Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 485: Chương 485
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… (Tô Tử Du: Ba, con cảm ơn ba!)Ngay lúc này, Tô Nhạc Phi bị đánh thức bởi tiếng ồn bỗng mở toang cánh cửa phòng.Trông thấy Tô Tử Du đang vừa khóc vừa la, còn chạy vòng tròn quanh hành lang, Tô Nhạc Phi lơ mơ!!“Tử Du, con đang làm gì thế?” Giọng Tô Nhạc Phi rất to.Tô Tử Du kinh hãi, cả người bỗng run rẩy.Khoảnh khắc này, hai mắt Tô Tử Du ngưng trệ, miệng cười hihi.Nước miếng rớt ra từ miệng cậu chẳng khác nào đứa con trai ngốc nhà địa chủ.“Hi hi hi!”“A à à à a à!”Tô Nhất Trần: “….”Anh liếc nhìn Tô Nhạc Phi một cái, quả nhiên, không sợ đối thủ thần thánh, chỉ sợ đồng đội heoTô Nhạc Phi: “!!”Mẹ…Mẹ kiếp….Có phải anh vừa làm chuyện gì không nên làm không?Lẽ nào hồi nãy Tử Du bị mộng du?Các cụ vẫn dạy không được gọi tên người đang mộng du.…Xong đời rồi, anh vừa gây họa rồi phải không???Tô Nhạc Phi không dám lên tiếng.Mộc Quy Phàm nói nhỏ: “Tôi đi gọi Túc Bảo dậy.”Tô Nhất Trần gật đầu, vừa quay đầu đã thấy Tô Tử Du đang giơ tay lên rồi nhào về phía anh, nước mắt nước mũi nước miếng rớt tong tong xuống sàn: “A à a à!”Tô Nhất Trần: “…”Bỗng dưng thấy hơi ghét bỏ đứa con trai ngốc này.Tô Nhất Trần nắm vai Tô Tử Du, chỉ cảm thấy xung quanh trở nên lạnh lẽo.Túc Bảo được Mộc Quy Phàm ẵm ra khỏi phòng.Cô bé mơ màng dụi mắt, nói giọng mềm mại: “Ba ơi sao thế?”Tô Tử Du lập tức nhào về phía Túc Bảo: “A à a à!”Huhuhu!Em gái ơi nhìn xem còn cứu được anh không!Tô Tử Du vừa ngoảnh đầu lại đã trông thấy nữ quỷ mặc đồ đỏ đang bắt đầu gặm cổ cậu…Lùi lên chút nữa là gặm luôn cái đầu a à của cậu rồi…Không, gặm đầu cậu.Ruột gan Tô Tử Du cồn cào như lửa đốt.Túc Bảo sững sờ: “Ô, sao quỷ đều chạy vào nhà được hết vậy?”Tô Nhạc Phi: “Đều…vào được hết?”Một cơn gió thổi qua…Không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo, đến kim chỉ nam trong ‘cái chậu sắt’ ở cửa phòng Tô Tử Du cũng đang điên cuồng chuyển động.
(Tô Tử Du: Ba, con cảm ơn ba!)
Ngay lúc này, Tô Nhạc Phi bị đánh thức bởi tiếng ồn bỗng mở toang cánh cửa phòng.
Trông thấy Tô Tử Du đang vừa khóc vừa la, còn chạy vòng tròn quanh hành lang, Tô Nhạc Phi lơ mơ!!
“Tử Du, con đang làm gì thế?” Giọng Tô Nhạc Phi rất to.
Tô Tử Du kinh hãi, cả người bỗng run rẩy.
Khoảnh khắc này, hai mắt Tô Tử Du ngưng trệ, miệng cười hihi.
Nước miếng rớt ra từ miệng cậu chẳng khác nào đứa con trai ngốc nhà địa chủ.
“Hi hi hi!”
“A à à à a à!”
Tô Nhất Trần: “….”
Anh liếc nhìn Tô Nhạc Phi một cái, quả nhiên, không sợ đối thủ thần thánh, chỉ sợ đồng đội heo
Tô Nhạc Phi: “!!”
Mẹ…Mẹ kiếp….Có phải anh vừa làm chuyện gì không nên làm không?
Lẽ nào hồi nãy Tử Du bị mộng du?
Các cụ vẫn dạy không được gọi tên người đang mộng du.…Xong đời rồi, anh vừa gây họa rồi phải không???
Tô Nhạc Phi không dám lên tiếng.
Mộc Quy Phàm nói nhỏ: “Tôi đi gọi Túc Bảo dậy.”
