Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 468: Chương 468
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tiểu Ngọc nhìn tủ kem, định chọn vị vani… Tô Cẩm Ngọc nhoài người về phía trước, hai mắt lóe sáng nhìn ba vị sữa chua, dâu tây và xoài chằm chằmCô muốn ăn!Kết quả Tô Tiểu Ngọc vừa mở miệng lại thốt lên: “Một viên sữa chua, một viên dâu với một viên xoài.”Tô Tiểu Ngọc ngơ ngác, không đúng, trong lòng cô ấy đang nghĩ tới vị vani cơ mà…Túc Bảo nghe thấy có người chọn kem vị giống mình, ngay lập tức quay đầu lại: “Wow, chị ấy cũng chọn giống con kìa!”Vừa dứt lời, bé đã ồ lên.Chỉ thấy trên người chị gái nhỏ mặc áo thun vàng phối với quần jean đứng trước xe kem có một con quỷ đang bám vào… Một con quỷ vàng chói lọi!Bé chưa bao giờ nhìn thấy con quỷ nào tỏa ra kim quang như vậy hết.“Sư phụ ơi, đó là quỷ gì vậy ạ, còn có thể phát sáng…” Túc Bảo nhìn Tô Cẩm Ngọc chằm chằm, trong lòng bỗng dưng có một loại cảm giác khó hiểu…Đúng lúc này, Tô Cẩm Ngọc quay đầu lại, nhìn về phía bé.Túc Bảo lập tức trợn tròn hai mắt, hộp kem trên tay rớt cái bộp xuống đất!Kỷ Trường cũng vừa hay ngẩng đầu lên, vừa chạm mắt, cả người hắn đã nhảy dựng khỏi bồn hoa, tròng mắt suýt thì rớt thẳng xuống đất!“Cmn?? Cmn???”Hắn hoảng hốt nói không nên lời, theo thói quen văng hai câu chửi thề.Con quỷ tỏa ra kim quang lấp lánh không phải Tô Cẩm Ngọc thì còn có thể là ai!“Cô… Sao cô lại chạy đến trên người kẻ khác thế?”Quá vô lý!Không hợp lẽ thường!Tô Cẩm Ngọc không phải ác quỷ cũng chẳng phải lệ quỷ, sao có thể bám vào người khác được?Nhìn kim quang lấp lánh tỏa ra từ hồn thể cô, Kỷ Trường nhanh chóng hiểu ra, xét trên một khía cạnh nào đó thì trường hợp này không phải quỷ bám thân mà là thần may mắn phù hộ nhỉ?Túc Bảo chạy qua ôm chân Tô Tiểu Ngọc, nước mắt lưng tròng nhìn Tô Cẩm Ngọc sau lưng cô ấy.“Mẹ ơi!”Tô Tiểu Ngọc:??? Bạn nhỏ, muốn ăn kem cũng không cần phải gọi cô là mẹ thế đâu!Túc Bảo không chịu buông tay, cứ nhìn đỉnh đầu cô ấy chằm chằm rồi nức nở gọi mẹ.Khoảnh khắc bé gọi mẹ, Tô Cẩm Ngọc cũng ngơ ngác, đứa bé này là ai vậy?Trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm đáng yêu vô cùng, đôi mắt to tròn, lông mi cong vút, mái tóc bện thành hai bím nhỏ, mấy sợi lòa xòa trên trán được một cái kẹp be bé giữ lại, lộ ra vầng trán tròn trịa.Trong nháy mắt, dường như có thứ gì đó chợt lóe lên rồi biến mất, thế nhưng đầu óc cô vẫn trống rỗng, không thể nhớ ra được!Chẳng qua không hiểu sao Tô Cẩm Ngọc lại cảm thấy ngực mình đau xót, có một loại xúc động muốn ôm đứa trẻ trước mắt này vào lòng. Cô giãy dụa muốn rời khỏi người Tô Tiểu Ngọc nhưng làm thế nào cũng không thoát ra được.Bên cạnh, Hân Hân há hốc miệng, ngẩn tò te.Mộc Quy Phàm tỉnh lại từ trong kinh ngạc, sải đôi chân dài đi tới: “Xin lỗi, đây là con gái tôi…”
Tô Tiểu Ngọc nhìn tủ kem, định chọn vị vani… Tô Cẩm Ngọc nhoài người về phía trước, hai mắt lóe sáng nhìn ba vị sữa chua, dâu tây và xoài chằm chằm
Cô muốn ăn!
