Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 467: Chương 467

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vất vả lắm mới thoát khỏi đám trẻ con, Mộc Quy Phàm nắm tay Túc Bảo, hỏi: “Hôm nay ở trường thế nào con? Vui không?”Túc Bảo: “Tuyệt lắm ạ! Ba ơi con muốn ăn kem!”Hân Hân lập tức giơ tay: “Dượng ơi con cũng muốn ăn!”Mộc Quy Phàm nhấc hai cô bé vào xe: “Đi nào, đi ăn kem!”Chiếc xe việt dã nghênh ngang rời đi, để lại một đám trẻ con nhìn theo đầy ngưỡng mộ.Trung tâm mua sắm, bên cạnh chiếc xe kem đầy màu sắc có ba người đang đứng, một lớn hai nhỏ.Túc Bảo dán sắt vào tủ kính trong suốt, nuốt nước miếng: “Chị ơi, em muốn một viên vị sữa chua, một viên vị phô mai và một viên vị xoài ạ!”Chị gái nhỏ bán kem cầm thìa xúc theo vị bé gọi, thìa nào thìa nấy ú nụ, ly kem thoáng chốc đã đựng đầy ba loại kem màu sắc khác nhau.Túc Bảo nhận lấy, cắn một ngụm trước rồi đưa cho Hân Hân.Hân Hân háo hức nhìn đủ loại kem trong xe, xua tay: “Không cần không cần, chị muốn tự chọn cơ!”Túc Bảo lại giơ thìa lên: “Sĩ quan Mộc, a nào!”Mộc Quy Phàm buồn cười, khom lưng cắn một ngụm nhỏ, ngón tay chọt nhẹ mũi bé: “Gọi ba đi.”Túc Bảo: “Ba!”Anh không nhịn được nhếch môi, càng nhìn cục bột nhỏ càng thấy thích.Kỷ Trường lơ lửng bên cạnh chép miệng: “Kem có gì ngon không?”Túc Bảo liếc hắn: “Sư phụ, người chưa từng ăn kem ạ? Kem siêu ngon luôn í.”Kỷ Trường bĩu môi: “Chậc, có gì ngon, không phải cũng chỉ là đá bào thôi à.”Hắn không hề hâm mộ đâu.Thế mà thỉnh thoảng ai kia lại liếc trộm hộp kem trên tay Túc Bảo đấy.Mộc Quy Phàm trả tiền, vẫn ngồi dựa vào bồn hoa trung tâm, có điều lúc này là một lớn hai nhỏ.Một chị gái nh vừa đi vừa ngoái đầu lại, bỗng nhiên “rầm” một tiếng, tông sầm vào cửa.Hân Hân: “Hahaha! Chắc chắn chị gái kia đang nhìn hộp kem của chị, hẳn là thèm muốn chết rồi!”Túc Bảo: “Em lại thấy hình như chị ấy đang nhìn ba em thì đúng hơn.”Mộc Quy Phàm: “Hử… Chị gái đang nhìn con đấy.”Ba tên “vô lương tâm” ăn dưa… À không, ba quần chúng ăn kem chụm đầu thì thầm.Nhìn bọn họ ăn uống say sưa, Kỷ Trường im lặng xoay người, khoanh chân ngồi cạnh bồn hoa, cam chịu số phận lật sách.Kem có gì ngon, hắn vẫn nên đọc sách thôi!Mấy ngày nay hắn đã xem gần hết đống sách rồi nhưng vẫn không tìm được một chút tung tích của Tô Cẩm Ngọc.“Rốt cuộc người đã đi đâu rồi, đi tìm với Túc Bảo khắp nơi cũng chẳng thấy đâu, đi xa như vậy à…” Kỷ Trường lẩm bẩm.Lúc này, xe kem phía sau truyền đến giọng nói của một cô gái: “Cô chủ, cho tôi một phần nhé.”Chị gái bán kem hỏi: “Cô muốn vị gì?”

