Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 526: Chương 526

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đây là vòng cổ trừ tà mà Túc Bảo đã làm.Vạn Đào đang mặc đồ nữ: “???”Ngay sau đó, anh ta nhìn thấy mười ngón tay rực rỡ sắc màu của gia chủ Mộc nhà bọn họ, ngay cả mười cái móng chân cũng có đủ loại màu sắc.Tô Nhất Trần, Tô Nhạc Phi cũng thế, mười cái móng tay của Tô Nhất Trần là màu hồng phấn, hồng hồng hào hào, mười cái móng tay của Tô Nhạc Phi là màu đen…Cậu năm nhìn móng tay của mình, thấy khá vừa lòng: “Ha ha, tự dưng giờ nhìn lại cảm thấy cũng ngầu ghê nhỉ.”Vạn Đào: “?????”Vạn Đảo nói: “Gia chủ, vậy nhiệm vụ lần này của chúng ta là?”Mộc Quy Phàm nói: “Chúng ta cần dụ một người xuất đầu lộ diện, kẻ này đã từng gặp tôi và Túc Bảo nên hai ba con tôi không thể ra mặt, vì vậy anh nhận nhiệm vụ dụ rắn ra khỏi hang.”“Tôi nhớ anh rất giỏi lặn, đúng không? Anh cũng từng tiến hành thực chiến dưới nước rồi.”Vạn Đảo gật đầu, những chuyện này không thành vấn đề.Chỉ là…“Người đó từng gặp tôi chưa?” Vạn Đảo nghiêm túc hỏi.Anh ấy còn đang thầm hỏi rốt cuộc là kẻ thù hay tội phạm bỏ trốn nào mà gia chủ lại đánh giá cao đến thế.Chỉ thấy Mộc Quy Phàm hơi khựng lại, đáp: “Chưa gặp bao giờ.”Vạn Đảo: “….”Thế anh ấy phải vận bộ đồ này vì lý do gì??Như nhìn thấu suy nghĩ của Vạn Đảo, Mộc Quy Phàm không buồn ngẩng đầu, nói xằng: “Kêu anh mặc như vậy cũng vì muốn tốt cho anh thôi, trừ tà!”Vạn Đảo: “…”Cảm ơn gia chủ!Du thuyền chậm rãi di chuyển trên mặt sông.“Thế bây giờ tôi phải làm thế nào?” Vạn Đảo che mặt hỏi.Mộc Quy Phàm thoải mái dựa vào ghế sô pha, dang hai tay ra, bắt chéo hai chân.“Nhìn thấy khung cửa sổ kia chứ?” Mộc Quy Phàm nói: “Anh mở cửa sổ rồi thò đầu ra ngoài!”Du thuyền này được thiết kế để du ngoạn trên sông, tầng hai thuộc về boong tàu, có khu vực ghế sofa thoải mái, dưới bụng tàu có một quầy bar nhỏ, vị trí cửa sổ có một cửa sổ bằng kính có thể mở được.Vạn Đảo mở cửa sổ và thò đầu ra ngoài.Túc Bảo cởi giày leo lên ghế sofa. Cô bé bắt chước Mộc Quy Phàm, dựa vào ghế sofa, duỗi chân rồi bồi thêm một câu: “Sau đó duỗi tay ra rồi đùa nghịch nước sông nha chú Vạn ~”Vạn Đảo: “?!”Mặc quần áo phụ nữ, thò đầu ra ngoài, lại còn phải nghịch nước!!Sao anh ấy cảm thấy sai sai nhỉ?Hết cách, Vạn Đảo chỉ đành nghe theo để hoàn thành ‘nhiệm vụ cơ mật’.

Đây là vòng cổ trừ tà mà Túc Bảo đã làm.

Vạn Đào đang mặc đồ nữ: “???”

Ngay sau đó, anh ta nhìn thấy mười ngón tay rực rỡ sắc màu của gia chủ Mộc nhà bọn họ, ngay cả mười cái móng chân cũng có đủ loại màu sắc.

Tô Nhất Trần, Tô Nhạc Phi cũng thế, mười cái móng tay của Tô Nhất Trần là màu hồng phấn, hồng hồng hào hào, mười cái móng tay của Tô Nhạc Phi là màu đen…

Cậu năm nhìn móng tay của mình, thấy khá vừa lòng: “Ha ha, tự dưng giờ nhìn lại cảm thấy cũng ngầu ghê nhỉ.”

Vạn Đào: “?????”

Vạn Đảo nói: “Gia chủ, vậy nhiệm vụ lần này của chúng ta là?”

Mộc Quy Phàm nói: “Chúng ta cần dụ một người xuất đầu lộ diện, kẻ này đã từng gặp tôi và Túc Bảo nên hai ba con tôi không thể ra mặt, vì vậy anh nhận nhiệm vụ dụ rắn ra khỏi hang.”

“Tôi nhớ anh rất giỏi lặn, đúng không? Anh cũng từng tiến hành thực chiến dưới nước rồi.”

Vạn Đảo gật đầu, những chuyện này không thành vấn đề.

Chỉ là…

“Người đó từng gặp tôi chưa?” Vạn Đảo nghiêm túc hỏi.

Anh ấy còn đang thầm hỏi rốt cuộc là kẻ thù hay tội phạm bỏ trốn nào mà gia chủ lại đánh giá cao đến thế.

Chỉ thấy Mộc Quy Phàm hơi khựng lại, đáp: “Chưa gặp bao giờ.”

