Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 519: Chương 519

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà ta vừa la hét vừa khóc, Cao Phi chỉ thấy lòng khó chịu quá đỗi.Suốt một ngày một đêm anh ấy không chợp mắt, thân là nhân viên cứu hộ, niềm vui khi tìm thấy người còn sống có thể chữa lành hoàn toàn tâm trạng nặng nề khi tìm thấy xác chết. Thế nhưng, lần cứu hộ này có một xác chết đã đành, còn bị người thân của nạn nhân mắng mỏ, trong lòng Cao Phi càng thêm khó chịu.Khi mới gia nhập đội cứu hộ, Cao Phi tràn đầy nhiệt huyết. Dần dà, những lời xúc phạm và oán trách của người thân nạn nhân đã dập tắt nhiệt huyết ban đầu của anh, anh chỉ cảm thấy mờ mịt…Công việc mà anh ấy đang làm thực sự có ý nghĩa ư?**Lúc thuyền cập bến, người phụ nữ trung niên vẫn khóc và chửi bới.Mộc Quy Phàm đang ẵm Túc Bảo đợi trên bờ, nghe tin đã vớt được người, quần chúng ăn dưa tụ tập mỗi lúc một đông.Nghe người phụ nữ trung niên mắng mỏ, trong lòng Túc Bảo rất khó chịu.“Không được mắng người!” Túc Bảo tức giận nói to: “Dì mới vô dụng! Vô dụng nhất chính là dì! Dì vừa gây rối vừa không nghe lời khuyên lơn mà chỉ biết chỉ trích người khác, dì là kẻ nhu nhược!” .||||| Truyện đề cử: Lăng Tổng Cưa Lại Vợ Cũ |||||Cô bé tức giận đến mức lôi luôn câu: ‘Dì là một kẻ nhu nhược’ từ phim truyền hình ra để mắng.Túc Bảo chỉ cảm thấy không thích nổi dì này, dù dì ấy mất con gái rất đáng thương thì cũng không nên mắng người như vậy chứ!Đám đông đều gật đầu.“Đúng nha, thành viên đội cứu hộ cũng vất vả lắm, Ba trong số năm chiếc thuyền trục vớt là của đội cứu hộ Blue Sky. Đội cứu hộ Blue Sky bao gồm những người cứu hộ tự nguyện, họ chẳng lấy tiền lấy đồ gì của mình, còn dũng cảm xông lên cứu người, chị mắng gì thế hả???”“Giúp đỡ chị đến mức này rồi còn có lỗi hả???”Mấy người nóng nảy còn mắng luôn người phụ nữ trung niên: “Tôi thấy người làm mẹ như chị mới đáng bị mắng ấy! Lẽ nào không biết trông chừng con gái mình sao? Xảy ra chuyện thì quay ra mắng người khác?”Mấy người chuyên giảng hòa vô nguyên tắc lại khuyên: “Thôi bỏ đi, người ta mất con gái mà…”Mộc Quy Phàm mím môi, lạnh lùng nhìm đám người đang ầm ĩ. Máu tanh và tình người luôn hiện hữu trong thế giới của anh nên anh đã sớm thờ ơ hờ hững với những người xa lạ này.Nhưng, Túc Bảo bỗng vùng ra khỏi vòng ôm của anh rồi chạy tới bên cạnh người đàn ông trẻ đang lặng lẽ cúi đầu thu dọn đồ đạc.Cao Phi đang thu dây thừng, cảm xúc nặng nề đè nén lồng ngực khiến anh ấy không thở nổi.Công việc cường độ cao kết thúc thì toàn thân anh ấy mới thả lỏng, lúc này anh ấy chỉ thấy vô cùng mệt mỏi.Bỗng một bàn tay nhỏ bé đột nhiên nắm lấy tay anh ấy.Cao Phi sửng sốt.Một cô bé ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Anh ơi, cảm ơn anh, anh vất vả rồi!”“Anh ơi, anh là tuyệt nhất đó! Anh lợi hại như siêu anh hùng vậy! ”Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô bé con và đôi mắt trong veo thuần khiết của bé, Cao Phi lập tức đỏ mắt.

