Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 401: Chương 401
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ nói to: [Cô bảo Dương Dương nhà chúng tôi véo má con cô, thế cô có trông thấy không? Tôi thấy Tâm Tâm đang nói dối đấy! Chẳng phải con bé đang lành lặn khỏe mạnh đó ư? Mách tội bừa bãi gì không biết!]Mẹ Tâm Tâm nói bạn nam véo má bạn nữ là không tốt, hi vọng bà nội Dương Dương dặn cháu trai không làm vậy nữa.Chẳng ngờ bà cụ lại nói: [Giữa trẻ con với nhau chỉ có tình cảm đơn thuần sạch sẽ, nào tồn tại suy nghĩ gì dơ bẩn bỉ ổi đâu! Mấy đứa nhỏ đều thích chơi đùa véo má linh tinh, chỉ có con nhà cô là lập dị khác người!]Khi ấy rất nhiều người vây xem, Tâm Tâm thấy mất mặt và buồn quá đỗi.Như thể đó là do lỗi của cô bé….Mẹ Tâm Tâm hết cách, chỉ đành dặn con gái tránh xa Dương Dương ra, đừng chơi với cậu bé nữa.Bây giờ Túc Bảo đánh Dương Dương nhập viện, Tâm Tâm cảm thấy hình như ba mẹ cô bé rất vui, vì vậy Túc Bảo trở thành siêu anh hùng cực kỳ lợi hại trong mắt cô bé.Mấy bạn nhỏ trong lớp nghe được lời Tâm Tâm thì tíu tít bàn về chủ đề này.Các bạn nhỏ nói chuyện với nhau luôn kỳ lạ như vậy đấy, Tâm Tâm tuyên bố: Dương Dương là cậu bé nghịch ngợm, Túc Bảo đã xử đẹp Dương Dương, Túc Bảo vô cùng lợi hại.Tâm Tâm: “Túc Bảo siêu lợi hại.”Các bạn nhỏ khác: “Túc Bảo siêu lợi hại.”Thế là…Ngày thứ hai đi nhà trẻ, Túc Bảo đã thu phục được bốn bạn nhỏ hâm mộ cô bé, bao gồm cả trai và gái.Túc Bảo: “??”.Tuy cô bé không hiểu tại sao các bạn lại ngưỡng mộ mình, nhưng bỗng dưng có thêm bốn bạn nhỏ thân thiết chơi đùa khiến Túc Bảo rất vui.**Ở bệnh viện.Bà nội Dương Dương đang nổi trận lôi đình: “Cháu trai tôi đau muốn chết mà các người không kiểm tra ra gì à! Lang băm! Phế vật!”Bác sĩ câm nín.Chụp X-quang và MRI đều đã được thực hiện. Ngay cả việc kiểm tra tổng thể như chụp CT, lấy máu và cái gì có thể kiểm tra đều đã được kiểm tra.Cậu bé này chẳng bị sao hết, không chảy máu trong, không chấn thương hay tràn dịch, duy chỉ có đầu gối hơi đỏ.“Bác bình tĩnh đi, cháu trai bác chỉ thương ngoài da chút thôi, đừng lo lắng…”Không ngờ bà nội Dương Dương cất giọng cao vút: “Cậu nói gì? Bị thương ngoài da chút thôi ư???”“Sao có thể chứ! Cháu tôi cứ khóc hoài, kêu đầu gối rất đau! Các người kiểm tra đủ thứ hết hơn mấy vạn tệ mà kết quả kiểm tra là vết thương ngoài da? Lừa đảo gạt tiền đúng không? Tôi phải bóc phốt cái bệnh viện này!”Bác sĩ: “…”.Bất đắc dĩ, bác sĩ chỉ đành viết thêm một dòng vào chẩn đoán bệnh án: Nghi ngờ chấn thương dây chằng…
Bà cụ nói to: [Cô bảo Dương Dương nhà chúng tôi véo má con cô, thế cô có trông thấy không? Tôi thấy Tâm Tâm đang nói dối đấy! Chẳng phải con bé đang lành lặn khỏe mạnh đó ư? Mách tội bừa bãi gì không biết!]
Mẹ Tâm Tâm nói bạn nam véo má bạn nữ là không tốt, hi vọng bà nội Dương Dương dặn cháu trai không làm vậy nữa.
Chẳng ngờ bà cụ lại nói: [Giữa trẻ con với nhau chỉ có tình cảm đơn thuần sạch sẽ, nào tồn tại suy nghĩ gì dơ bẩn bỉ ổi đâu! Mấy đứa nhỏ đều thích chơi đùa véo má linh tinh, chỉ có con nhà cô là lập dị khác người!]
Khi ấy rất nhiều người vây xem, Tâm Tâm thấy mất mặt và buồn quá đỗi.
Như thể đó là do lỗi của cô bé….
Mẹ Tâm Tâm hết cách, chỉ đành dặn con gái tránh xa Dương Dương ra, đừng chơi với cậu bé nữa.
Bây giờ Túc Bảo đánh Dương Dương nhập viện, Tâm Tâm cảm thấy hình như ba mẹ cô bé rất vui, vì vậy Túc Bảo trở thành siêu anh hùng cực kỳ lợi hại trong mắt cô bé.
Mấy bạn nhỏ trong lớp nghe được lời Tâm Tâm thì tíu tít bàn về chủ đề này.
Các bạn nhỏ nói chuyện với nhau luôn kỳ lạ như vậy đấy, Tâm Tâm tuyên bố: Dương Dương là cậu bé nghịch ngợm, Túc Bảo đã xử đẹp Dương Dương, Túc Bảo vô cùng lợi hại.
Tâm Tâm: “Túc Bảo siêu lợi hại.”
