Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 462: Chương 462

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm không tán đồng phương thức nuôi dạy trẻ như chăm trong nhà kính này, anh cho rằng trẻ con sinh ra vốn dĩ không hề yếu đuối, chính người lớn nuôi dưỡng nên sự yếu đuối của trẻ con.Anh có chừng mực của mình, biết mức độ nào các bạn nhỏ có thể chấp nhận được.Chiến tranh, đổ máu, chém giết dã man, đánh đập… những thứ này đều không nên để trẻ em ngày nay phải đối mặt. Nhưng cuộc diễn tập chỉ có tình huống côn đồ xông vào thôi, mức độ nguy hiểm này còn không thể chấp nhận được thì khi có côn đồ thực sự sẽ ra sao?Có phải tất cả đều sợ đến ngây người, chạy cũng không chạy nổi hay không?Hiệu trưởng nhất thời câm nín, dưới khí thế mạnh mẽ của Mộc Quy Phàm, ông ta căn bản không dám nói lời nào, cũng không biết phải nói gì.Mặt hiệu trưởng như đưa đám, ông nói: “Nhưng nếu tụi nhỏ về nhà nói lại với ba mẹ chúng thì họ sẽ tức giận đấy.”Mộc Quy Phàm liếc hiệu trưởng một cái: “Vì sợ các phụ huynh tìm đến trường tính sổ mà từ bỏ việc dạy những kiến thức cần thiết hả?”Hiệu trưởng: “…”Cậu thanh cao, cậu lợi hại, người bị mắng là chúng tôi chứ có phải cậu đâu!!Hiệu trưởng thầm phỉ nhổ, chợt nghe Mộc Quy Phàm nói: “Sau khi kết thúc diễn tập, làm thế nào để trấn an tâm lý tụi nhỏ là việc của ông và các giáo viên.”“Còn nữa, nếu có phụ huynh gây chuyện, dứt khoát kêu họ tới tìm tôi là được.”Hiệu trưởng vội vàng nói: “Được, được…”Mộc Quy Phàm không buồn nhìn hiệu trưởng nữa. Chờ các học sinh xếp hàng ngay ngắn xong, anh nói: “Vừa nãy các bạn nhỏ có sợ không?”Có bé nói sợ, lại có bé nói không sợ.Đương nhiên, có bé vẫn đang khóc……Mộc Quy Phàm mỉm cười: “Sợ hãi là điều bình thường. Biết sợ hãi mới biết kính sợ thế giới này. Không sợ hãi cũng là điều bình thường, như vậy chứng tỏ các con rất dũng cảm!”Một đứa bé nức nở nói: “Vậy khóc thì sao….”Mộc Quy Phàm khẳng định: “Khóc cũng là điều bình thường, lúc Sĩ quan Mộc ở tuổi con cũng từng khóc rồi…”Các học sinh dần yên tĩnh.Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, cô bé ngước nhìn ba mình.Ba thật lợi hại…..ngưỡng mộ ba quá!!??ˊ?ˋ??Mộc Quy Phàm nói tiếp: “Nội tâm các con đều ẩn chứa một sức mạnh lớn, thế giờ các con đã nhớ, khi có côn đồ xông vào trường thì làm thế nào chưa?”Các học sinh lần lượt giơ tay, có bé nói phải chạy, bé khác lại nói phải nghe theo hướng dẫn của thầy cô….Túc Bảo giơ tay, nói to: “Chạy lên, đánh ngã tên côn đồ!”Hai mắt Túc Bảo như chứa đựng muôn vì sao lấp lánh, bàn tay nhỏ huơ huơ đầy phấn khích.Vừa nghe thấy Túc Bảo nói vậy, Hân Hân cũng vung nắm tay: “Đúng! Chạy lên đánh ngã tên côn đồ!”Mộc Quy Phàm: “…”Các thầy cô: “….”

Mộc Quy Phàm không tán đồng phương thức nuôi dạy trẻ như chăm trong nhà kính này, anh cho rằng trẻ con sinh ra vốn dĩ không hề yếu đuối, chính người lớn nuôi dưỡng nên sự yếu đuối của trẻ con.

Anh có chừng mực của mình, biết mức độ nào các bạn nhỏ có thể chấp nhận được.

Chiến tranh, đổ máu, chém giết dã man, đánh đập… những thứ này đều không nên để trẻ em ngày nay phải đối mặt. Nhưng cuộc diễn tập chỉ có tình huống côn đồ xông vào thôi, mức độ nguy hiểm này còn không thể chấp nhận được thì khi có côn đồ thực sự sẽ ra sao?

Có phải tất cả đều sợ đến ngây người, chạy cũng không chạy nổi hay không?

Hiệu trưởng nhất thời câm nín, dưới khí thế mạnh mẽ của Mộc Quy Phàm, ông ta căn bản không dám nói lời nào, cũng không biết phải nói gì.

Mặt hiệu trưởng như đưa đám, ông nói: “Nhưng nếu tụi nhỏ về nhà nói lại với ba mẹ chúng thì họ sẽ tức giận đấy.”

Mộc Quy Phàm liếc hiệu trưởng một cái: “Vì sợ các phụ huynh tìm đến trường tính sổ mà từ bỏ việc dạy những kiến thức cần thiết hả?”

Hiệu trưởng: “…”

Cậu thanh cao, cậu lợi hại, người bị mắng là chúng tôi chứ có phải cậu đâu!!

Hiệu trưởng thầm phỉ nhổ, chợt nghe Mộc Quy Phàm nói: “Sau khi kết thúc diễn tập, làm thế nào để trấn an tâm lý tụi nhỏ là việc của ông và các giáo viên.”

“Còn nữa, nếu có phụ huynh gây chuyện, dứt khoát kêu họ tới tìm tôi là được.”