Vất vả lắm mới thoát khỏi đám trẻ con, Mộc Quy Phàm nắm tay Túc Bảo, hỏi: “Hôm nay ở trường thế nào con? Vui không?”

Túc Bảo: “Tuyệt lắm ạ! Ba ơi con muốn ăn kem!”

Hân Hân lập tức giơ tay: “Dượng ơi con cũng muốn ăn!”

Mộc Quy Phàm nhấc hai cô bé vào xe: “Đi nào, đi ăn kem!”

Chiếc xe việt dã nghênh ngang rời đi, để lại một đám trẻ con nhìn theo đầy ngưỡng mộ.

Trung tâm mua sắm, bên cạnh chiếc xe kem đầy màu sắc có ba người đang đứng, một lớn hai nhỏ.

Túc Bảo dán sắt vào tủ kính trong suốt, nuốt nước miếng: “Chị ơi, em muốn một viên vị sữa chua, một viên vị phô mai và một viên vị xoài ạ!”

Chị gái nhỏ bán kem cầm thìa xúc theo vị bé gọi, thìa nào thìa nấy ú nụ, ly kem thoáng chốc đã đựng đầy ba loại kem màu sắc khác nhau.

Túc Bảo nhận lấy, cắn một ngụm trước rồi đưa cho Hân Hân.

Hân Hân háo hức nhìn đủ loại kem trong xe, xua tay: “Không cần không cần, chị muốn tự chọn cơ!”

Túc Bảo lại giơ thìa lên: “Sĩ quan Mộc, a nào!”

Mộc Quy Phàm buồn cười, khom lưng cắn một ngụm nhỏ, ngón tay chọt nhẹ mũi bé: “Gọi ba đi.”

Túc Bảo: “Ba!”

Anh không nhịn được nhếch môi, càng nhìn cục bột nhỏ càng thấy thích.

Kỷ Trường lơ lửng bên cạnh chép miệng: “Kem có gì ngon không?”

Túc Bảo liếc hắn: “Sư phụ, người chưa từng ăn kem ạ? Kem siêu ngon luôn í.”

Kỷ Trường bĩu môi: “Chậc, có gì ngon, không phải cũng chỉ là đá bào thôi à.”

Hắn không hề hâm mộ đâu.

Thế mà thỉnh thoảng ai kia lại liếc trộm hộp kem trên tay Túc Bảo đấy.

Mộc Quy Phàm trả tiền, vẫn ngồi dựa vào bồn hoa trung tâm, có điều lúc này là một lớn hai nhỏ.

Một chị gái nh vừa đi vừa ngoái đầu lại, bỗng nhiên “rầm” một tiếng, tông sầm vào cửa.

Hân Hân: “Hahaha! Chắc chắn chị gái kia đang nhìn hộp kem của chị, hẳn là thèm muốn chết rồi!”

Túc Bảo: “Em lại thấy hình như chị ấy đang nhìn ba em thì đúng hơn.”

Mộc Quy Phàm: “Hử… Chị gái đang nhìn con đấy.”

Ba tên “vô lương tâm” ăn dưa… À không, ba quần chúng ăn kem chụm đầu thì thầm.

Nhìn bọn họ ăn uống say sưa, Kỷ Trường im lặng xoay người, khoanh chân ngồi cạnh bồn hoa, cam chịu số phận lật sách.

Kem có gì ngon, hắn vẫn nên đọc sách thôi!

Mấy ngày nay hắn đã xem gần hết đống sách rồi nhưng vẫn không tìm được một chút tung tích của Tô Cẩm Ngọc.

“Rốt cuộc người đã đi đâu rồi, đi tìm với Túc Bảo khắp nơi cũng chẳng thấy đâu, đi xa như vậy à…” Kỷ Trường lẩm bẩm.

Lúc này, xe kem phía sau truyền đến giọng nói của một cô gái: “Cô chủ, cho tôi một phần nhé.”

