Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 520: Chương 520
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Cảm ơn….”Mộc Quy Phàm bước tới ẵm Túc Bảo, nói: “Đi thôi con!”Túc Bảo vẫy tay tạm biệt, Cao Phi cũng vội vẫy tay chào.Trong đầu anh bỗng vang lên lời hát ‘ai nói đứng ở nơi sáng mới được xem là anh hùng?’Cao Phi phì cười, dụi mắt, lẩm bẩm: “Cảm ơn em nhé…”Cô bé xa lạ.Cao Phi cảm thấy mình lại có dũng khí vô hạn rồi.Người phụ nữ trung niên vẫn khóc lóc chửi rủa bên cạnh.“Các người dựa vào cái gì mà tức giận mắng mỏ tôi? Các người hiểu tâm trạng tôi không? Các người có mất con gái không? Các người chẳng hiểu gì hết!!”“Lẽ nào tôi nói sai ư? Nếu bọn họ cứu người sớm một chút thì con gái tôi đã không chết rồi….”“Hu hu, đều do các người hại chết con gái tôi, Quân Nhi của tôi…”Gió thổi tung tấm vải xanh che xác chết nữ, để lộ khuôn mặt tái nhợt với đôi mắt mở to của cô gái…Không ai nhìn thấy, con ngươi của xác chết di chuyển một hồi, sau đó mới bất động.Túc Bảo nắm chặt lá bùa vàng trong tay, cau mày nhìn chằm chằm vào tấm vải màu xanh bị gió xốc lên ở nơi xa.“Con lệ quỷ này ranh ma quá đi.” Túc Bảo nói: “Nó… Ơ?”Mộc Quy Phàm nói: “Sao thế?”Túc Bảo chỉ vào thi thể của cô bé ở nơi xa: “Ba, hai mắt của chị đó nhắm lại rồi.”Mộc Quy Phàm nhìn sang, quả nhiên là như vậy.Vừa rồi không có ai chú ý tới sự khác thường của thi thể nữ, nhưng anh và Túc Bảo vẫn luôn chú ý.Ban đầu hai mắt của thi thể nữ trợn trừng lên, nhưng hiện tại lại nhắm hai mắt lại.Mộc Quy Phàm nói: “Tối hôm qua thi thể nam cũng khác thường như vậy đó…”Lúc thi thể nam còn ở trong sông thì trợn trắng mắt, vớt lên rồi tròng mắt di chuyển hai lần, hơn nữa còn di chuyển nhìn theo anh.Túc Bảo nhìn chằm chằm mặt sông một lúc lâu, bỗng nhiên nói: “Con biết rồi… Chúng ta sai rồi, ba.”Mộc Quy Phàm: “Hửm?”Túc Bảo nói: “Có lẽ có tận hai con lệ quỷ, một con rất hung ác, một con thì không hung ác đến vậy. Ngày hôm qua thứ đã túm chặt lấy ba chắc là con lệ quỷ hung ác kia, còn con bớt hung ác hơn đã nhập vào xác người, đang ở trong cơ thể của chị gái nhỏ này.”Mộc Quy Phàm hiểu ra: “Vậy nên, tối hôm qua có hai cô bé bị rơi xuống nước, cô bé tên Quân Nhi này đã chết từ lâu rồi, bị lệ quỷ không hung ác nhập vào người, thành mồi. Tối hôm qua, sau khi cậu con trai cứu được hai cô bé xong thì nhìn thấy Quân Nhi đang làm cò mồi ở trong nước, vì thế lại nhảy xuống sông, sau đó bị con lệ quỷ hung ác kia lấy mạng.”Túc Bảo gật đầu, bé giơ bàn tay nhỏ nhắn của mình lên, dựng một ngón tay cái: “Ba thật thông minh!”Mộc Quy Phàm nhướng mày, vô cùng phô trương: “Đương nhiên rồi.”Túc Bảo nói: “Tối hôm qua, hai chị gái nhỏ kia đã rơi xuống nước như thế nào vậy ạ? Lúc ở trong nước có thấy chị Quân Nhi đó không ạ?”
