Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 488: Chương 488

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm: “…”Kỷ Trường phất tay áo rồi đứng trước mặt mấy quỷ hồn còn sót lại.Cô bé quỷ sợ hãi dán vào cái bụng đang nứt toác của quỷ mẹ, quỷ sơ sinh đang bò trên đất cũng bò về lòng quỷ mẹ…Hai con quỷ nhỏ còn lại thì run như cầy sấy.Quỷ mẹ đang ôm hai quỷ con khóc to: “Đừng thu ta vào hồ lô…. Ta, ta chỉ thương xót hai đứa con của mình, ta không cố tình lưu lại trần gian đâu…”Bà cụ mặc đồ liệm cũng cúi đầu, nói: “Ta còn một câu chưa nói được với con trai ta….Để ta nói xong là được…Cầu xin ngươi!”Tô Nhất Trần nhíu mày, chuyện gì đang xảy ra thế này, Tô Nhạc Phi cũng nhìn thấy ma được ư?Nhưng trong khi cả anh lẫn Mộc Quy Phàm đều chẳng nhìn thấy gì cả.Mộc Quy Phàm chỉ nhìn lướt qua rồi đi thẳng một mạch vào phòng của Tô Tử Du, lấy máy ảnh của cậu đi.Không ngờ phát minh của thằng nhóc này hữu dụng phết.Một bên khác.Túc Bảo đang tóm chặt chân của nữ quỷ mặc đồ đỏ hòng kéo nó ra khỏi người Tô Tử Du.Con quỷ mặc đồ đỏ giận đùng đùng chửi bới om sòm. Bởi vì nó là ác quỷ nên nó cảm nhận được Tô Tử Du có thể chất đặc biệt, ở cậu có một sức hút gì đó tuy rất yếu nhưng lại hết sức hấp dẫn.Nếu như chiếm được thân xác của Tô Tử Du, nó sẽ trở nên lợi hại hơn…Đến lúc đó, nó sẽ có thể tìm đến kẻ đã hại chết mình để báo thù!Ngờ đâu giữa chừng lại bị một đứa con nít phát đám!“Thả ta ra!” Nữ quỷ mặc đồ đỏ hét chói tai: “Ta sẽ ăn ngươi!”Nó vừa gào thét inh ỏi vừa nhào về phía Túc Bảo, Tô Nhạc Phi bàng hoàng quát to: “Túc Bảo, cẩn thận!”Tô Cẩm Ngọc xông tới chỗ bé mà không chút nghĩ ngợi.Túc Bảo ngay lập tức buông tay ra, thế là con quỷ mặc đồ đỏ rít gào thống thiết, bị vầng hào quang màu đỏ rực phát ra từ sợi dây cùng màu đánh văng ra ngoài.Tô Nhạc Phi giật mình nhìn về phía sợi dây đỏ trên cổ tay Túc Bảo.Hóa ra sợi dây đỏ trông tầm thường, chẳng có gì đặc biệt ấy lại đáng gờm đến thế ư?Hành lang lúc này là một cảnh tượng rối như canh hẹ, càng lúc càng có nhiều con quỷ ùa ra: Nhóc quỷ nghịch ngợm trông như bé gái cười khúc khích chạy lăng xăng trong hành lang, bà cụ mặc áo liệm thì cứ luẩn quẩn xung quanh Tô Nhạc Phi mà trò chuyện, hỏi Tô Nhạc Phi có thể cho mình một cái xác người được không.Có cả linh hồn đứa trẻ sơ sinh vui vẻ bò dưới đất, bà mẹ khó sinh thì đau khổ lải nhải rằng mình không muốn chết, ít nhất phải tranh thủ một chút may mắn cho con mình…Những linh hồn vất vưởng hiện đang có mặt tại đây đông như mắc cửi, ước chừng lên đến hai, ba chục người!Cả Tô Nhạc Phi lẫn Tô Tử Du đều lộ vẻ kinh hãi y như nhau.Giữa lúc hỗn loạn nhất, một vầng sáng trắng chói mắt đột nhiên lóe lên, bọn âm quỷ hốt hoảng bỏ chạy tứ phía như thể vừa thấy gì đáng sợ lắm vậy.Áo bào của Kỷ Trường không gió mà bay, hắn tóm lấy cổ con quỷ mặc đồ đỏ chỉ với một tay, sau đó một tiếng “xèo” vang lên.Con quỷ gào thét, hóa thành sát khí bay về phía hồ lô linh hồn mà Túc Bảo đang cầm trên tay.