Chị gái bán kem hỏi: “Cô muốn vị gì?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vất vả lắm mới thoát khỏi đám trẻ con, Mộc Quy Phàm nắm tay Túc Bảo, hỏi: “Hôm nay ở trường thế nào con? Vui không?”Túc Bảo: “Tuyệt lắm ạ! Ba ơi con muốn ăn kem!”Hân Hân lập tức giơ tay: “Dượng ơi con cũng muốn ăn!”Mộc Quy Phàm nhấc hai cô bé vào xe: “Đi nào, đi ăn kem!”Chiếc xe việt dã nghênh ngang rời đi, để lại một đám trẻ con nhìn theo đầy ngưỡng mộ.Trung tâm mua sắm, bên cạnh chiếc xe kem đầy màu sắc có ba người đang đứng, một lớn hai nhỏ.Túc Bảo dán sắt vào tủ kính trong suốt, nuốt nước miếng: “Chị ơi, em muốn một viên vị sữa chua, một viên vị phô mai và một viên vị xoài ạ!”Chị gái nhỏ bán kem cầm thìa xúc theo vị bé gọi, thìa nào thìa nấy ú nụ, ly kem thoáng chốc đã đựng đầy ba loại kem màu sắc khác nhau.Túc Bảo nhận lấy, cắn một ngụm trước rồi đưa cho Hân Hân.Hân Hân háo hức nhìn đủ loại kem trong xe, xua tay: “Không cần không cần, chị muốn tự chọn cơ!”Túc Bảo lại giơ thìa lên: “Sĩ quan Mộc, a nào!”Mộc Quy Phàm buồn cười, khom lưng cắn một ngụm nhỏ, ngón tay chọt nhẹ mũi bé: “Gọi ba đi.”Túc Bảo: “Ba!”Anh không nhịn được nhếch môi, càng nhìn cục bột nhỏ càng thấy thích.Kỷ Trường lơ lửng bên cạnh chép miệng: “Kem có gì ngon không?”Túc Bảo liếc hắn: “Sư phụ, người chưa từng ăn kem ạ? Kem siêu ngon luôn í.”Kỷ Trường bĩu môi: “Chậc, có gì ngon, không phải cũng chỉ là đá bào thôi à.”Hắn không hề hâm mộ đâu.Thế mà thỉnh thoảng ai kia lại liếc trộm hộp kem trên tay Túc Bảo đấy.Mộc Quy Phàm trả tiền, vẫn ngồi dựa vào bồn hoa trung tâm, có điều lúc này là một lớn hai nhỏ.Một chị gái nh vừa đi vừa ngoái đầu lại, bỗng nhiên “rầm” một tiếng, tông sầm vào cửa.Hân Hân: “Hahaha! Chắc chắn chị gái kia đang nhìn hộp kem của chị, hẳn là thèm muốn chết rồi!”Túc Bảo: “Em lại thấy hình như chị ấy đang nhìn ba em thì đúng hơn.”Mộc Quy Phàm: “Hử… Chị gái đang nhìn con đấy.”Ba tên “vô lương tâm” ăn dưa… À không, ba quần chúng ăn kem chụm đầu thì thầm.Nhìn bọn họ ăn uống say sưa, Kỷ Trường im lặng xoay người, khoanh chân ngồi cạnh bồn hoa, cam chịu số phận lật sách.Kem có gì ngon, hắn vẫn nên đọc sách thôi!Mấy ngày nay hắn đã xem gần hết đống sách rồi nhưng vẫn không tìm được một chút tung tích của Tô Cẩm Ngọc.“Rốt cuộc người đã đi đâu rồi, đi tìm với Túc Bảo khắp nơi cũng chẳng thấy đâu, đi xa như vậy à…” Kỷ Trường lẩm bẩm.Lúc này, xe kem phía sau truyền đến giọng nói của một cô gái: “Cô chủ, cho tôi một phần nhé.”Chị gái bán kem hỏi: “Cô muốn vị gì?”

Chương 467: Chương 467