“Cảm ơn….”
Mộc Quy Phàm bước tới ẵm Túc Bảo, nói: “Đi thôi con!”
Túc Bảo vẫy tay tạm biệt, Cao Phi cũng vội vẫy tay chào.
Trong đầu anh bỗng vang lên lời hát ‘ai nói đứng ở nơi sáng mới được xem là anh hùng?’
Cao Phi phì cười, dụi mắt, lẩm bẩm: “Cảm ơn em nhé…”
Cô bé xa lạ.
Cao Phi cảm thấy mình lại có dũng khí vô hạn rồi.
Người phụ nữ trung niên vẫn khóc lóc chửi rủa bên cạnh.
“Các người dựa vào cái gì mà tức giận mắng mỏ tôi? Các người hiểu tâm trạng tôi không? Các người có mất con gái không? Các người chẳng hiểu gì hết!!”
“Lẽ nào tôi nói sai ư? Nếu bọn họ cứu người sớm một chút thì con gái tôi đã không chết rồi….”
“Hu hu, đều do các người hại chết con gái tôi, Quân Nhi của tôi…”
Gió thổi tung tấm vải xanh che xác chết nữ, để lộ khuôn mặt tái nhợt với đôi mắt mở to của cô gái…
Không ai nhìn thấy, con ngươi của xác chết di chuyển một hồi, sau đó mới bất động.
Túc Bảo nắm chặt lá bùa vàng trong tay, cau mày nhìn chằm chằm vào tấm vải màu xanh bị gió xốc lên ở nơi xa.
“Con lệ quỷ này ranh ma quá đi.” Túc Bảo nói: “Nó… Ơ?”
Mộc Quy Phàm nói: “Sao thế?”
Túc Bảo chỉ vào thi thể của cô bé ở nơi xa: “Ba, hai mắt của chị đó nhắm lại rồi.”
Mộc Quy Phàm nhìn sang, quả nhiên là như vậy.
Vừa rồi không có ai chú ý tới sự khác thường của thi thể nữ, nhưng anh và Túc Bảo vẫn luôn chú ý.
Ban đầu hai mắt của thi thể nữ trợn trừng lên, nhưng hiện tại lại nhắm hai mắt lại.
Mộc Quy Phàm nói: “Tối hôm qua thi thể nam cũng khác thường như vậy đó…”
Lúc thi thể nam còn ở trong sông thì trợn trắng mắt, vớt lên rồi tròng mắt di chuyển hai lần, hơn nữa còn di chuyển nhìn theo anh.
Túc Bảo nhìn chằm chằm mặt sông một lúc lâu, bỗng nhiên nói: “Con biết rồi… Chúng ta sai rồi, ba.”
Mộc Quy Phàm: “Hửm?”
Túc Bảo nói: “Có lẽ có tận hai con lệ quỷ, một con rất hung ác, một con thì không hung ác đến vậy. Ngày hôm qua thứ đã túm chặt lấy ba chắc là con lệ quỷ hung ác kia, còn con bớt hung ác hơn đã nhập vào xác người, đang ở trong cơ thể của chị gái nhỏ này.”
Mộc Quy Phàm hiểu ra: “Vậy nên, tối hôm qua có hai cô bé bị rơi xuống nước, cô bé tên Quân Nhi này đã chết từ lâu rồi, bị lệ quỷ không hung ác nhập vào người, thành mồi. Tối hôm qua, sau khi cậu con trai cứu được hai cô bé xong thì nhìn thấy Quân Nhi đang làm cò mồi ở trong nước, vì thế lại nhảy xuống sông, sau đó bị con lệ quỷ hung ác kia lấy mạng.”
Túc Bảo gật đầu, bé giơ bàn tay nhỏ nhắn của mình lên, dựng một ngón tay cái: “Ba thật thông minh!”
Mộc Quy Phàm nhướng mày, vô cùng phô trương: “Đương nhiên rồi.”