Mộc Quy Phàm: “…”

Kỷ Trường phất tay áo rồi đứng trước mặt mấy quỷ hồn còn sót lại.

Cô bé quỷ sợ hãi dán vào cái bụng đang nứt toác của quỷ mẹ, quỷ sơ sinh đang bò trên đất cũng bò về lòng quỷ mẹ…

Hai con quỷ nhỏ còn lại thì run như cầy sấy.

Quỷ mẹ đang ôm hai quỷ con khóc to: “Đừng thu ta vào hồ lô…. Ta, ta chỉ thương xót hai đứa con của mình, ta không cố tình lưu lại trần gian đâu…”

Bà cụ mặc đồ liệm cũng cúi đầu, nói: “Ta còn một câu chưa nói được với con trai ta….Để ta nói xong là được…Cầu xin ngươi!”

Tô Nhất Trần nhíu mày, chuyện gì đang xảy ra thế này, Tô Nhạc Phi cũng nhìn thấy ma được ư?

Nhưng trong khi cả anh lẫn Mộc Quy Phàm đều chẳng nhìn thấy gì cả.

Mộc Quy Phàm chỉ nhìn lướt qua rồi đi thẳng một mạch vào phòng của Tô Tử Du, lấy máy ảnh của cậu đi.

Không ngờ phát minh của thằng nhóc này hữu dụng phết.

Một bên khác.

Túc Bảo đang tóm chặt chân của nữ quỷ mặc đồ đỏ hòng kéo nó ra khỏi người Tô Tử Du.

Con quỷ mặc đồ đỏ giận đùng đùng chửi bới om sòm. Bởi vì nó là ác quỷ nên nó cảm nhận được Tô Tử Du có thể chất đặc biệt, ở cậu có một sức hút gì đó tuy rất yếu nhưng lại hết sức hấp dẫn.

Nếu như chiếm được thân xác của Tô Tử Du, nó sẽ trở nên lợi hại hơn…

Đến lúc đó, nó sẽ có thể tìm đến kẻ đã hại chết mình để báo thù!

Ngờ đâu giữa chừng lại bị một đứa con nít phát đám!

“Thả ta ra!” Nữ quỷ mặc đồ đỏ hét chói tai: “Ta sẽ ăn ngươi!”

Nó vừa gào thét inh ỏi vừa nhào về phía Túc Bảo, Tô Nhạc Phi bàng hoàng quát to: “Túc Bảo, cẩn thận!”

Tô Cẩm Ngọc xông tới chỗ bé mà không chút nghĩ ngợi.

Túc Bảo ngay lập tức buông tay ra, thế là con quỷ mặc đồ đỏ rít gào thống thiết, bị vầng hào quang màu đỏ rực phát ra từ sợi dây cùng màu đánh văng ra ngoài.

Tô Nhạc Phi giật mình nhìn về phía sợi dây đỏ trên cổ tay Túc Bảo.

Hóa ra sợi dây đỏ trông tầm thường, chẳng có gì đặc biệt ấy lại đáng gờm đến thế ư?

Hành lang lúc này là một cảnh tượng rối như canh hẹ, càng lúc càng có nhiều con quỷ ùa ra: Nhóc quỷ nghịch ngợm trông như bé gái cười khúc khích chạy lăng xăng trong hành lang, bà cụ mặc áo liệm thì cứ luẩn quẩn xung quanh Tô Nhạc Phi mà trò chuyện, hỏi Tô Nhạc Phi có thể cho mình một cái xác người được không.

Có cả linh hồn đứa trẻ sơ sinh vui vẻ bò dưới đất, bà mẹ khó sinh thì đau khổ lải nhải rằng mình không muốn chết, ít nhất phải tranh thủ một chút may mắn cho con mình…

Những linh hồn vất vưởng hiện đang có mặt tại đây đông như mắc cửi, ước chừng lên đến hai, ba chục người!

Cả Tô Nhạc Phi lẫn Tô Tử Du đều lộ vẻ kinh hãi y như nhau.

Giữa lúc hỗn loạn nhất, một vầng sáng trắng chói mắt đột nhiên lóe lên, bọn âm quỷ hốt hoảng bỏ chạy tứ phía như thể vừa thấy gì đáng sợ lắm vậy.

Áo bào của Kỷ Trường không gió mà bay, hắn tóm lấy cổ con quỷ mặc đồ đỏ chỉ với một tay, sau đó một tiếng “xèo” vang lên.