Bà ta vừa la hét vừa khóc, Cao Phi chỉ thấy lòng khó chịu quá đỗi.

Suốt một ngày một đêm anh ấy không chợp mắt, thân là nhân viên cứu hộ, niềm vui khi tìm thấy người còn sống có thể chữa lành hoàn toàn tâm trạng nặng nề khi tìm thấy xác chết. Thế nhưng, lần cứu hộ này có một xác chết đã đành, còn bị người thân của nạn nhân mắng mỏ, trong lòng Cao Phi càng thêm khó chịu.

Khi mới gia nhập đội cứu hộ, Cao Phi tràn đầy nhiệt huyết. Dần dà, những lời xúc phạm và oán trách của người thân nạn nhân đã dập tắt nhiệt huyết ban đầu của anh, anh chỉ cảm thấy mờ mịt…

Công việc mà anh ấy đang làm thực sự có ý nghĩa ư?

**

Lúc thuyền cập bến, người phụ nữ trung niên vẫn khóc và chửi bới.

Mộc Quy Phàm đang ẵm Túc Bảo đợi trên bờ, nghe tin đã vớt được người, quần chúng ăn dưa tụ tập mỗi lúc một đông.

Nghe người phụ nữ trung niên mắng mỏ, trong lòng Túc Bảo rất khó chịu.

“Không được mắng người!” Túc Bảo tức giận nói to: “Dì mới vô dụng! Vô dụng nhất chính là dì! Dì vừa gây rối vừa không nghe lời khuyên lơn mà chỉ biết chỉ trích người khác, dì là kẻ nhu nhược!” .

||||| Truyện đề cử: Lăng Tổng Cưa Lại Vợ Cũ |||||

Cô bé tức giận đến mức lôi luôn câu: ‘Dì là một kẻ nhu nhược’ từ phim truyền hình ra để mắng.

Túc Bảo chỉ cảm thấy không thích nổi dì này, dù dì ấy mất con gái rất đáng thương thì cũng không nên mắng người như vậy chứ!

Đám đông đều gật đầu.

“Đúng nha, thành viên đội cứu hộ cũng vất vả lắm, Ba trong số năm chiếc thuyền trục vớt là của đội cứu hộ Blue Sky. Đội cứu hộ Blue Sky bao gồm những người cứu hộ tự nguyện, họ chẳng lấy tiền lấy đồ gì của mình, còn dũng cảm xông lên cứu người, chị mắng gì thế hả???”

“Giúp đỡ chị đến mức này rồi còn có lỗi hả???”

Mấy người nóng nảy còn mắng luôn người phụ nữ trung niên: “Tôi thấy người làm mẹ như chị mới đáng bị mắng ấy! Lẽ nào không biết trông chừng con gái mình sao? Xảy ra chuyện thì quay ra mắng người khác?”

Mấy người chuyên giảng hòa vô nguyên tắc lại khuyên: “Thôi bỏ đi, người ta mất con gái mà…”

Mộc Quy Phàm mím môi, lạnh lùng nhìm đám người đang ầm ĩ. Máu tanh và tình người luôn hiện hữu trong thế giới của anh nên anh đã sớm thờ ơ hờ hững với những người xa lạ này.

Nhưng, Túc Bảo bỗng vùng ra khỏi vòng ôm của anh rồi chạy tới bên cạnh người đàn ông trẻ đang lặng lẽ cúi đầu thu dọn đồ đạc.

Cao Phi đang thu dây thừng, cảm xúc nặng nề đè nén lồng ngực khiến anh ấy không thở nổi.

Công việc cường độ cao kết thúc thì toàn thân anh ấy mới thả lỏng, lúc này anh ấy chỉ thấy vô cùng mệt mỏi.

Bỗng một bàn tay nhỏ bé đột nhiên nắm lấy tay anh ấy.

Cao Phi sửng sốt.

Một cô bé ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Anh ơi, cảm ơn anh, anh vất vả rồi!”

