Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 486: Chương 486

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Theo cách nói của Tô Tử Du, trường hợp này gọi là từ trường mất ổn định nghiêm trọng.Tô Nhạc Phi vô thức lùi về sau một bước.Ngay lúc này, sau lưng anh ấy truyền đến một giọng nói chết chóc: “Chàng ~ trai~ trẻ ~ ơi ~ giẫm lên chân ta rồi nè~”Tô Nhạc Phi quay phắt đầu lại thì trông thấy một bà cụ mặc đồ liệm màu tím đậm.“Mẹ kiếp!” Anh cuống quýt chạy lên trước, kết quả lại trông thấy một cô bé quỷ đứng trước mặt, cười hi hi: “Chú ơi, cùng chơi trò trốn tìm không nè?”Tô Nhạc Phi: “….”Sau sự xuất hiện của bà cụ và cô nhóc này, hành lang dần hiện lên rất nhiều ‘người’. Mặt ai nấy đều đờ đẫn, hai mắt phát ra ánh sáng âm u.Một con quỷ sơ sinh vui vẻ bò trên đất, cuống rốn dài trên người nó kéo theo…một nữ quỷ có cái bụng nứt toác.Tô Nhạc Phi: “!!”Anh vội thôi miên mình thành người lác mắt, mặc niệm: Tôi không thấy gì hết….Huhuhu, cho anh rút lại câu đã nói lúc tối.Anh không bao giờ muốn trông thấy quỷ nữa đâu!!!Ngay lúc này, một bóng dáng quen thuộc sải bước tới, chắn trước mặt Tô Nhạc Phi.Tô Cẩm Ngọc chau mày, nhìn đăm đăm vào cô bé quỷ rủ chơi trốn tìm ban nãy, cảnh cáo: “Đi qua chỗ khác chơi!”Tô Nhạc Phi ngẩn người….Đây là em gái anh, là cô em gái mà anh thương yêu hai mươi năm trời…Còn tưởng không bao giờ được gặp lại, chẳng ngờ giờ đây em ấy đang chắn trước người anh, giống như khi trước anh vẫn luôn bảo vệ em ấy.Hốc mắt Tô Nhạc Phi đỏ hoe: “Ngọc Nhi….”Anh, anh thu lại câu nói ban nãy!Thấy quỷ cũng tốt lắm nha!Những con quỷ mà anh khiếp sợ này, lại chính là linh hồn mà người thân của chúng tha thiết muốn nhìn thấy…Cô bé quỷ bị Tô Cẩm Ngọc nhìn đăm đăm, đành phải lùi về sau.Tô Cẩm Ngọc nước mắt lưng tròng: “Ngọc Nhi của anh năm giỏi quá, giờ đã biết bảo vệ anh rồi!”Tô Cẩm Ngọc: Đại ca, như này hơi cường điệu rồi đấy….Tô Nhất Trần chau mày. Sao thế này? Tô Nhạc Phi cũng có thể nhìn được quỷ rồi ư?Còn anh và Mộc Quy Phàm thì chẳng trông thấy gì.Mộc Quy Phàm dứt khoát đi lấy máy quay của Tô Tử Du.Chẳng ngờ phát minh của cậu nhóc lại có ích đến vậy.**Ở một bên khác.Túc Bảo đang nắm cổ chân nữ quỷ mặc đồ đỏ, toan kéo nó xuống khỏi người Tô Tử Du.

Theo cách nói của Tô Tử Du, trường hợp này gọi là từ trường mất ổn định nghiêm trọng.

Tô Nhạc Phi vô thức lùi về sau một bước.

Ngay lúc này, sau lưng anh ấy truyền đến một giọng nói chết chóc: “Chàng ~ trai~ trẻ ~ ơi ~ giẫm lên chân ta rồi nè~”

Tô Nhạc Phi quay phắt đầu lại thì trông thấy một bà cụ mặc đồ liệm màu tím đậm.

“Mẹ kiếp!” Anh cuống quýt chạy lên trước, kết quả lại trông thấy một cô bé quỷ đứng trước mặt, cười hi hi: “Chú ơi, cùng chơi trò trốn tìm không nè?”

Tô Nhạc Phi: “….”

Sau sự xuất hiện của bà cụ và cô nhóc này, hành lang dần hiện lên rất nhiều ‘người’. Mặt ai nấy đều đờ đẫn, hai mắt phát ra ánh sáng âm u.

Một con quỷ sơ sinh vui vẻ bò trên đất, cuống rốn dài trên người nó kéo theo…một nữ quỷ có cái bụng nứt toác.

Tô Nhạc Phi: “!!”

Anh vội thôi miên mình thành người lác mắt, mặc niệm: Tôi không thấy gì hết….

Huhuhu, cho anh rút lại câu đã nói lúc tối.

Anh không bao giờ muốn trông thấy quỷ nữa đâu!!!

Ngay lúc này, một bóng dáng quen thuộc sải bước tới, chắn trước mặt Tô Nhạc Phi.

Tô Cẩm Ngọc chau mày, nhìn đăm đăm vào cô bé quỷ rủ chơi trốn tìm ban nãy, cảnh cáo: “Đi qua chỗ khác chơi!”

