Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 463: Chương 463
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Khóe miệng Mộc Quy Phàm khẽ giật, giờ anh không dám nghi ngờ sức mạnh của tiểu Túc Bảo ngoan ngoãn mềm mại nhà anh nữa rồi.Mộc Quy Phàm nói: “Bạn học Túc Bảo rất dũng cảm, nhưng con phải nhớ rõ lời dặn của Sĩ quan Mộc, trong tình huống thông thường, sức lực của trẻ con thua xa người lớn, nguyên tắc đầu tiên của chúng ta vẫn luôn là bảo đảm tính mạng.”Túc Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.Tình huống thông thường chứ gì—-Cô bé cảm thấy mình không thuộc trường hợp đó.Bé có sợi dây đỏ nên có thể đánh bay cậu năm!Nhưng dù thế nào thì bây giờ cũng không nên làm khó ba mình, Túc Bảo quyết định ngoan ngoãn gật đầu: “Con hiểu rồi!”Mộc Quy Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, anh thực sự rất sợ lát nữa Túc Bảo sẽ xông lên đánh xáp lá cà với tên côn đồ.Túc Bảo mà lên thì những điều dặn dò các bạn nhỏ ban nãy đổ sông đổ biển hết!Còn có Hân Hân nữa, kiểu gì cô bé cũng xông lên theo.Mộc Quy Phàm tổng kết lại tình huống hỗn loạn ban nãy, không chút nể nang mà chỉ ra vấn đề thiếu sót còn tồn tại trong hội giáo viên, còn có phản ứng chậm chạp của cảnh sát trường học và kỹ năng thực chiến kém.Mộc Quy Phàm dứt lời, vòng diễn tập thứ hai được tiến hành.Lần này ổn hơn nhiều, ngay khi tiếng còi vang lên, các giáo viên lập tức tổ chức cho các em học sinh sơ tán.Các bạn nhỏ cũng cũng hiểu mình phải làm gì, không còn chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của giáo viên mà đã có suy nghĩ của riêng mình, hiểu tại sao mình lại chạy như vậy.Mộc Quy Phàm vui vẻ yên tâm rồi.Lúc này các cảnh sát trường cùng hợp sức kéo Tô Nhạc Phi đang la hét ra ngoài.Tô Nhạc Phi tức muốn chết.Lần này, đến mấy đồng chí cảnh sát trường mà anh ấy cũng đánh không lại.Tô Nhạc Phi dốc hết sức chống trả, các cảnh sát trường cũng vậy.Tô Nhạc Phi một chọi tám, các cảnh sát trường phải mất hơn hai phút mới lôi được anh ấy đi, thực ra Tô Nhạc Phi cũng rất lợi hại.Diễn tập hai vòng xong, Mộc Quy Phàm bắt đầu quy trình thứ hai, dạy cảnh sát trường học phòng chống hiểm nguy bất ngờ.Các bạn nhỏ ngồi xếp bằng trong sân trường, bé nào cũng đầm đìa mồ hôi nhưng vẫn phấn khích nhìn Mộc Quy Phàm bị tám chú cảnh sát trường bao vây.Các bạn nhỏ hét: “Sĩ quan Mộc cố lên.”Túc Bảo cũng hét theo: “Sĩ quan Mộc cố lên.”Một tiếng còi vang lên, tám đồng chí cảnh sát trường đồng thời lao về phía Mộc Quy Phàm.Ánh mắt Mộc Quy Phàm rét lạnh.Bốp bốp…Chưa đầy nửa phút, tám chú cảnh sát trường đã bị đánh gục.
Khóe miệng Mộc Quy Phàm khẽ giật, giờ anh không dám nghi ngờ sức mạnh của tiểu Túc Bảo ngoan ngoãn mềm mại nhà anh nữa rồi.
Mộc Quy Phàm nói: “Bạn học Túc Bảo rất dũng cảm, nhưng con phải nhớ rõ lời dặn của Sĩ quan Mộc, trong tình huống thông thường, sức lực của trẻ con thua xa người lớn, nguyên tắc đầu tiên của chúng ta vẫn luôn là bảo đảm tính mạng.”
Túc Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Tình huống thông thường chứ gì—-
Cô bé cảm thấy mình không thuộc trường hợp đó.
Bé có sợi dây đỏ nên có thể đánh bay cậu năm!
Nhưng dù thế nào thì bây giờ cũng không nên làm khó ba mình, Túc Bảo quyết định ngoan ngoãn gật đầu: “Con hiểu rồi!”
Mộc Quy Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, anh thực sự rất sợ lát nữa Túc Bảo sẽ xông lên đánh xáp lá cà với tên côn đồ.
Túc Bảo mà lên thì những điều dặn dò các bạn nhỏ ban nãy đổ sông đổ biển hết!
Còn có Hân Hân nữa, kiểu gì cô bé cũng xông lên theo.
Mộc Quy Phàm tổng kết lại tình huống hỗn loạn ban nãy, không chút nể nang mà chỉ ra vấn đề thiếu sót còn tồn tại trong hội giáo viên, còn có phản ứng chậm chạp của cảnh sát trường học và kỹ năng thực chiến kém.
Mộc Quy Phàm dứt lời, vòng diễn tập thứ hai được tiến hành.
Lần này ổn hơn nhiều, ngay khi tiếng còi vang lên, các giáo viên lập tức tổ chức cho các em học sinh sơ tán.