Túc Bảo nói: “Tối hôm qua, hai chị gái nhỏ kia đã rơi xuống nước như thế nào vậy ạ? Lúc ở trong nước có thấy chị Quân Nhi đó không ạ?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Cảm ơn….”Mộc Quy Phàm bước tới ẵm Túc Bảo, nói: “Đi thôi con!”Túc Bảo vẫy tay tạm biệt, Cao Phi cũng vội vẫy tay chào.Trong đầu anh bỗng vang lên lời hát ‘ai nói đứng ở nơi sáng mới được xem là anh hùng?’Cao Phi phì cười, dụi mắt, lẩm bẩm: “Cảm ơn em nhé…”Cô bé xa lạ.Cao Phi cảm thấy mình lại có dũng khí vô hạn rồi.Người phụ nữ trung niên vẫn khóc lóc chửi rủa bên cạnh.“Các người dựa vào cái gì mà tức giận mắng mỏ tôi? Các người hiểu tâm trạng tôi không? Các người có mất con gái không? Các người chẳng hiểu gì hết!!”“Lẽ nào tôi nói sai ư? Nếu bọn họ cứu người sớm một chút thì con gái tôi đã không chết rồi….”“Hu hu, đều do các người hại chết con gái tôi, Quân Nhi của tôi…”Gió thổi tung tấm vải xanh che xác chết nữ, để lộ khuôn mặt tái nhợt với đôi mắt mở to của cô gái…Không ai nhìn thấy, con ngươi của xác chết di chuyển một hồi, sau đó mới bất động.Túc Bảo nắm chặt lá bùa vàng trong tay, cau mày nhìn chằm chằm vào tấm vải màu xanh bị gió xốc lên ở nơi xa.“Con lệ quỷ này ranh ma quá đi.” Túc Bảo nói: “Nó… Ơ?”Mộc Quy Phàm nói: “Sao thế?”Túc Bảo chỉ vào thi thể của cô bé ở nơi xa: “Ba, hai mắt của chị đó nhắm lại rồi.”Mộc Quy Phàm nhìn sang, quả nhiên là như vậy.Vừa rồi không có ai chú ý tới sự khác thường của thi thể nữ, nhưng anh và Túc Bảo vẫn luôn chú ý.Ban đầu hai mắt của thi thể nữ trợn trừng lên, nhưng hiện tại lại nhắm hai mắt lại.Mộc Quy Phàm nói: “Tối hôm qua thi thể nam cũng khác thường như vậy đó…”Lúc thi thể nam còn ở trong sông thì trợn trắng mắt, vớt lên rồi tròng mắt di chuyển hai lần, hơn nữa còn di chuyển nhìn theo anh.Túc Bảo nhìn chằm chằm mặt sông một lúc lâu, bỗng nhiên nói: “Con biết rồi… Chúng ta sai rồi, ba.”Mộc Quy Phàm: “Hửm?”Túc Bảo nói: “Có lẽ có tận hai con lệ quỷ, một con rất hung ác, một con thì không hung ác đến vậy. Ngày hôm qua thứ đã túm chặt lấy ba chắc là con lệ quỷ hung ác kia, còn con bớt hung ác hơn đã nhập vào xác người, đang ở trong cơ thể của chị gái nhỏ này.”Mộc Quy Phàm hiểu ra: “Vậy nên, tối hôm qua có hai cô bé bị rơi xuống nước, cô bé tên Quân Nhi này đã chết từ lâu rồi, bị lệ quỷ không hung ác nhập vào người, thành mồi. Tối hôm qua, sau khi cậu con trai cứu được hai cô bé xong thì nhìn thấy Quân Nhi đang làm cò mồi ở trong nước, vì thế lại nhảy xuống sông, sau đó bị con lệ quỷ hung ác kia lấy mạng.”Túc Bảo gật đầu, bé giơ bàn tay nhỏ nhắn của mình lên, dựng một ngón tay cái: “Ba thật thông minh!”Mộc Quy Phàm nhướng mày, vô cùng phô trương: “Đương nhiên rồi.”Túc Bảo nói: “Tối hôm qua, hai chị gái nhỏ kia đã rơi xuống nước như thế nào vậy ạ? Lúc ở trong nước có thấy chị Quân Nhi đó không ạ?”