Vạn Đảo: “….”

Thế anh ấy phải vận bộ đồ này vì lý do gì??

Như nhìn thấu suy nghĩ của Vạn Đảo, Mộc Quy Phàm không buồn ngẩng đầu, nói xằng: “Kêu anh mặc như vậy cũng vì muốn tốt cho anh thôi, trừ tà!”

Vạn Đảo: “…”

Cảm ơn gia chủ!

Du thuyền chậm rãi di chuyển trên mặt sông.

“Thế bây giờ tôi phải làm thế nào?” Vạn Đảo che mặt hỏi.

Mộc Quy Phàm thoải mái dựa vào ghế sô pha, dang hai tay ra, bắt chéo hai chân.

“Nhìn thấy khung cửa sổ kia chứ?” Mộc Quy Phàm nói: “Anh mở cửa sổ rồi thò đầu ra ngoài!”

Du thuyền này được thiết kế để du ngoạn trên sông, tầng hai thuộc về boong tàu, có khu vực ghế sofa thoải mái, dưới bụng tàu có một quầy bar nhỏ, vị trí cửa sổ có một cửa sổ bằng kính có thể mở được.

Vạn Đảo mở cửa sổ và thò đầu ra ngoài.

Túc Bảo cởi giày leo lên ghế sofa. Cô bé bắt chước Mộc Quy Phàm, dựa vào ghế sofa, duỗi chân rồi bồi thêm một câu: “Sau đó duỗi tay ra rồi đùa nghịch nước sông nha chú Vạn ~”

Vạn Đảo: “?!”

Mặc quần áo phụ nữ, thò đầu ra ngoài, lại còn phải nghịch nước!!

Sao anh ấy cảm thấy sai sai nhỉ?

Hết cách, Vạn Đảo chỉ đành nghe theo để hoàn thành ‘nhiệm vụ cơ mật’.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đây là vòng cổ trừ tà mà Túc Bảo đã làm.Vạn Đào đang mặc đồ nữ: “???”Ngay sau đó, anh ta nhìn thấy mười ngón tay rực rỡ sắc màu của gia chủ Mộc nhà bọn họ, ngay cả mười cái móng chân cũng có đủ loại màu sắc.Tô Nhất Trần, Tô Nhạc Phi cũng thế, mười cái móng tay của Tô Nhất Trần là màu hồng phấn, hồng hồng hào hào, mười cái móng tay của Tô Nhạc Phi là màu đen…Cậu năm nhìn móng tay của mình, thấy khá vừa lòng: “Ha ha, tự dưng giờ nhìn lại cảm thấy cũng ngầu ghê nhỉ.”Vạn Đào: “?????”Vạn Đảo nói: “Gia chủ, vậy nhiệm vụ lần này của chúng ta là?”Mộc Quy Phàm nói: “Chúng ta cần dụ một người xuất đầu lộ diện, kẻ này đã từng gặp tôi và Túc Bảo nên hai ba con tôi không thể ra mặt, vì vậy anh nhận nhiệm vụ dụ rắn ra khỏi hang.”“Tôi nhớ anh rất giỏi lặn, đúng không? Anh cũng từng tiến hành thực chiến dưới nước rồi.”Vạn Đảo gật đầu, những chuyện này không thành vấn đề.Chỉ là…“Người đó từng gặp tôi chưa?” Vạn Đảo nghiêm túc hỏi.Anh ấy còn đang thầm hỏi rốt cuộc là kẻ thù hay tội phạm bỏ trốn nào mà gia chủ lại đánh giá cao đến thế.Chỉ thấy Mộc Quy Phàm hơi khựng lại, đáp: “Chưa gặp bao giờ.”Vạn Đảo: “….”Thế anh ấy phải vận bộ đồ này vì lý do gì??Như nhìn thấu suy nghĩ của Vạn Đảo, Mộc Quy Phàm không buồn ngẩng đầu, nói xằng: “Kêu anh mặc như vậy cũng vì muốn tốt cho anh thôi, trừ tà!”Vạn Đảo: “…”Cảm ơn gia chủ!Du thuyền chậm rãi di chuyển trên mặt sông.“Thế bây giờ tôi phải làm thế nào?” Vạn Đảo che mặt hỏi.Mộc Quy Phàm thoải mái dựa vào ghế sô pha, dang hai tay ra, bắt chéo hai chân.“Nhìn thấy khung cửa sổ kia chứ?” Mộc Quy Phàm nói: “Anh mở cửa sổ rồi thò đầu ra ngoài!”Du thuyền này được thiết kế để du ngoạn trên sông, tầng hai thuộc về boong tàu, có khu vực ghế sofa thoải mái, dưới bụng tàu có một quầy bar nhỏ, vị trí cửa sổ có một cửa sổ bằng kính có thể mở được.Vạn Đảo mở cửa sổ và thò đầu ra ngoài.Túc Bảo cởi giày leo lên ghế sofa. Cô bé bắt chước Mộc Quy Phàm, dựa vào ghế sofa, duỗi chân rồi bồi thêm một câu: “Sau đó duỗi tay ra rồi đùa nghịch nước sông nha chú Vạn ~”Vạn Đảo: “?!”Mặc quần áo phụ nữ, thò đầu ra ngoài, lại còn phải nghịch nước!!Sao anh ấy cảm thấy sai sai nhỉ?Hết cách, Vạn Đảo chỉ đành nghe theo để hoàn thành ‘nhiệm vụ cơ mật’.

Chương 526: Chương 526