Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 507: Chương 507

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nhưng thấu hiểu và thông cảm là một lẽ, anh không hề cảm thấy tự trách vì đã lựa chọn cứu người phụ nữ trung niên.Mộc Quy Phàm đỡ cái bạt tai mà người phụ nữ giáng xuống, đẩy bà ta qua một bên, lạnh lùng nói: “Nể tình con gái chị không rõ sống chết, tôi không so đo với chị.”Người phụ nữ trung niên vẫn không chịu buông tha.Lúc này, một chú được bà cụ Tô nhờ trông Túc Bảo ban nãy lên tiếng: “Cô làm loạn đủ chưa?”“Cậu ta không nhảy xuống cứu người à? Cậu ta không gặp nguy hiểm ư?”“Cô dựa vào cái gì bắt người ta phải hi sinh tính mạng để cứu con gái cô, sao nào, mạng của con gái cô mới đáng quý, mạng người khác thì là cỏ rác ư?”Người phụ nữ trung niên cắn môi, như thế thì đã sao…..Bây giờ người mất con gái là bà ta mà!!“Tôi nhờ cậu ta à?”Không biết có phải do sốt ruột quá nên đầu óc hỗn loạn, người phụ nữ mất con bỗng phun ra một câu như vậy.Người vây xem nghẹn họng.Có người nói: “Con gái chị có một người mẹ như chị thật quá xui xẻo mà! Chẳng trách con bé muốn tự sát!”“Đúng đấy, nào có kiểu lấy oán báo ơn như này, người ta đã nhảy xuống cứu con gái chị rồi mà chị còn chửi mắng và đổ lỗi.”Người phụ nữ trung niên xù lông, gào khóc: “Các người nói gì! Con gái tôi đã như vậy rồi các người còn nói vậy được hả? Cậu ta đã cứu con gái tôi lên bờ chưa? Cậu ta có cứu đâu! Sao các người độc ác vậy, sao lại nói ra lời lẽ độc ác dường ấy….”Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa vung tay đánh người.Tiểu Ngũ nào thấy ‘chiến trận’ kiểu này bao giờ, núp trên vai Túc Bảo hót: “Người phụ nữ xấu xa, ngã dập mông xuống đất.”Vừa dứt lời, người phụ nữ trung niên thật sự trượt chân ngã xuống đất.Đầu bà ta đập mạnh xuống đất, vừa vặn quỳ ngay trước mặt người bị đánh.Túc Bảo: “…”Mộc Quy Phàm: “…”Tiểu Ngũ giật thót, cuống quýt dán vào người Túc Bảo.Mộc Quy Phàm ẵm Túc Bảo lên, nói: “Đi thôi!”Anh đã lập xong biên bản với bên cứu hỏa, cũng để lại số điện thoại liên hệ rồi.Tiếp tục ở đây cũng chẳng giúp thêm được gì.Trước khi rời đi, Mộc Quy Phàm nhìn lại xác chết nam giới nằm trên bờ.Tấm vải xanh ban đầu che mặt cậu thiếu niên bị thổi bay, để lộ khuôn mặt tái nhợt ngâm trong nước.Tim Mộc Quy Phàm bỗng hẫng mất một nhịp—Con ngươi của xác chết nam đang nhìn về phía anh!!Vừa rồi ở trong nước, xác chết kia còn trợn trắng mắt.Sau khi vớt lên bờ, thi thể nam mở to mắt nhìn về phía trước.

Nhưng thấu hiểu và thông cảm là một lẽ, anh không hề cảm thấy tự trách vì đã lựa chọn cứu người phụ nữ trung niên.

Mộc Quy Phàm đỡ cái bạt tai mà người phụ nữ giáng xuống, đẩy bà ta qua một bên, lạnh lùng nói: “Nể tình con gái chị không rõ sống chết, tôi không so đo với chị.”

Người phụ nữ trung niên vẫn không chịu buông tha.

Lúc này, một chú được bà cụ Tô nhờ trông Túc Bảo ban nãy lên tiếng: “Cô làm loạn đủ chưa?”

“Cậu ta không nhảy xuống cứu người à? Cậu ta không gặp nguy hiểm ư?”

“Cô dựa vào cái gì bắt người ta phải hi sinh tính mạng để cứu con gái cô, sao nào, mạng của con gái cô mới đáng quý, mạng người khác thì là cỏ rác ư?”

Người phụ nữ trung niên cắn môi, như thế thì đã sao…..

Bây giờ người mất con gái là bà ta mà!!

“Tôi nhờ cậu ta à?”

Không biết có phải do sốt ruột quá nên đầu óc hỗn loạn, người phụ nữ mất con bỗng phun ra một câu như vậy.

Người vây xem nghẹn họng.

Có người nói: “Con gái chị có một người mẹ như chị thật quá xui xẻo mà! Chẳng trách con bé muốn tự sát!”

“Đúng đấy, nào có kiểu lấy oán báo ơn như này, người ta đã nhảy xuống cứu con gái chị rồi mà chị còn chửi mắng và đổ lỗi.”

