Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 489: Chương 489
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tay áo bào của Kỷ Trường lại phấp phới, chỉ với một cái phất tay áo thôi mà toàn bộ âm quỷ trên hành lang không hẹn mà cùng k** r*n thảm thiết, hóa thành sát khí và bay hết vào hồ lô linh hồn.Vào giây phút bọn âm quỷ biến thành sát khí, bảy, tám mảnh vỡ ánh vàng dâng lên, lơ lửng giữa hành lang như những con đom đóm.Túc Bảo trợn to hai mắt: “Là mảnh vỡ linh hồn của mẹ!”Hóa ra phương pháp của Kỷ Trường có tác dụng thật.Túc Bảo vội vàng chạy đến, nắm lấy đốm sáng vàng gần mình nhất rồi bỏ vào cơ thể của Tô Cẩm Ngọc.Những đốm sáng màu vàng rực ấy nhấp nháy, từ từ bay đến bên cạnh Tô Cẩm Ngọc rồi tập trung lại…Chỉ còn dăm ba con âm quỷ trong hành lang, chúng nó đều sợ hãi quỳ mọp dưới đất mà van nài những lời như “Đừng giết ta!”, “Đừng giết con ta!”…Kỷ Trường dừng tay, lạnh lùng nhìn bọn chúng.Tô Nhạc Phi: Ghét chết đi được, bị hắn giành hết hào quang rồi còn đâu…Đôi mắt Tô Tử Du lấp la lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao, sư phụ của Túc Bảo ngầu quá đi mất!Cậu cũng muốn trở thành đấng thánh thần có phép ngự quỷ ngầu đét như vậy!Túc Bảo thì vô cùng mừng rỡ, sư phụ vừa ra tay là tìm được tám mảnh vỡ linh hồn của mẹ ngay! . Ngôn Tình Hay“Sư phụ phụ đỉnh của chóp! Sư phụ phụ 666!”Nhìn kìa, bé con lại học được ngôn ngữ mới rồi – ngôn từ phong phú và đa dạng đỉnh cao của loài người.Tô Nhất Trần: “…”Mộc Quy Phàm: “…”Kỷ Trường phất ống tay áo rộng lớn lên, sau đó chắp tay đứng trước mặt những con quỷ còn sót lại ở đây.Bé gái sợ hãi sà tới chỗ người phụ nữ rách bụng, linh hồn trẻ sơ sinh đang bò dưới đất cũng bò về lồng ngực của nữ quỷ.Hai đứa quỷ nhỏ thì đều run như cầy sấy.Nữ quỷ ôm hai đứa quỷ nhỏ, òa khóc thật to: “Đừng thu ta mà… Do, do ta thương con quá thôi, chứ ta không cố ý vấn vương nhân gian đâu…”Bà cụ mặc áo liệm cũng cúi đầu, ánh mắt lập lòe: “Ta vẫn còn một câu chưa kịp nói với con ta… Làm ơn cho ta nói nốt câu này thôi… Cầu xin ngươi…”Kỷ Trường nhíu mày: “Nhân gian có pháp, địa phủ có quy, lúc phải xuống âm tào địa phủ thì các ngươi không chịu đi, lỡ mất thời gian, để rồi biến thành cô hồn dã quỷ, đáng lẽ ra phải bị g**t ch*t không nương tay đấy.”Sau khi con người chết đi, họ sẽ được Hắc Bạch Vô Thường dẫn đi, sau đó đến miếu thổ địa để xác nhận “hộ khẩu” theo thủ tục, đến khi xác nhận không có sai sót gì mới được đưa đến Hoàng Tuyền.Đến đường Hoàng Tuyền, đầu trâu mặt ngựa sẽ phụ trách đưa người đó đến địa phủ, nếu việc xét duyệt trơn tru trót lọt thì sẽ được đưa đến Phong Đô nhận thọ quỷ, còn không thì lên cầu Nại Hà uống canh Mạnh Bà rồi đi đầu thai.Hoặc bị áp giải đến điện Diêm Vương, bị tra khảo, vào địa ngục và chịu cực hình…Những linh hồn rơi vào trường hợp đặc biệt như không chịu đi hoặc không có hộ khẩu ở lại dương gian, cuối cùng cũng sẽ từ từ hồn phi phách tán.