Các bạn nhỏ khác: “Túc Bảo siêu lợi hại.”
Thế là…
Ngày thứ hai đi nhà trẻ, Túc Bảo đã thu phục được bốn bạn nhỏ hâm mộ cô bé, bao gồm cả trai và gái.
Túc Bảo: “??”.
Tuy cô bé không hiểu tại sao các bạn lại ngưỡng mộ mình, nhưng bỗng dưng có thêm bốn bạn nhỏ thân thiết chơi đùa khiến Túc Bảo rất vui.
**
Ở bệnh viện.
Bà nội Dương Dương đang nổi trận lôi đình: “Cháu trai tôi đau muốn chết mà các người không kiểm tra ra gì à! Lang băm! Phế vật!”
Bác sĩ câm nín.
Chụp X-quang và MRI đều đã được thực hiện. Ngay cả việc kiểm tra tổng thể như chụp CT, lấy máu và cái gì có thể kiểm tra đều đã được kiểm tra.
Cậu bé này chẳng bị sao hết, không chảy máu trong, không chấn thương hay tràn dịch, duy chỉ có đầu gối hơi đỏ.
“Bác bình tĩnh đi, cháu trai bác chỉ thương ngoài da chút thôi, đừng lo lắng…”
Không ngờ bà nội Dương Dương cất giọng cao vút: “Cậu nói gì? Bị thương ngoài da chút thôi ư???”
“Sao có thể chứ! Cháu tôi cứ khóc hoài, kêu đầu gối rất đau! Các người kiểm tra đủ thứ hết hơn mấy vạn tệ mà kết quả kiểm tra là vết thương ngoài da? Lừa đảo gạt tiền đúng không? Tôi phải bóc phốt cái bệnh viện này!”
Bác sĩ: “…”.
Bất đắc dĩ, bác sĩ chỉ đành viết thêm một dòng vào chẩn đoán bệnh án: Nghi ngờ chấn thương dây chằng…
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ nói to: [Cô bảo Dương Dương nhà chúng tôi véo má con cô, thế cô có trông thấy không? Tôi thấy Tâm Tâm đang nói dối đấy! Chẳng phải con bé đang lành lặn khỏe mạnh đó ư? Mách tội bừa bãi gì không biết!]Mẹ Tâm Tâm nói bạn nam véo má bạn nữ là không tốt, hi vọng bà nội Dương Dương dặn cháu trai không làm vậy nữa.Chẳng ngờ bà cụ lại nói: [Giữa trẻ con với nhau chỉ có tình cảm đơn thuần sạch sẽ, nào tồn tại suy nghĩ gì dơ bẩn bỉ ổi đâu! Mấy đứa nhỏ đều thích chơi đùa véo má linh tinh, chỉ có con nhà cô là lập dị khác người!]Khi ấy rất nhiều người vây xem, Tâm Tâm thấy mất mặt và buồn quá đỗi.Như thể đó là do lỗi của cô bé….Mẹ Tâm Tâm hết cách, chỉ đành dặn con gái tránh xa Dương Dương ra, đừng chơi với cậu bé nữa.Bây giờ Túc Bảo đánh Dương Dương nhập viện, Tâm Tâm cảm thấy hình như ba mẹ cô bé rất vui, vì vậy Túc Bảo trở thành siêu anh hùng cực kỳ lợi hại trong mắt cô bé.Mấy bạn nhỏ trong lớp nghe được lời Tâm Tâm thì tíu tít bàn về chủ đề này.Các bạn nhỏ nói chuyện với nhau luôn kỳ lạ như vậy đấy, Tâm Tâm tuyên bố: Dương Dương là cậu bé nghịch ngợm, Túc Bảo đã xử đẹp Dương Dương, Túc Bảo vô cùng lợi hại.Tâm Tâm: “Túc Bảo siêu lợi hại.”Các bạn nhỏ khác: “Túc Bảo siêu lợi hại.”Thế là…Ngày thứ hai đi nhà trẻ, Túc Bảo đã thu phục được bốn bạn nhỏ hâm mộ cô bé, bao gồm cả trai và gái.Túc Bảo: “??”.Tuy cô bé không hiểu tại sao các bạn lại ngưỡng mộ mình, nhưng bỗng dưng có thêm bốn bạn nhỏ thân thiết chơi đùa khiến Túc Bảo rất vui.**Ở bệnh viện.Bà nội Dương Dương đang nổi trận lôi đình: “Cháu trai tôi đau muốn chết mà các người không kiểm tra ra gì à! Lang băm! Phế vật!”Bác sĩ câm nín.Chụp X-quang và MRI đều đã được thực hiện. Ngay cả việc kiểm tra tổng thể như chụp CT, lấy máu và cái gì có thể kiểm tra đều đã được kiểm tra.Cậu bé này chẳng bị sao hết, không chảy máu trong, không chấn thương hay tràn dịch, duy chỉ có đầu gối hơi đỏ.“Bác bình tĩnh đi, cháu trai bác chỉ thương ngoài da chút thôi, đừng lo lắng…”Không ngờ bà nội Dương Dương cất giọng cao vút: “Cậu nói gì? Bị thương ngoài da chút thôi ư???”“Sao có thể chứ! Cháu tôi cứ khóc hoài, kêu đầu gối rất đau! Các người kiểm tra đủ thứ hết hơn mấy vạn tệ mà kết quả kiểm tra là vết thương ngoài da? Lừa đảo gạt tiền đúng không? Tôi phải bóc phốt cái bệnh viện này!”Bác sĩ: “…”.Bất đắc dĩ, bác sĩ chỉ đành viết thêm một dòng vào chẩn đoán bệnh án: Nghi ngờ chấn thương dây chằng…