Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 506: Chương 506
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hình như đã bị nhánh cây vươn ra từ bờ sông ngoắc lại.Anh mặc kệ, cuối cùng cũng về lại được bờ.Túc Bảo đột nhiên nhào lên, ôm lấy Mộc Quy Phàm, nước mắt lưng tròng: “Ba ơi…”Mộc Quy Phàm sờ đầu của bé: “Không có việc gì.”Chuyện xảy ra hôm nay quả thật rất quỷ dị nhưng anh đã trải qua rất nhiều trận chém giết sống còn, còn nguy hiểm hơn chuyện này nhiều.Một lúc sau nhân viên cứu hoả tới, đầu tiên thì họ vớt thi thể nam kia lên.Sắc mặt thi thể nam trắng bệch, hai mắt mở trừng trừng, dáng vẻ giống như chết không nhắm mắt vậy, doạ mấy người đang hóng hớt quanh bờ sông sợ tới mức hốt hoảng trong lòng.Mộc Quy Phàm nhíu mày, thi thể nam này…Không phải ban nãy còn đang trợn trắng mắt à?Sao giờ tròng mắt lại bình thường rồi vậy…Trên mặt sông Ung Giang lúc nửa đêm, những chiếc thuyền cứu hộ nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ tiến hành tìm kiếm và trục vớt thi thể hết lần này đến lần khác.Người phụ nữ trung niên đang bị ai đó khống chế hét như xé ruột xé gan: “Con gái của tôi….con gái của tôi”Sau nửa giờ trục vớt vẫn chưa có kết quả, một số người vây xem nói có thể cô bé kia đã trôi về phía hạ lưu hoặc có thể đã chìm xuống đáy sông.Tóm lại là không có khả năng còn sống sót…“Haiz….Nếu ban nãy người phụ nữ kia không gây rối thì chưa biết chừng đã tìm được con gái bà ta rồi….”“Bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa, dù sao người ta cũng mất con gái rồi mà…”Người phụ nữ trung niên mất con gái càng nghe càng đau lòng.Không, sao có thể là lỗi của bà ta được?Đó là hành động trong lúc ruột gan cồn cào như lửa đốt, bất cứ người mẹ nào rơi vào tình thế như ban nãy cũng sẽ không màng tất cả mà nhảy xuống cứu con mình thôi.Hơn nữa, bà ta đâu cần Mộc Quy Phàm cứu, sao anh không cứu con gái bà ta mà bơi được nửa đường còn vòng lại cứu bà ta làm gì?Nỗi hối hận và sự tự trách đè nén trong lồng ngực khiến người phụ nữ trung niên thấy khó thở, bà ta bỗng lao đến trước mặt Mộc Quy Phàm đấm đá:“Sao cậu không cứu con gái tôi trước! Cậu cứu cái xác chết kia làm gì hả! Cậu cứu tôi làm gì hả!”“Cậu đáng chết! Đáng chết! Con gái tôi mới 16 tuổi, vậy mà cậu không cứu nó, cậu là đồ đáng chết!”Người phụ nữ trung niên la hét và không ngừng đổ lỗi cho Mộc Quy Phàm.Túc Bảo siết tay thành quyền, hét: “Bắn ngược lại, bắn ngược lại!”Ba cô bé không phải đồ đáng chết nha!Túc Bảo không sao hiểu được, tại sao ba bé cố gắng cứu người rồi còn bị người ta đổ hết tội lỗi lên người?Mộc Quy Phàm kéo Túc Bảo ra sau lưng, mặt anh sa sầm lại.Anh có thể đồng cảm với nỗi đau mất con gái của bác gái trung niên này—- Thử tưởng tượng xem, nếu tiểu Túc Bảo ngoan của anh gặp hiểm nguy thì chắc chắn anh sẽ còn điên cuồng hơn thế này.
Hình như đã bị nhánh cây vươn ra từ bờ sông ngoắc lại.
Anh mặc kệ, cuối cùng cũng về lại được bờ.
Túc Bảo đột nhiên nhào lên, ôm lấy Mộc Quy Phàm, nước mắt lưng tròng: “Ba ơi…”
Mộc Quy Phàm sờ đầu của bé: “Không có việc gì.”
Chuyện xảy ra hôm nay quả thật rất quỷ dị nhưng anh đã trải qua rất nhiều trận chém giết sống còn, còn nguy hiểm hơn chuyện này nhiều.
Một lúc sau nhân viên cứu hoả tới, đầu tiên thì họ vớt thi thể nam kia lên.
Sắc mặt thi thể nam trắng bệch, hai mắt mở trừng trừng, dáng vẻ giống như chết không nhắm mắt vậy, doạ mấy người đang hóng hớt quanh bờ sông sợ tới mức hốt hoảng trong lòng.
Mộc Quy Phàm nhíu mày, thi thể nam này…
Không phải ban nãy còn đang trợn trắng mắt à?
Sao giờ tròng mắt lại bình thường rồi vậy…
Trên mặt sông Ung Giang lúc nửa đêm, những chiếc thuyền cứu hộ nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ tiến hành tìm kiếm và trục vớt thi thể hết lần này đến lần khác.
Người phụ nữ trung niên đang bị ai đó khống chế hét như xé ruột xé gan: “Con gái của tôi….con gái của tôi”
Sau nửa giờ trục vớt vẫn chưa có kết quả, một số người vây xem nói có thể cô bé kia đã trôi về phía hạ lưu hoặc có thể đã chìm xuống đáy sông.
Tóm lại là không có khả năng còn sống sót…
“Haiz….Nếu ban nãy người phụ nữ kia không gây rối thì chưa biết chừng đã tìm được con gái bà ta rồi….”
“Bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa, dù sao người ta cũng mất con gái rồi mà…”
Người phụ nữ trung niên mất con gái càng nghe càng đau lòng.
Không, sao có thể là lỗi của bà ta được?
Đó là hành động trong lúc ruột gan cồn cào như lửa đốt, bất cứ người mẹ nào rơi vào tình thế như ban nãy cũng sẽ không màng tất cả mà nhảy xuống cứu con mình thôi.
Hơn nữa, bà ta đâu cần Mộc Quy Phàm cứu, sao anh không cứu con gái bà ta mà bơi được nửa đường còn vòng lại cứu bà ta làm gì?
Nỗi hối hận và sự tự trách đè nén trong lồng ngực khiến người phụ nữ trung niên thấy khó thở, bà ta bỗng lao đến trước mặt Mộc Quy Phàm đấm đá:
“Sao cậu không cứu con gái tôi trước! Cậu cứu cái xác chết kia làm gì hả! Cậu cứu tôi làm gì hả!”
“Cậu đáng chết! Đáng chết! Con gái tôi mới 16 tuổi, vậy mà cậu không cứu nó, cậu là đồ đáng chết!”
Người phụ nữ trung niên la hét và không ngừng đổ lỗi cho Mộc Quy Phàm.
Túc Bảo siết tay thành quyền, hét: “Bắn ngược lại, bắn ngược lại!”
Ba cô bé không phải đồ đáng chết nha!
Túc Bảo không sao hiểu được, tại sao ba bé cố gắng cứu người rồi còn bị người ta đổ hết tội lỗi lên người?
Mộc Quy Phàm kéo Túc Bảo ra sau lưng, mặt anh sa sầm lại.
Anh có thể đồng cảm với nỗi đau mất con gái của bác gái trung niên này—- Thử tưởng tượng xem, nếu tiểu Túc Bảo ngoan của anh gặp hiểm nguy thì chắc chắn anh sẽ còn điên cuồng hơn thế này.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hình như đã bị nhánh cây vươn ra từ bờ sông ngoắc lại.Anh mặc kệ, cuối cùng cũng về lại được bờ.Túc Bảo đột nhiên nhào lên, ôm lấy Mộc Quy Phàm, nước mắt lưng tròng: “Ba ơi…”Mộc Quy Phàm sờ đầu của bé: “Không có việc gì.”Chuyện xảy ra hôm nay quả thật rất quỷ dị nhưng anh đã trải qua rất nhiều trận chém giết sống còn, còn nguy hiểm hơn chuyện này nhiều.Một lúc sau nhân viên cứu hoả tới, đầu tiên thì họ vớt thi thể nam kia lên.Sắc mặt thi thể nam trắng bệch, hai mắt mở trừng trừng, dáng vẻ giống như chết không nhắm mắt vậy, doạ mấy người đang hóng hớt quanh bờ sông sợ tới mức hốt hoảng trong lòng.Mộc Quy Phàm nhíu mày, thi thể nam này…Không phải ban nãy còn đang trợn trắng mắt à?Sao giờ tròng mắt lại bình thường rồi vậy…Trên mặt sông Ung Giang lúc nửa đêm, những chiếc thuyền cứu hộ nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ tiến hành tìm kiếm và trục vớt thi thể hết lần này đến lần khác.Người phụ nữ trung niên đang bị ai đó khống chế hét như xé ruột xé gan: “Con gái của tôi….con gái của tôi”Sau nửa giờ trục vớt vẫn chưa có kết quả, một số người vây xem nói có thể cô bé kia đã trôi về phía hạ lưu hoặc có thể đã chìm xuống đáy sông.Tóm lại là không có khả năng còn sống sót…“Haiz….Nếu ban nãy người phụ nữ kia không gây rối thì chưa biết chừng đã tìm được con gái bà ta rồi….”“Bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa, dù sao người ta cũng mất con gái rồi mà…”Người phụ nữ trung niên mất con gái càng nghe càng đau lòng.Không, sao có thể là lỗi của bà ta được?Đó là hành động trong lúc ruột gan cồn cào như lửa đốt, bất cứ người mẹ nào rơi vào tình thế như ban nãy cũng sẽ không màng tất cả mà nhảy xuống cứu con mình thôi.Hơn nữa, bà ta đâu cần Mộc Quy Phàm cứu, sao anh không cứu con gái bà ta mà bơi được nửa đường còn vòng lại cứu bà ta làm gì?Nỗi hối hận và sự tự trách đè nén trong lồng ngực khiến người phụ nữ trung niên thấy khó thở, bà ta bỗng lao đến trước mặt Mộc Quy Phàm đấm đá:“Sao cậu không cứu con gái tôi trước! Cậu cứu cái xác chết kia làm gì hả! Cậu cứu tôi làm gì hả!”“Cậu đáng chết! Đáng chết! Con gái tôi mới 16 tuổi, vậy mà cậu không cứu nó, cậu là đồ đáng chết!”Người phụ nữ trung niên la hét và không ngừng đổ lỗi cho Mộc Quy Phàm.Túc Bảo siết tay thành quyền, hét: “Bắn ngược lại, bắn ngược lại!”Ba cô bé không phải đồ đáng chết nha!Túc Bảo không sao hiểu được, tại sao ba bé cố gắng cứu người rồi còn bị người ta đổ hết tội lỗi lên người?Mộc Quy Phàm kéo Túc Bảo ra sau lưng, mặt anh sa sầm lại.Anh có thể đồng cảm với nỗi đau mất con gái của bác gái trung niên này—- Thử tưởng tượng xem, nếu tiểu Túc Bảo ngoan của anh gặp hiểm nguy thì chắc chắn anh sẽ còn điên cuồng hơn thế này.