Tay áo bào của Kỷ Trường lại phấp phới, chỉ với một cái phất tay áo thôi mà toàn bộ âm quỷ trên hành lang không hẹn mà cùng k** r*n thảm thiết, hóa thành sát khí và bay hết vào hồ lô linh hồn.
Vào giây phút bọn âm quỷ biến thành sát khí, bảy, tám mảnh vỡ ánh vàng dâng lên, lơ lửng giữa hành lang như những con đom đóm.
Túc Bảo trợn to hai mắt: “Là mảnh vỡ linh hồn của mẹ!”
Hóa ra phương pháp của Kỷ Trường có tác dụng thật.
Túc Bảo vội vàng chạy đến, nắm lấy đốm sáng vàng gần mình nhất rồi bỏ vào cơ thể của Tô Cẩm Ngọc.
Những đốm sáng màu vàng rực ấy nhấp nháy, từ từ bay đến bên cạnh Tô Cẩm Ngọc rồi tập trung lại…
Chỉ còn dăm ba con âm quỷ trong hành lang, chúng nó đều sợ hãi quỳ mọp dưới đất mà van nài những lời như “Đừng giết ta!”, “Đừng giết con ta!”…
Kỷ Trường dừng tay, lạnh lùng nhìn bọn chúng.
Tô Nhạc Phi: Ghét chết đi được, bị hắn giành hết hào quang rồi còn đâu…
Đôi mắt Tô Tử Du lấp la lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao, sư phụ của Túc Bảo ngầu quá đi mất!
Cậu cũng muốn trở thành đấng thánh thần có phép ngự quỷ ngầu đét như vậy!
Túc Bảo thì vô cùng mừng rỡ, sư phụ vừa ra tay là tìm được tám mảnh vỡ linh hồn của mẹ ngay! . Ngôn Tình Hay
“Sư phụ phụ đỉnh của chóp! Sư phụ phụ 666!”
Nhìn kìa, bé con lại học được ngôn ngữ mới rồi – ngôn từ phong phú và đa dạng đỉnh cao của loài người.
Tô Nhất Trần: “…”
Mộc Quy Phàm: “…”
Kỷ Trường phất ống tay áo rộng lớn lên, sau đó chắp tay đứng trước mặt những con quỷ còn sót lại ở đây.
Bé gái sợ hãi sà tới chỗ người phụ nữ rách bụng, linh hồn trẻ sơ sinh đang bò dưới đất cũng bò về lồng ngực của nữ quỷ.
Hai đứa quỷ nhỏ thì đều run như cầy sấy.
Nữ quỷ ôm hai đứa quỷ nhỏ, òa khóc thật to: “Đừng thu ta mà… Do, do ta thương con quá thôi, chứ ta không cố ý vấn vương nhân gian đâu…”
Bà cụ mặc áo liệm cũng cúi đầu, ánh mắt lập lòe: “Ta vẫn còn một câu chưa kịp nói với con ta… Làm ơn cho ta nói nốt câu này thôi… Cầu xin ngươi…”
Kỷ Trường nhíu mày: “Nhân gian có pháp, địa phủ có quy, lúc phải xuống âm tào địa phủ thì các ngươi không chịu đi, lỡ mất thời gian, để rồi biến thành cô hồn dã quỷ, đáng lẽ ra phải bị g**t ch*t không nương tay đấy.”
Sau khi con người chết đi, họ sẽ được Hắc Bạch Vô Thường dẫn đi, sau đó đến miếu thổ địa để xác nhận “hộ khẩu” theo thủ tục, đến khi xác nhận không có sai sót gì mới được đưa đến Hoàng Tuyền.
Đến đường Hoàng Tuyền, đầu trâu mặt ngựa sẽ phụ trách đưa người đó đến địa phủ, nếu việc xét duyệt trơn tru trót lọt thì sẽ được đưa đến Phong Đô nhận thọ quỷ, còn không thì lên cầu Nại Hà uống canh Mạnh Bà rồi đi đầu thai.
