Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 508: Chương 508

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Còn lúc này đây…Không biết tại sao con ngươi của xác chết lại quay về phía này!!Mộc Quy Phàm: “….”Túc Bảo hỏi: “Ba ơi sao vậy?”Mộc Quy Phàm: “Sư phụ con đâu rồi?”Túc Bảo: “Lại xuống địa phủ rồi ạ, sư phụ nói người bên dưới đang thanh tra gì đó…”Mộc Quy Phàm không nói gì thêm, đẩy xe lăn của bà cụ Tô và ẵm Túc Bảo về nhà.Bà cụ Tô lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?”Mặt Mộc Quy Phàm vẫn bình lặng như nước, anh nói: “Không sao!”Bà cụ Tô: “Thế sao cậu vùng vẫy trong nước lâu như vậy?”Khi ở trên bờ, bà cụ trông thấy rõ Mộc Quy Phàm đang vật lộn ở một điểm cố định trên sông hồi lâu.Mộc Quy Phàm vặn chiếc áo phông đang nhỏ giọt nước của anh, nói: “Con bị vướng vào mấy cái cây dưới nước thôi!”Bà cụ Tô không khỏi càm ràm: “Lần sau đừng có liều lĩnh như vậy, nửa đêm rồi đáng sợ lắm! Tối mịt thế nhìn thấy cái gì đâu, lỡ đụng trúng thứ gì trong hồ cũng không ổn!!”Mộc Quy Phàm: “….”‘Thứ gì đó’ mà bà cụ Tô nói chỉ đá cuội hay chạc cây….Mộc Quy Phàm lại chợt nhớ tới thứ túm mắt cá chân anh ban nãy.Về đến nhà, Mộc Quy Phàm cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, để lộ b* ng*c săn chắc. Anh soi gương kiểm tra thì không có dấu vết lạ trên người.Chỉ là trên mắt cá chân có vài dấu tay xanh tím kỳ lạ….“Chậc….”Mộc Quy Phàm chạm vào vết bầm tím, cảm thấy hơi lạnh.Xem ra tắm xong phải tìm tiểu Túc Bảo ngoan của anh nhờ xem giúp rồi.Đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Quy Phàm quấn khăm tắm lên người rồi ra mở cửa.Túc Bảo đang đứng bên ngoài, nhìn trái ngó phải như tên trộm nhỏ, ngẩng đầu gọi: “Ba ơi…”Mộc Quy Phàm mở cửa để cô bé đi vào.“Cô nhóc có chuyện gì thế?” Anh hỏi.Túc Bảo cầm một thanh kiếm bằng gỗ gụ dài cỡ bàn tay, trên lưng khoác chiếc áo màu vàng, tay cầm một lá bùa màu vàng.Cũng không rõ cô bé con mua mấy thứ này từ lúc nào….Túc Bảo: “Ba ơi, con đến để xua đuổi tà ma cho ba!”Mộc Quy Phàm: “Ồ…chờ chút!”Anh vẫn chưa tắm.Túc Bảo gật đầu, dặn dò: “Đừng ngâm bồn nha ba!”Mộc Quy Phàm làm động tác ‘đã hiểu’, anh vốn không thích ngâm bồn.Tiếng nước xối vọng ra từ phòng tắm, Túc Bảo không yên tâm, gọi to: “Ba ơi?”

Còn lúc này đây…

Không biết tại sao con ngươi của xác chết lại quay về phía này!!

Mộc Quy Phàm: “….”

Túc Bảo hỏi: “Ba ơi sao vậy?”

Mộc Quy Phàm: “Sư phụ con đâu rồi?”

Túc Bảo: “Lại xuống địa phủ rồi ạ, sư phụ nói người bên dưới đang thanh tra gì đó…”

Mộc Quy Phàm không nói gì thêm, đẩy xe lăn của bà cụ Tô và ẵm Túc Bảo về nhà.

Bà cụ Tô lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?”

Mặt Mộc Quy Phàm vẫn bình lặng như nước, anh nói: “Không sao!”

Bà cụ Tô: “Thế sao cậu vùng vẫy trong nước lâu như vậy?”

Khi ở trên bờ, bà cụ trông thấy rõ Mộc Quy Phàm đang vật lộn ở một điểm cố định trên sông hồi lâu.

Mộc Quy Phàm vặn chiếc áo phông đang nhỏ giọt nước của anh, nói: “Con bị vướng vào mấy cái cây dưới nước thôi!”

Bà cụ Tô không khỏi càm ràm: “Lần sau đừng có liều lĩnh như vậy, nửa đêm rồi đáng sợ lắm! Tối mịt thế nhìn thấy cái gì đâu, lỡ đụng trúng thứ gì trong hồ cũng không ổn!!”

Mộc Quy Phàm: “….”

‘Thứ gì đó’ mà bà cụ Tô nói chỉ đá cuội hay chạc cây….

Mộc Quy Phàm lại chợt nhớ tới thứ túm mắt cá chân anh ban nãy.