Người phụ nữ trung niên xù lông, gào khóc: “Các người nói gì! Con gái tôi đã như vậy rồi các người còn nói vậy được hả? Cậu ta đã cứu con gái tôi lên bờ chưa? Cậu ta có cứu đâu! Sao các người độc ác vậy, sao lại nói ra lời lẽ độc ác dường ấy….”

Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa vung tay đánh người.

Tiểu Ngũ nào thấy ‘chiến trận’ kiểu này bao giờ, núp trên vai Túc Bảo hót: “Người phụ nữ xấu xa, ngã dập mông xuống đất.”

Vừa dứt lời, người phụ nữ trung niên thật sự trượt chân ngã xuống đất.

Đầu bà ta đập mạnh xuống đất, vừa vặn quỳ ngay trước mặt người bị đánh.

Túc Bảo: “…”

Mộc Quy Phàm: “…”

Tiểu Ngũ giật thót, cuống quýt dán vào người Túc Bảo.

Mộc Quy Phàm ẵm Túc Bảo lên, nói: “Đi thôi!”

Anh đã lập xong biên bản với bên cứu hỏa, cũng để lại số điện thoại liên hệ rồi.

Tiếp tục ở đây cũng chẳng giúp thêm được gì.

Trước khi rời đi, Mộc Quy Phàm nhìn lại xác chết nam giới nằm trên bờ.

Tấm vải xanh ban đầu che mặt cậu thiếu niên bị thổi bay, để lộ khuôn mặt tái nhợt ngâm trong nước.

Tim Mộc Quy Phàm bỗng hẫng mất một nhịp—

Con ngươi của xác chết nam đang nhìn về phía anh!!

Vừa rồi ở trong nước, xác chết kia còn trợn trắng mắt.

Sau khi vớt lên bờ, thi thể nam mở to mắt nhìn về phía trước.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nhưng thấu hiểu và thông cảm là một lẽ, anh không hề cảm thấy tự trách vì đã lựa chọn cứu người phụ nữ trung niên.Mộc Quy Phàm đỡ cái bạt tai mà người phụ nữ giáng xuống, đẩy bà ta qua một bên, lạnh lùng nói: “Nể tình con gái chị không rõ sống chết, tôi không so đo với chị.”Người phụ nữ trung niên vẫn không chịu buông tha.Lúc này, một chú được bà cụ Tô nhờ trông Túc Bảo ban nãy lên tiếng: “Cô làm loạn đủ chưa?”“Cậu ta không nhảy xuống cứu người à? Cậu ta không gặp nguy hiểm ư?”“Cô dựa vào cái gì bắt người ta phải hi sinh tính mạng để cứu con gái cô, sao nào, mạng của con gái cô mới đáng quý, mạng người khác thì là cỏ rác ư?”Người phụ nữ trung niên cắn môi, như thế thì đã sao…..Bây giờ người mất con gái là bà ta mà!!“Tôi nhờ cậu ta à?”Không biết có phải do sốt ruột quá nên đầu óc hỗn loạn, người phụ nữ mất con bỗng phun ra một câu như vậy.Người vây xem nghẹn họng.Có người nói: “Con gái chị có một người mẹ như chị thật quá xui xẻo mà! Chẳng trách con bé muốn tự sát!”“Đúng đấy, nào có kiểu lấy oán báo ơn như này, người ta đã nhảy xuống cứu con gái chị rồi mà chị còn chửi mắng và đổ lỗi.”Người phụ nữ trung niên xù lông, gào khóc: “Các người nói gì! Con gái tôi đã như vậy rồi các người còn nói vậy được hả? Cậu ta đã cứu con gái tôi lên bờ chưa? Cậu ta có cứu đâu! Sao các người độc ác vậy, sao lại nói ra lời lẽ độc ác dường ấy….”Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa vung tay đánh người.Tiểu Ngũ nào thấy ‘chiến trận’ kiểu này bao giờ, núp trên vai Túc Bảo hót: “Người phụ nữ xấu xa, ngã dập mông xuống đất.”Vừa dứt lời, người phụ nữ trung niên thật sự trượt chân ngã xuống đất.Đầu bà ta đập mạnh xuống đất, vừa vặn quỳ ngay trước mặt người bị đánh.Túc Bảo: “…”Mộc Quy Phàm: “…”Tiểu Ngũ giật thót, cuống quýt dán vào người Túc Bảo.Mộc Quy Phàm ẵm Túc Bảo lên, nói: “Đi thôi!”Anh đã lập xong biên bản với bên cứu hỏa, cũng để lại số điện thoại liên hệ rồi.Tiếp tục ở đây cũng chẳng giúp thêm được gì.Trước khi rời đi, Mộc Quy Phàm nhìn lại xác chết nam giới nằm trên bờ.Tấm vải xanh ban đầu che mặt cậu thiếu niên bị thổi bay, để lộ khuôn mặt tái nhợt ngâm trong nước.Tim Mộc Quy Phàm bỗng hẫng mất một nhịp—Con ngươi của xác chết nam đang nhìn về phía anh!!Vừa rồi ở trong nước, xác chết kia còn trợn trắng mắt.Sau khi vớt lên bờ, thi thể nam mở to mắt nhìn về phía trước.

Chương 507: Chương 507