Kết quả Tô Tiểu Ngọc vừa mở miệng lại thốt lên: “Một viên sữa chua, một viên dâu với một viên xoài.”
Tô Tiểu Ngọc ngơ ngác, không đúng, trong lòng cô ấy đang nghĩ tới vị vani cơ mà…
Túc Bảo nghe thấy có người chọn kem vị giống mình, ngay lập tức quay đầu lại: “Wow, chị ấy cũng chọn giống con kìa!”
Vừa dứt lời, bé đã ồ lên.
Chỉ thấy trên người chị gái nhỏ mặc áo thun vàng phối với quần jean đứng trước xe kem có một con quỷ đang bám vào… Một con quỷ vàng chói lọi!
Bé chưa bao giờ nhìn thấy con quỷ nào tỏa ra kim quang như vậy hết.
“Sư phụ ơi, đó là quỷ gì vậy ạ, còn có thể phát sáng…” Túc Bảo nhìn Tô Cẩm Ngọc chằm chằm, trong lòng bỗng dưng có một loại cảm giác khó hiểu…
Đúng lúc này, Tô Cẩm Ngọc quay đầu lại, nhìn về phía bé.
Túc Bảo lập tức trợn tròn hai mắt, hộp kem trên tay rớt cái bộp xuống đất!
Kỷ Trường cũng vừa hay ngẩng đầu lên, vừa chạm mắt, cả người hắn đã nhảy dựng khỏi bồn hoa, tròng mắt suýt thì rớt thẳng xuống đất!
“Cmn?? Cmn???”
Hắn hoảng hốt nói không nên lời, theo thói quen văng hai câu chửi thề.
Con quỷ tỏa ra kim quang lấp lánh không phải Tô Cẩm Ngọc thì còn có thể là ai!
“Cô… Sao cô lại chạy đến trên người kẻ khác thế?”
Quá vô lý!
Không hợp lẽ thường!
Tô Cẩm Ngọc không phải ác quỷ cũng chẳng phải lệ quỷ, sao có thể bám vào người khác được?
Nhìn kim quang lấp lánh tỏa ra từ hồn thể cô, Kỷ Trường nhanh chóng hiểu ra, xét trên một khía cạnh nào đó thì trường hợp này không phải quỷ bám thân mà là thần may mắn phù hộ nhỉ?
Túc Bảo chạy qua ôm chân Tô Tiểu Ngọc, nước mắt lưng tròng nhìn Tô Cẩm Ngọc sau lưng cô ấy.
“Mẹ ơi!”
Tô Tiểu Ngọc:??? Bạn nhỏ, muốn ăn kem cũng không cần phải gọi cô là mẹ thế đâu!
Túc Bảo không chịu buông tay, cứ nhìn đỉnh đầu cô ấy chằm chằm rồi nức nở gọi mẹ.
Khoảnh khắc bé gọi mẹ, Tô Cẩm Ngọc cũng ngơ ngác, đứa bé này là ai vậy?
Trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm đáng yêu vô cùng, đôi mắt to tròn, lông mi cong vút, mái tóc bện thành hai bím nhỏ, mấy sợi lòa xòa trên trán được một cái kẹp be bé giữ lại, lộ ra vầng trán tròn trịa.
Trong nháy mắt, dường như có thứ gì đó chợt lóe lên rồi biến mất, thế nhưng đầu óc cô vẫn trống rỗng, không thể nhớ ra được!
Chẳng qua không hiểu sao Tô Cẩm Ngọc lại cảm thấy ngực mình đau xót, có một loại xúc động muốn ôm đứa trẻ trước mắt này vào lòng. Cô giãy dụa muốn rời khỏi người Tô Tiểu Ngọc nhưng làm thế nào cũng không thoát ra được.
Bên cạnh, Hân Hân há hốc miệng, ngẩn tò te.