Về đến nhà, Mộc Quy Phàm cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, để lộ b* ng*c săn chắc. Anh soi gương kiểm tra thì không có dấu vết lạ trên người.

Chỉ là trên mắt cá chân có vài dấu tay xanh tím kỳ lạ….

“Chậc….”

Mộc Quy Phàm chạm vào vết bầm tím, cảm thấy hơi lạnh.

Xem ra tắm xong phải tìm tiểu Túc Bảo ngoan của anh nhờ xem giúp rồi.

Đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Quy Phàm quấn khăm tắm lên người rồi ra mở cửa.

Túc Bảo đang đứng bên ngoài, nhìn trái ngó phải như tên trộm nhỏ, ngẩng đầu gọi: “Ba ơi…”

Mộc Quy Phàm mở cửa để cô bé đi vào.

“Cô nhóc có chuyện gì thế?” Anh hỏi.

Túc Bảo cầm một thanh kiếm bằng gỗ gụ dài cỡ bàn tay, trên lưng khoác chiếc áo màu vàng, tay cầm một lá bùa màu vàng.

Cũng không rõ cô bé con mua mấy thứ này từ lúc nào….

Túc Bảo: “Ba ơi, con đến để xua đuổi tà ma cho ba!”

Mộc Quy Phàm: “Ồ…chờ chút!”

Anh vẫn chưa tắm.

Túc Bảo gật đầu, dặn dò: “Đừng ngâm bồn nha ba!”

Mộc Quy Phàm làm động tác ‘đã hiểu’, anh vốn không thích ngâm bồn.

Tiếng nước xối vọng ra từ phòng tắm, Túc Bảo không yên tâm, gọi to: “Ba ơi?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Còn lúc này đây…Không biết tại sao con ngươi của xác chết lại quay về phía này!!Mộc Quy Phàm: “….”Túc Bảo hỏi: “Ba ơi sao vậy?”Mộc Quy Phàm: “Sư phụ con đâu rồi?”Túc Bảo: “Lại xuống địa phủ rồi ạ, sư phụ nói người bên dưới đang thanh tra gì đó…”Mộc Quy Phàm không nói gì thêm, đẩy xe lăn của bà cụ Tô và ẵm Túc Bảo về nhà.Bà cụ Tô lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?”Mặt Mộc Quy Phàm vẫn bình lặng như nước, anh nói: “Không sao!”Bà cụ Tô: “Thế sao cậu vùng vẫy trong nước lâu như vậy?”Khi ở trên bờ, bà cụ trông thấy rõ Mộc Quy Phàm đang vật lộn ở một điểm cố định trên sông hồi lâu.Mộc Quy Phàm vặn chiếc áo phông đang nhỏ giọt nước của anh, nói: “Con bị vướng vào mấy cái cây dưới nước thôi!”Bà cụ Tô không khỏi càm ràm: “Lần sau đừng có liều lĩnh như vậy, nửa đêm rồi đáng sợ lắm! Tối mịt thế nhìn thấy cái gì đâu, lỡ đụng trúng thứ gì trong hồ cũng không ổn!!”Mộc Quy Phàm: “….”‘Thứ gì đó’ mà bà cụ Tô nói chỉ đá cuội hay chạc cây….Mộc Quy Phàm lại chợt nhớ tới thứ túm mắt cá chân anh ban nãy.Về đến nhà, Mộc Quy Phàm cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, để lộ b* ng*c săn chắc. Anh soi gương kiểm tra thì không có dấu vết lạ trên người.Chỉ là trên mắt cá chân có vài dấu tay xanh tím kỳ lạ….“Chậc….”Mộc Quy Phàm chạm vào vết bầm tím, cảm thấy hơi lạnh.Xem ra tắm xong phải tìm tiểu Túc Bảo ngoan của anh nhờ xem giúp rồi.Đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Quy Phàm quấn khăm tắm lên người rồi ra mở cửa.Túc Bảo đang đứng bên ngoài, nhìn trái ngó phải như tên trộm nhỏ, ngẩng đầu gọi: “Ba ơi…”Mộc Quy Phàm mở cửa để cô bé đi vào.“Cô nhóc có chuyện gì thế?” Anh hỏi.Túc Bảo cầm một thanh kiếm bằng gỗ gụ dài cỡ bàn tay, trên lưng khoác chiếc áo màu vàng, tay cầm một lá bùa màu vàng.Cũng không rõ cô bé con mua mấy thứ này từ lúc nào….Túc Bảo: “Ba ơi, con đến để xua đuổi tà ma cho ba!”Mộc Quy Phàm: “Ồ…chờ chút!”Anh vẫn chưa tắm.Túc Bảo gật đầu, dặn dò: “Đừng ngâm bồn nha ba!”Mộc Quy Phàm làm động tác ‘đã hiểu’, anh vốn không thích ngâm bồn.Tiếng nước xối vọng ra từ phòng tắm, Túc Bảo không yên tâm, gọi to: “Ba ơi?”

Chương 508: Chương 508