Con quỷ gào thét, hóa thành sát khí bay về phía hồ lô linh hồn mà Túc Bảo đang cầm trên tay.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm: “…”Kỷ Trường phất tay áo rồi đứng trước mặt mấy quỷ hồn còn sót lại.Cô bé quỷ sợ hãi dán vào cái bụng đang nứt toác của quỷ mẹ, quỷ sơ sinh đang bò trên đất cũng bò về lòng quỷ mẹ…Hai con quỷ nhỏ còn lại thì run như cầy sấy.Quỷ mẹ đang ôm hai quỷ con khóc to: “Đừng thu ta vào hồ lô…. Ta, ta chỉ thương xót hai đứa con của mình, ta không cố tình lưu lại trần gian đâu…”Bà cụ mặc đồ liệm cũng cúi đầu, nói: “Ta còn một câu chưa nói được với con trai ta….Để ta nói xong là được…Cầu xin ngươi!”Tô Nhất Trần nhíu mày, chuyện gì đang xảy ra thế này, Tô Nhạc Phi cũng nhìn thấy ma được ư?Nhưng trong khi cả anh lẫn Mộc Quy Phàm đều chẳng nhìn thấy gì cả.Mộc Quy Phàm chỉ nhìn lướt qua rồi đi thẳng một mạch vào phòng của Tô Tử Du, lấy máy ảnh của cậu đi.Không ngờ phát minh của thằng nhóc này hữu dụng phết.Một bên khác.Túc Bảo đang tóm chặt chân của nữ quỷ mặc đồ đỏ hòng kéo nó ra khỏi người Tô Tử Du.Con quỷ mặc đồ đỏ giận đùng đùng chửi bới om sòm. Bởi vì nó là ác quỷ nên nó cảm nhận được Tô Tử Du có thể chất đặc biệt, ở cậu có một sức hút gì đó tuy rất yếu nhưng lại hết sức hấp dẫn.Nếu như chiếm được thân xác của Tô Tử Du, nó sẽ trở nên lợi hại hơn…Đến lúc đó, nó sẽ có thể tìm đến kẻ đã hại chết mình để báo thù!Ngờ đâu giữa chừng lại bị một đứa con nít phát đám!“Thả ta ra!” Nữ quỷ mặc đồ đỏ hét chói tai: “Ta sẽ ăn ngươi!”Nó vừa gào thét inh ỏi vừa nhào về phía Túc Bảo, Tô Nhạc Phi bàng hoàng quát to: “Túc Bảo, cẩn thận!”Tô Cẩm Ngọc xông tới chỗ bé mà không chút nghĩ ngợi.Túc Bảo ngay lập tức buông tay ra, thế là con quỷ mặc đồ đỏ rít gào thống thiết, bị vầng hào quang màu đỏ rực phát ra từ sợi dây cùng màu đánh văng ra ngoài.Tô Nhạc Phi giật mình nhìn về phía sợi dây đỏ trên cổ tay Túc Bảo.Hóa ra sợi dây đỏ trông tầm thường, chẳng có gì đặc biệt ấy lại đáng gờm đến thế ư?Hành lang lúc này là một cảnh tượng rối như canh hẹ, càng lúc càng có nhiều con quỷ ùa ra: Nhóc quỷ nghịch ngợm trông như bé gái cười khúc khích chạy lăng xăng trong hành lang, bà cụ mặc áo liệm thì cứ luẩn quẩn xung quanh Tô Nhạc Phi mà trò chuyện, hỏi Tô Nhạc Phi có thể cho mình một cái xác người được không.Có cả linh hồn đứa trẻ sơ sinh vui vẻ bò dưới đất, bà mẹ khó sinh thì đau khổ lải nhải rằng mình không muốn chết, ít nhất phải tranh thủ một chút may mắn cho con mình…Những linh hồn vất vưởng hiện đang có mặt tại đây đông như mắc cửi, ước chừng lên đến hai, ba chục người!Cả Tô Nhạc Phi lẫn Tô Tử Du đều lộ vẻ kinh hãi y như nhau.Giữa lúc hỗn loạn nhất, một vầng sáng trắng chói mắt đột nhiên lóe lên, bọn âm quỷ hốt hoảng bỏ chạy tứ phía như thể vừa thấy gì đáng sợ lắm vậy.Áo bào của Kỷ Trường không gió mà bay, hắn tóm lấy cổ con quỷ mặc đồ đỏ chỉ với một tay, sau đó một tiếng “xèo” vang lên.Con quỷ gào thét, hóa thành sát khí bay về phía hồ lô linh hồn mà Túc Bảo đang cầm trên tay.

Chương 488: Chương 488