Hiệu trưởng vội vàng nói: “Được, được…”

Mộc Quy Phàm không buồn nhìn hiệu trưởng nữa. Chờ các học sinh xếp hàng ngay ngắn xong, anh nói: “Vừa nãy các bạn nhỏ có sợ không?”

Có bé nói sợ, lại có bé nói không sợ.

Đương nhiên, có bé vẫn đang khóc……

Mộc Quy Phàm mỉm cười: “Sợ hãi là điều bình thường. Biết sợ hãi mới biết kính sợ thế giới này. Không sợ hãi cũng là điều bình thường, như vậy chứng tỏ các con rất dũng cảm!”

Một đứa bé nức nở nói: “Vậy khóc thì sao….”

Mộc Quy Phàm khẳng định: “Khóc cũng là điều bình thường, lúc Sĩ quan Mộc ở tuổi con cũng từng khóc rồi…”

Các học sinh dần yên tĩnh.

Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, cô bé ngước nhìn ba mình.

Ba thật lợi hại…..ngưỡng mộ ba quá!!

??ˊ?ˋ??

Mộc Quy Phàm nói tiếp: “Nội tâm các con đều ẩn chứa một sức mạnh lớn, thế giờ các con đã nhớ, khi có côn đồ xông vào trường thì làm thế nào chưa?”

Các học sinh lần lượt giơ tay, có bé nói phải chạy, bé khác lại nói phải nghe theo hướng dẫn của thầy cô….

Túc Bảo giơ tay, nói to: “Chạy lên, đánh ngã tên côn đồ!”

Hai mắt Túc Bảo như chứa đựng muôn vì sao lấp lánh, bàn tay nhỏ huơ huơ đầy phấn khích.

Vừa nghe thấy Túc Bảo nói vậy, Hân Hân cũng vung nắm tay: “Đúng! Chạy lên đánh ngã tên côn đồ!”

Mộc Quy Phàm: “…”

Các thầy cô: “….”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm không tán đồng phương thức nuôi dạy trẻ như chăm trong nhà kính này, anh cho rằng trẻ con sinh ra vốn dĩ không hề yếu đuối, chính người lớn nuôi dưỡng nên sự yếu đuối của trẻ con.Anh có chừng mực của mình, biết mức độ nào các bạn nhỏ có thể chấp nhận được.Chiến tranh, đổ máu, chém giết dã man, đánh đập… những thứ này đều không nên để trẻ em ngày nay phải đối mặt. Nhưng cuộc diễn tập chỉ có tình huống côn đồ xông vào thôi, mức độ nguy hiểm này còn không thể chấp nhận được thì khi có côn đồ thực sự sẽ ra sao?Có phải tất cả đều sợ đến ngây người, chạy cũng không chạy nổi hay không?Hiệu trưởng nhất thời câm nín, dưới khí thế mạnh mẽ của Mộc Quy Phàm, ông ta căn bản không dám nói lời nào, cũng không biết phải nói gì.Mặt hiệu trưởng như đưa đám, ông nói: “Nhưng nếu tụi nhỏ về nhà nói lại với ba mẹ chúng thì họ sẽ tức giận đấy.”Mộc Quy Phàm liếc hiệu trưởng một cái: “Vì sợ các phụ huynh tìm đến trường tính sổ mà từ bỏ việc dạy những kiến thức cần thiết hả?”Hiệu trưởng: “…”Cậu thanh cao, cậu lợi hại, người bị mắng là chúng tôi chứ có phải cậu đâu!!Hiệu trưởng thầm phỉ nhổ, chợt nghe Mộc Quy Phàm nói: “Sau khi kết thúc diễn tập, làm thế nào để trấn an tâm lý tụi nhỏ là việc của ông và các giáo viên.”“Còn nữa, nếu có phụ huynh gây chuyện, dứt khoát kêu họ tới tìm tôi là được.”Hiệu trưởng vội vàng nói: “Được, được…”Mộc Quy Phàm không buồn nhìn hiệu trưởng nữa. Chờ các học sinh xếp hàng ngay ngắn xong, anh nói: “Vừa nãy các bạn nhỏ có sợ không?”Có bé nói sợ, lại có bé nói không sợ.Đương nhiên, có bé vẫn đang khóc……Mộc Quy Phàm mỉm cười: “Sợ hãi là điều bình thường. Biết sợ hãi mới biết kính sợ thế giới này. Không sợ hãi cũng là điều bình thường, như vậy chứng tỏ các con rất dũng cảm!”Một đứa bé nức nở nói: “Vậy khóc thì sao….”Mộc Quy Phàm khẳng định: “Khóc cũng là điều bình thường, lúc Sĩ quan Mộc ở tuổi con cũng từng khóc rồi…”Các học sinh dần yên tĩnh.Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, cô bé ngước nhìn ba mình.Ba thật lợi hại…..ngưỡng mộ ba quá!!??ˊ?ˋ??Mộc Quy Phàm nói tiếp: “Nội tâm các con đều ẩn chứa một sức mạnh lớn, thế giờ các con đã nhớ, khi có côn đồ xông vào trường thì làm thế nào chưa?”Các học sinh lần lượt giơ tay, có bé nói phải chạy, bé khác lại nói phải nghe theo hướng dẫn của thầy cô….Túc Bảo giơ tay, nói to: “Chạy lên, đánh ngã tên côn đồ!”Hai mắt Túc Bảo như chứa đựng muôn vì sao lấp lánh, bàn tay nhỏ huơ huơ đầy phấn khích.Vừa nghe thấy Túc Bảo nói vậy, Hân Hân cũng vung nắm tay: “Đúng! Chạy lên đánh ngã tên côn đồ!”Mộc Quy Phàm: “…”Các thầy cô: “….”

Chương 462: Chương 462