí chất của trưởng thôn buôn chuyện trong ‘cục tình báo’.

“Hôm qua bà nội Dương Dương gửi tin nhắn vào group của lớp mắng trường học, cô giáo và cả ba cậu nữa.”

“Sau đó ba cậu lập tức mắng lại bà nội Dương Dương.”

Túc Bảo tỏ thái độ: Ơ có chuyện này ư?

Sao cô bé không biết, cậu cả và ba đều không nói với cô bé…

Túc Bảo nghiêm túc thỉnh giáo: “Sao cậu lại biết!”

Tâm Tâm nói: “Mẹ tớ kể mà, nghe nói bà nội Dương Dương còn đăng tấm hình cậu ấy nhập viện lên group, tớ nhìn thấy rồi.”

Túc Bảo sững sờ!

Ôi!

Mới thế mà đã nhập viện ư?

Túc Bảo hoang mang, cô bé có mạnh tay đâu mà Dương Dương phải nhập viện rồi.

Thật sự quá yếu ớt….

Tâm Tâm lại mừng ra mặt, khi trước cô bé bị Dương Dương đặt biệt danh, còn bị cậu véo má.

Tâm Tâm kêu cậu không được véo má nữa, nhưng cô bé càng tức giận thì Dương Dương càng trêu hăng hơn.

Sau đó Tâm Tâm mách với mẹ mình, mẹ cô bé tìm bà nội Dương Dương nói chuyện.

Tâm Tâm mãi mãi không quên được ngày hôm đó, bà nội Dương Dương cãi nhau ầm ĩ với mẹ cô bé ngay trước cổng trường.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cô bé chưa bao giờ thấy sư phụ đi làm, cho nên thức đêm tăng ca gì đó chắc chắn chỉ là cái cớ.Có điều Túc Bảo khéo hiểu lòng người không truy hỏi thêm nữa.Sư phụ sẽ không bao giờ làm hại cô bé, nếu sư phụ có chuyện gì cần nói thì người nhất định sẽ nói thôi.Thấy Túc Bảo không gặng hỏi thêm, Kỷ Trường thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sau đó hắn lập tức thấy đầu thêm đau.Hắn thật sự không thể tìm thấy Tô Cẩm Ngọc, như này thì phải làm sao…..****Túc Bảo đến trường mới phát hiện ra cậu bạn Dương Dương đánh nhau với cô bé hôm qua nghỉ học.Một cô bé cầm bát cơm chạy đến rồi ngồi cùng bàn với Túc Bảo. Cô bé này nhìn Túc Bảo, hai mắt sáng lấp lánh.Đây chính là bé bị Dương Dương đạp ghế hôm qua.“Túc Bảo, cậu lợi hại thật nha.”“Tớ là Tâm Tâm, cậu còn nhớ tớ không?”Túc Bảo vừa ăn cơm vừa gật đầu: “Tớ nhớ nha.”Trí nhớ của Túc Bảo rất tốt.Tâm Tâm phấn khích kể: “Mẹ tớ nói, Dương Dương bị cậu đánh nhập viện rồi đó!”Túc Bảo ngẩn người: “Gì cơ?”Tâm Tâm chụm đầu ghé tai, đè thấp giọng – – rất có khí chất của trưởng thôn buôn chuyện trong ‘cục tình báo’.“Hôm qua bà nội Dương Dương gửi tin nhắn vào group của lớp mắng trường học, cô giáo và cả ba cậu nữa.”“Sau đó ba cậu lập tức mắng lại bà nội Dương Dương.”Túc Bảo tỏ thái độ: Ơ có chuyện này ư?Sao cô bé không biết, cậu cả và ba đều không nói với cô bé…Túc Bảo nghiêm túc thỉnh giáo: “Sao cậu lại biết!”Tâm Tâm nói: “Mẹ tớ kể mà, nghe nói bà nội Dương Dương còn đăng tấm hình cậu ấy nhập viện lên group, tớ nhìn thấy rồi.”Túc Bảo sững sờ!Ôi!Mới thế mà đã nhập viện ư?Túc Bảo hoang mang, cô bé có mạnh tay đâu mà Dương Dương phải nhập viện rồi.Thật sự quá yếu ớt….Tâm Tâm lại mừng ra mặt, khi trước cô bé bị Dương Dương đặt biệt danh, còn bị cậu véo má.Tâm Tâm kêu cậu không được véo má nữa, nhưng cô bé càng tức giận thì Dương Dương càng trêu hăng hơn.Sau đó Tâm Tâm mách với mẹ mình, mẹ cô bé tìm bà nội Dương Dương nói chuyện.Tâm Tâm mãi mãi không quên được ngày hôm đó, bà nội Dương Dương cãi nhau ầm ĩ với mẹ cô bé ngay trước cổng trường.

Chương 400: Chương 400