Hoặc bị áp giải đến điện Diêm Vương, bị tra khảo, vào địa ngục và chịu cực hình…
Những linh hồn rơi vào trường hợp đặc biệt như không chịu đi hoặc không có hộ khẩu ở lại dương gian, cuối cùng cũng sẽ từ từ hồn phi phách tán.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tay áo bào của Kỷ Trường lại phấp phới, chỉ với một cái phất tay áo thôi mà toàn bộ âm quỷ trên hành lang không hẹn mà cùng k** r*n thảm thiết, hóa thành sát khí và bay hết vào hồ lô linh hồn.Vào giây phút bọn âm quỷ biến thành sát khí, bảy, tám mảnh vỡ ánh vàng dâng lên, lơ lửng giữa hành lang như những con đom đóm.Túc Bảo trợn to hai mắt: “Là mảnh vỡ linh hồn của mẹ!”Hóa ra phương pháp của Kỷ Trường có tác dụng thật.Túc Bảo vội vàng chạy đến, nắm lấy đốm sáng vàng gần mình nhất rồi bỏ vào cơ thể của Tô Cẩm Ngọc.Những đốm sáng màu vàng rực ấy nhấp nháy, từ từ bay đến bên cạnh Tô Cẩm Ngọc rồi tập trung lại…Chỉ còn dăm ba con âm quỷ trong hành lang, chúng nó đều sợ hãi quỳ mọp dưới đất mà van nài những lời như “Đừng giết ta!”, “Đừng giết con ta!”…Kỷ Trường dừng tay, lạnh lùng nhìn bọn chúng.Tô Nhạc Phi: Ghét chết đi được, bị hắn giành hết hào quang rồi còn đâu…Đôi mắt Tô Tử Du lấp la lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao, sư phụ của Túc Bảo ngầu quá đi mất!Cậu cũng muốn trở thành đấng thánh thần có phép ngự quỷ ngầu đét như vậy!Túc Bảo thì vô cùng mừng rỡ, sư phụ vừa ra tay là tìm được tám mảnh vỡ linh hồn của mẹ ngay! . Ngôn Tình Hay“Sư phụ phụ đỉnh của chóp! Sư phụ phụ 666!”Nhìn kìa, bé con lại học được ngôn ngữ mới rồi – ngôn từ phong phú và đa dạng đỉnh cao của loài người.Tô Nhất Trần: “…”Mộc Quy Phàm: “…”Kỷ Trường phất ống tay áo rộng lớn lên, sau đó chắp tay đứng trước mặt những con quỷ còn sót lại ở đây.Bé gái sợ hãi sà tới chỗ người phụ nữ rách bụng, linh hồn trẻ sơ sinh đang bò dưới đất cũng bò về lồng ngực của nữ quỷ.Hai đứa quỷ nhỏ thì đều run như cầy sấy.Nữ quỷ ôm hai đứa quỷ nhỏ, òa khóc thật to: “Đừng thu ta mà… Do, do ta thương con quá thôi, chứ ta không cố ý vấn vương nhân gian đâu…”Bà cụ mặc áo liệm cũng cúi đầu, ánh mắt lập lòe: “Ta vẫn còn một câu chưa kịp nói với con ta… Làm ơn cho ta nói nốt câu này thôi… Cầu xin ngươi…”Kỷ Trường nhíu mày: “Nhân gian có pháp, địa phủ có quy, lúc phải xuống âm tào địa phủ thì các ngươi không chịu đi, lỡ mất thời gian, để rồi biến thành cô hồn dã quỷ, đáng lẽ ra phải bị g**t ch*t không nương tay đấy.”Sau khi con người chết đi, họ sẽ được Hắc Bạch Vô Thường dẫn đi, sau đó đến miếu thổ địa để xác nhận “hộ khẩu” theo thủ tục, đến khi xác nhận không có sai sót gì mới được đưa đến Hoàng Tuyền.Đến đường Hoàng Tuyền, đầu trâu mặt ngựa sẽ phụ trách đưa người đó đến địa phủ, nếu việc xét duyệt trơn tru trót lọt thì sẽ được đưa đến Phong Đô nhận thọ quỷ, còn không thì lên cầu Nại Hà uống canh Mạnh Bà rồi đi đầu thai.Hoặc bị áp giải đến điện Diêm Vương, bị tra khảo, vào địa ngục và chịu cực hình…Những linh hồn rơi vào trường hợp đặc biệt như không chịu đi hoặc không có hộ khẩu ở lại dương gian, cuối cùng cũng sẽ từ từ hồn phi phách tán.