Mộc Quy Phàm tỉnh lại từ trong kinh ngạc, sải đôi chân dài đi tới: “Xin lỗi, đây là con gái tôi…”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tiểu Ngọc nhìn tủ kem, định chọn vị vani… Tô Cẩm Ngọc nhoài người về phía trước, hai mắt lóe sáng nhìn ba vị sữa chua, dâu tây và xoài chằm chằmCô muốn ăn!Kết quả Tô Tiểu Ngọc vừa mở miệng lại thốt lên: “Một viên sữa chua, một viên dâu với một viên xoài.”Tô Tiểu Ngọc ngơ ngác, không đúng, trong lòng cô ấy đang nghĩ tới vị vani cơ mà…Túc Bảo nghe thấy có người chọn kem vị giống mình, ngay lập tức quay đầu lại: “Wow, chị ấy cũng chọn giống con kìa!”Vừa dứt lời, bé đã ồ lên.Chỉ thấy trên người chị gái nhỏ mặc áo thun vàng phối với quần jean đứng trước xe kem có một con quỷ đang bám vào… Một con quỷ vàng chói lọi!Bé chưa bao giờ nhìn thấy con quỷ nào tỏa ra kim quang như vậy hết.“Sư phụ ơi, đó là quỷ gì vậy ạ, còn có thể phát sáng…” Túc Bảo nhìn Tô Cẩm Ngọc chằm chằm, trong lòng bỗng dưng có một loại cảm giác khó hiểu…Đúng lúc này, Tô Cẩm Ngọc quay đầu lại, nhìn về phía bé.Túc Bảo lập tức trợn tròn hai mắt, hộp kem trên tay rớt cái bộp xuống đất!Kỷ Trường cũng vừa hay ngẩng đầu lên, vừa chạm mắt, cả người hắn đã nhảy dựng khỏi bồn hoa, tròng mắt suýt thì rớt thẳng xuống đất!“Cmn?? Cmn???”Hắn hoảng hốt nói không nên lời, theo thói quen văng hai câu chửi thề.Con quỷ tỏa ra kim quang lấp lánh không phải Tô Cẩm Ngọc thì còn có thể là ai!“Cô… Sao cô lại chạy đến trên người kẻ khác thế?”Quá vô lý!Không hợp lẽ thường!Tô Cẩm Ngọc không phải ác quỷ cũng chẳng phải lệ quỷ, sao có thể bám vào người khác được?Nhìn kim quang lấp lánh tỏa ra từ hồn thể cô, Kỷ Trường nhanh chóng hiểu ra, xét trên một khía cạnh nào đó thì trường hợp này không phải quỷ bám thân mà là thần may mắn phù hộ nhỉ?Túc Bảo chạy qua ôm chân Tô Tiểu Ngọc, nước mắt lưng tròng nhìn Tô Cẩm Ngọc sau lưng cô ấy.“Mẹ ơi!”Tô Tiểu Ngọc:??? Bạn nhỏ, muốn ăn kem cũng không cần phải gọi cô là mẹ thế đâu!Túc Bảo không chịu buông tay, cứ nhìn đỉnh đầu cô ấy chằm chằm rồi nức nở gọi mẹ.Khoảnh khắc bé gọi mẹ, Tô Cẩm Ngọc cũng ngơ ngác, đứa bé này là ai vậy?Trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm đáng yêu vô cùng, đôi mắt to tròn, lông mi cong vút, mái tóc bện thành hai bím nhỏ, mấy sợi lòa xòa trên trán được một cái kẹp be bé giữ lại, lộ ra vầng trán tròn trịa.Trong nháy mắt, dường như có thứ gì đó chợt lóe lên rồi biến mất, thế nhưng đầu óc cô vẫn trống rỗng, không thể nhớ ra được!Chẳng qua không hiểu sao Tô Cẩm Ngọc lại cảm thấy ngực mình đau xót, có một loại xúc động muốn ôm đứa trẻ trước mắt này vào lòng. Cô giãy dụa muốn rời khỏi người Tô Tiểu Ngọc nhưng làm thế nào cũng không thoát ra được.Bên cạnh, Hân Hân há hốc miệng, ngẩn tò te.Mộc Quy Phàm tỉnh lại từ trong kinh ngạc, sải đôi chân dài đi tới: “Xin lỗi, đây là con gái tôi…”