Các bạn nhỏ cũng cũng hiểu mình phải làm gì, không còn chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của giáo viên mà đã có suy nghĩ của riêng mình, hiểu tại sao mình lại chạy như vậy.
Mộc Quy Phàm vui vẻ yên tâm rồi.
Lúc này các cảnh sát trường cùng hợp sức kéo Tô Nhạc Phi đang la hét ra ngoài.
Tô Nhạc Phi tức muốn chết.
Lần này, đến mấy đồng chí cảnh sát trường mà anh ấy cũng đánh không lại.
Tô Nhạc Phi dốc hết sức chống trả, các cảnh sát trường cũng vậy.
Tô Nhạc Phi một chọi tám, các cảnh sát trường phải mất hơn hai phút mới lôi được anh ấy đi, thực ra Tô Nhạc Phi cũng rất lợi hại.
Diễn tập hai vòng xong, Mộc Quy Phàm bắt đầu quy trình thứ hai, dạy cảnh sát trường học phòng chống hiểm nguy bất ngờ.
Các bạn nhỏ ngồi xếp bằng trong sân trường, bé nào cũng đầm đìa mồ hôi nhưng vẫn phấn khích nhìn Mộc Quy Phàm bị tám chú cảnh sát trường bao vây.
Các bạn nhỏ hét: “Sĩ quan Mộc cố lên.”
Túc Bảo cũng hét theo: “Sĩ quan Mộc cố lên.”
Một tiếng còi vang lên, tám đồng chí cảnh sát trường đồng thời lao về phía Mộc Quy Phàm.
Ánh mắt Mộc Quy Phàm rét lạnh.
Bốp bốp…
Chưa đầy nửa phút, tám chú cảnh sát trường đã bị đánh gục.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Khóe miệng Mộc Quy Phàm khẽ giật, giờ anh không dám nghi ngờ sức mạnh của tiểu Túc Bảo ngoan ngoãn mềm mại nhà anh nữa rồi.Mộc Quy Phàm nói: “Bạn học Túc Bảo rất dũng cảm, nhưng con phải nhớ rõ lời dặn của Sĩ quan Mộc, trong tình huống thông thường, sức lực của trẻ con thua xa người lớn, nguyên tắc đầu tiên của chúng ta vẫn luôn là bảo đảm tính mạng.”Túc Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.Tình huống thông thường chứ gì—-Cô bé cảm thấy mình không thuộc trường hợp đó.Bé có sợi dây đỏ nên có thể đánh bay cậu năm!Nhưng dù thế nào thì bây giờ cũng không nên làm khó ba mình, Túc Bảo quyết định ngoan ngoãn gật đầu: “Con hiểu rồi!”Mộc Quy Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, anh thực sự rất sợ lát nữa Túc Bảo sẽ xông lên đánh xáp lá cà với tên côn đồ.Túc Bảo mà lên thì những điều dặn dò các bạn nhỏ ban nãy đổ sông đổ biển hết!Còn có Hân Hân nữa, kiểu gì cô bé cũng xông lên theo.Mộc Quy Phàm tổng kết lại tình huống hỗn loạn ban nãy, không chút nể nang mà chỉ ra vấn đề thiếu sót còn tồn tại trong hội giáo viên, còn có phản ứng chậm chạp của cảnh sát trường học và kỹ năng thực chiến kém.Mộc Quy Phàm dứt lời, vòng diễn tập thứ hai được tiến hành.Lần này ổn hơn nhiều, ngay khi tiếng còi vang lên, các giáo viên lập tức tổ chức cho các em học sinh sơ tán.Các bạn nhỏ cũng cũng hiểu mình phải làm gì, không còn chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của giáo viên mà đã có suy nghĩ của riêng mình, hiểu tại sao mình lại chạy như vậy.Mộc Quy Phàm vui vẻ yên tâm rồi.Lúc này các cảnh sát trường cùng hợp sức kéo Tô Nhạc Phi đang la hét ra ngoài.Tô Nhạc Phi tức muốn chết.Lần này, đến mấy đồng chí cảnh sát trường mà anh ấy cũng đánh không lại.Tô Nhạc Phi dốc hết sức chống trả, các cảnh sát trường cũng vậy.Tô Nhạc Phi một chọi tám, các cảnh sát trường phải mất hơn hai phút mới lôi được anh ấy đi, thực ra Tô Nhạc Phi cũng rất lợi hại.Diễn tập hai vòng xong, Mộc Quy Phàm bắt đầu quy trình thứ hai, dạy cảnh sát trường học phòng chống hiểm nguy bất ngờ.Các bạn nhỏ ngồi xếp bằng trong sân trường, bé nào cũng đầm đìa mồ hôi nhưng vẫn phấn khích nhìn Mộc Quy Phàm bị tám chú cảnh sát trường bao vây.Các bạn nhỏ hét: “Sĩ quan Mộc cố lên.”Túc Bảo cũng hét theo: “Sĩ quan Mộc cố lên.”Một tiếng còi vang lên, tám đồng chí cảnh sát trường đồng thời lao về phía Mộc Quy Phàm.Ánh mắt Mộc Quy Phàm rét lạnh.Bốp bốp…Chưa đầy nửa phút, tám chú cảnh sát trường đã bị đánh gục.