Tô Nhạc Phi ngẩn người….

Đây là em gái anh, là cô em gái mà anh thương yêu hai mươi năm trời…

Còn tưởng không bao giờ được gặp lại, chẳng ngờ giờ đây em ấy đang chắn trước người anh, giống như khi trước anh vẫn luôn bảo vệ em ấy.

Hốc mắt Tô Nhạc Phi đỏ hoe: “Ngọc Nhi….”

Anh, anh thu lại câu nói ban nãy!

Thấy quỷ cũng tốt lắm nha!

Những con quỷ mà anh khiếp sợ này, lại chính là linh hồn mà người thân của chúng tha thiết muốn nhìn thấy…

Cô bé quỷ bị Tô Cẩm Ngọc nhìn đăm đăm, đành phải lùi về sau.

Tô Cẩm Ngọc nước mắt lưng tròng: “Ngọc Nhi của anh năm giỏi quá, giờ đã biết bảo vệ anh rồi!”

Tô Cẩm Ngọc: Đại ca, như này hơi cường điệu rồi đấy….

Tô Nhất Trần chau mày. Sao thế này? Tô Nhạc Phi cũng có thể nhìn được quỷ rồi ư?

Còn anh và Mộc Quy Phàm thì chẳng trông thấy gì.

Mộc Quy Phàm dứt khoát đi lấy máy quay của Tô Tử Du.

Chẳng ngờ phát minh của cậu nhóc lại có ích đến vậy.

**

Ở một bên khác.

Túc Bảo đang nắm cổ chân nữ quỷ mặc đồ đỏ, toan kéo nó xuống khỏi người Tô Tử Du.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Theo cách nói của Tô Tử Du, trường hợp này gọi là từ trường mất ổn định nghiêm trọng.Tô Nhạc Phi vô thức lùi về sau một bước.Ngay lúc này, sau lưng anh ấy truyền đến một giọng nói chết chóc: “Chàng ~ trai~ trẻ ~ ơi ~ giẫm lên chân ta rồi nè~”Tô Nhạc Phi quay phắt đầu lại thì trông thấy một bà cụ mặc đồ liệm màu tím đậm.“Mẹ kiếp!” Anh cuống quýt chạy lên trước, kết quả lại trông thấy một cô bé quỷ đứng trước mặt, cười hi hi: “Chú ơi, cùng chơi trò trốn tìm không nè?”Tô Nhạc Phi: “….”Sau sự xuất hiện của bà cụ và cô nhóc này, hành lang dần hiện lên rất nhiều ‘người’. Mặt ai nấy đều đờ đẫn, hai mắt phát ra ánh sáng âm u.Một con quỷ sơ sinh vui vẻ bò trên đất, cuống rốn dài trên người nó kéo theo…một nữ quỷ có cái bụng nứt toác.Tô Nhạc Phi: “!!”Anh vội thôi miên mình thành người lác mắt, mặc niệm: Tôi không thấy gì hết….Huhuhu, cho anh rút lại câu đã nói lúc tối.Anh không bao giờ muốn trông thấy quỷ nữa đâu!!!Ngay lúc này, một bóng dáng quen thuộc sải bước tới, chắn trước mặt Tô Nhạc Phi.Tô Cẩm Ngọc chau mày, nhìn đăm đăm vào cô bé quỷ rủ chơi trốn tìm ban nãy, cảnh cáo: “Đi qua chỗ khác chơi!”Tô Nhạc Phi ngẩn người….Đây là em gái anh, là cô em gái mà anh thương yêu hai mươi năm trời…Còn tưởng không bao giờ được gặp lại, chẳng ngờ giờ đây em ấy đang chắn trước người anh, giống như khi trước anh vẫn luôn bảo vệ em ấy.Hốc mắt Tô Nhạc Phi đỏ hoe: “Ngọc Nhi….”Anh, anh thu lại câu nói ban nãy!Thấy quỷ cũng tốt lắm nha!Những con quỷ mà anh khiếp sợ này, lại chính là linh hồn mà người thân của chúng tha thiết muốn nhìn thấy…Cô bé quỷ bị Tô Cẩm Ngọc nhìn đăm đăm, đành phải lùi về sau.Tô Cẩm Ngọc nước mắt lưng tròng: “Ngọc Nhi của anh năm giỏi quá, giờ đã biết bảo vệ anh rồi!”Tô Cẩm Ngọc: Đại ca, như này hơi cường điệu rồi đấy….Tô Nhất Trần chau mày. Sao thế này? Tô Nhạc Phi cũng có thể nhìn được quỷ rồi ư?Còn anh và Mộc Quy Phàm thì chẳng trông thấy gì.Mộc Quy Phàm dứt khoát đi lấy máy quay của Tô Tử Du.Chẳng ngờ phát minh của cậu nhóc lại có ích đến vậy.**Ở một bên khác.Túc Bảo đang nắm cổ chân nữ quỷ mặc đồ đỏ, toan kéo nó xuống khỏi người Tô Tử Du.

Chương 486: Chương 486