“Anh ơi, anh là tuyệt nhất đó! Anh lợi hại như siêu anh hùng vậy! ”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô bé con và đôi mắt trong veo thuần khiết của bé, Cao Phi lập tức đỏ mắt.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà ta vừa la hét vừa khóc, Cao Phi chỉ thấy lòng khó chịu quá đỗi.Suốt một ngày một đêm anh ấy không chợp mắt, thân là nhân viên cứu hộ, niềm vui khi tìm thấy người còn sống có thể chữa lành hoàn toàn tâm trạng nặng nề khi tìm thấy xác chết. Thế nhưng, lần cứu hộ này có một xác chết đã đành, còn bị người thân của nạn nhân mắng mỏ, trong lòng Cao Phi càng thêm khó chịu.Khi mới gia nhập đội cứu hộ, Cao Phi tràn đầy nhiệt huyết. Dần dà, những lời xúc phạm và oán trách của người thân nạn nhân đã dập tắt nhiệt huyết ban đầu của anh, anh chỉ cảm thấy mờ mịt…Công việc mà anh ấy đang làm thực sự có ý nghĩa ư?**Lúc thuyền cập bến, người phụ nữ trung niên vẫn khóc và chửi bới.Mộc Quy Phàm đang ẵm Túc Bảo đợi trên bờ, nghe tin đã vớt được người, quần chúng ăn dưa tụ tập mỗi lúc một đông.Nghe người phụ nữ trung niên mắng mỏ, trong lòng Túc Bảo rất khó chịu.“Không được mắng người!” Túc Bảo tức giận nói to: “Dì mới vô dụng! Vô dụng nhất chính là dì! Dì vừa gây rối vừa không nghe lời khuyên lơn mà chỉ biết chỉ trích người khác, dì là kẻ nhu nhược!” .||||| Truyện đề cử: Lăng Tổng Cưa Lại Vợ Cũ |||||Cô bé tức giận đến mức lôi luôn câu: ‘Dì là một kẻ nhu nhược’ từ phim truyền hình ra để mắng.Túc Bảo chỉ cảm thấy không thích nổi dì này, dù dì ấy mất con gái rất đáng thương thì cũng không nên mắng người như vậy chứ!Đám đông đều gật đầu.“Đúng nha, thành viên đội cứu hộ cũng vất vả lắm, Ba trong số năm chiếc thuyền trục vớt là của đội cứu hộ Blue Sky. Đội cứu hộ Blue Sky bao gồm những người cứu hộ tự nguyện, họ chẳng lấy tiền lấy đồ gì của mình, còn dũng cảm xông lên cứu người, chị mắng gì thế hả???”“Giúp đỡ chị đến mức này rồi còn có lỗi hả???”Mấy người nóng nảy còn mắng luôn người phụ nữ trung niên: “Tôi thấy người làm mẹ như chị mới đáng bị mắng ấy! Lẽ nào không biết trông chừng con gái mình sao? Xảy ra chuyện thì quay ra mắng người khác?”Mấy người chuyên giảng hòa vô nguyên tắc lại khuyên: “Thôi bỏ đi, người ta mất con gái mà…”Mộc Quy Phàm mím môi, lạnh lùng nhìm đám người đang ầm ĩ. Máu tanh và tình người luôn hiện hữu trong thế giới của anh nên anh đã sớm thờ ơ hờ hững với những người xa lạ này.Nhưng, Túc Bảo bỗng vùng ra khỏi vòng ôm của anh rồi chạy tới bên cạnh người đàn ông trẻ đang lặng lẽ cúi đầu thu dọn đồ đạc.Cao Phi đang thu dây thừng, cảm xúc nặng nề đè nén lồng ngực khiến anh ấy không thở nổi.Công việc cường độ cao kết thúc thì toàn thân anh ấy mới thả lỏng, lúc này anh ấy chỉ thấy vô cùng mệt mỏi.Bỗng một bàn tay nhỏ bé đột nhiên nắm lấy tay anh ấy.Cao Phi sửng sốt.Một cô bé ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Anh ơi, cảm ơn anh, anh vất vả rồi!”“Anh ơi, anh là tuyệt nhất đó! Anh lợi hại như siêu anh hùng vậy! ”Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô bé con và đôi mắt trong veo thuần khiết của bé, Cao Phi lập tức đỏ mắt.

Chương 519: Chương 519