Tô Nhất Trần gật đầu, vừa quay đầu đã thấy Tô Tử Du đang giơ tay lên rồi nhào về phía anh, nước mắt nước mũi nước miếng rớt tong tong xuống sàn: “A à a à!”
Tô Nhất Trần: “…”
Bỗng dưng thấy hơi ghét bỏ đứa con trai ngốc này.
Tô Nhất Trần nắm vai Tô Tử Du, chỉ cảm thấy xung quanh trở nên lạnh lẽo.
Túc Bảo được Mộc Quy Phàm ẵm ra khỏi phòng.
Cô bé mơ màng dụi mắt, nói giọng mềm mại: “Ba ơi sao thế?”
Tô Tử Du lập tức nhào về phía Túc Bảo: “A à a à!”
Huhuhu!
Em gái ơi nhìn xem còn cứu được anh không!
Tô Tử Du vừa ngoảnh đầu lại đã trông thấy nữ quỷ mặc đồ đỏ đang bắt đầu gặm cổ cậu…
Lùi lên chút nữa là gặm luôn cái đầu a à của cậu rồi…Không, gặm đầu cậu.
Ruột gan Tô Tử Du cồn cào như lửa đốt.
Túc Bảo sững sờ: “Ô, sao quỷ đều chạy vào nhà được hết vậy?”
Tô Nhạc Phi: “Đều…vào được hết?”
Một cơn gió thổi qua…
Không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo, đến kim chỉ nam trong ‘cái chậu sắt’ ở cửa phòng Tô Tử Du cũng đang điên cuồng chuyển động.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… (Tô Tử Du: Ba, con cảm ơn ba!)Ngay lúc này, Tô Nhạc Phi bị đánh thức bởi tiếng ồn bỗng mở toang cánh cửa phòng.Trông thấy Tô Tử Du đang vừa khóc vừa la, còn chạy vòng tròn quanh hành lang, Tô Nhạc Phi lơ mơ!!“Tử Du, con đang làm gì thế?” Giọng Tô Nhạc Phi rất to.Tô Tử Du kinh hãi, cả người bỗng run rẩy.Khoảnh khắc này, hai mắt Tô Tử Du ngưng trệ, miệng cười hihi.Nước miếng rớt ra từ miệng cậu chẳng khác nào đứa con trai ngốc nhà địa chủ.“Hi hi hi!”“A à à à a à!”Tô Nhất Trần: “….”Anh liếc nhìn Tô Nhạc Phi một cái, quả nhiên, không sợ đối thủ thần thánh, chỉ sợ đồng đội heoTô Nhạc Phi: “!!”Mẹ…Mẹ kiếp….Có phải anh vừa làm chuyện gì không nên làm không?Lẽ nào hồi nãy Tử Du bị mộng du?Các cụ vẫn dạy không được gọi tên người đang mộng du.…Xong đời rồi, anh vừa gây họa rồi phải không???Tô Nhạc Phi không dám lên tiếng.Mộc Quy Phàm nói nhỏ: “Tôi đi gọi Túc Bảo dậy.”Tô Nhất Trần gật đầu, vừa quay đầu đã thấy Tô Tử Du đang giơ tay lên rồi nhào về phía anh, nước mắt nước mũi nước miếng rớt tong tong xuống sàn: “A à a à!”Tô Nhất Trần: “…”Bỗng dưng thấy hơi ghét bỏ đứa con trai ngốc này.Tô Nhất Trần nắm vai Tô Tử Du, chỉ cảm thấy xung quanh trở nên lạnh lẽo.Túc Bảo được Mộc Quy Phàm ẵm ra khỏi phòng.Cô bé mơ màng dụi mắt, nói giọng mềm mại: “Ba ơi sao thế?”Tô Tử Du lập tức nhào về phía Túc Bảo: “A à a à!”Huhuhu!Em gái ơi nhìn xem còn cứu được anh không!Tô Tử Du vừa ngoảnh đầu lại đã trông thấy nữ quỷ mặc đồ đỏ đang bắt đầu gặm cổ cậu…Lùi lên chút nữa là gặm luôn cái đầu a à của cậu rồi…Không, gặm đầu cậu.Ruột gan Tô Tử Du cồn cào như lửa đốt.Túc Bảo sững sờ: “Ô, sao quỷ đều chạy vào nhà được hết vậy?”Tô Nhạc Phi: “Đều…vào được hết?”Một cơn gió thổi qua…Không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo, đến kim chỉ nam trong ‘cái chậu sắt’ ở cửa phòng Tô Tử Du cũng đang điên cuồng chuyển động.