Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 527: Chương 527
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vì cửa sổ cách mặt nước khá cao nên anh ấy phải nằm bò trên cửa sổ và cúi xuống để chạm tới mặt nước.May sao, tay Vạn Đảo khá dài.Túc Bảo lấy di động ra chụp cho Vạn Đảo vài tấm hình, nói: “Chị ơi, chị nói ‘ông lớn mau đến chơi nào’ đi!”Diễn viên trên TV đều diễn như vậy nha!Khóe miệng Tô Nhất Trần khẽ giật.Môi Mộc Quy Phàm thoáng cười mà như không: “Đừng gọi bậy như thế nha con!”Thế là, một đám người ngồi thưởng thức trà với cà phê, còn Vạn Đảo vất vả làm việc, gió đêm thổi bay mái tóc dài của anh ấy, tay anh ấy vỗ nhẹ vào nước đùa nghịch.Quả là một bức tranh đẹp: Mỹ nhân đùa nghịch dòng nước sông đêm.Ngay lúc này, Vạn Đảo chợt cảm thấy tay sờ phải thứ gì đó.Anh ấy chau mày, cây cỏ dưới nước ư?Nhưng thứ này rất trơn, cảm giác giống tóc hơn…Một giây sau, tay Vạn Đảo bị người nào đó chộp lấy rồi kéo mạnh xuống!Vạn Đảo: “!!!”Vạn Đảo thầm nghĩ: Cá mắc câu rồi à?? Giỏi lắm, kỹ năng dưới nước không tệ nha người anh hùng hảo hán!! Ẩn náu dưới nước bao lâu mà còn có thể phát lực mạnh dường này!!Vạn Đảo cười lạnh, giơ tay ra sức kéo ‘người’ ở dưới nước lên.Chỉ nghe Mộc Quy Phàm nói nhỏ phía sau: “Lên rồi! Vạn Đảo, giữ chắc nhé!”Vạn Đảo toan nói anh ấy đã trải qua trăm trận chiến, nhiêu đây không cần phải lo lắng.Nhưng giây tiếp theo, anh ấy trông thấy một bàn tay nhợt nhạt nhô lên khỏi mặt nước, nắm lấy tay kia của anh và kéo mạnh.Vạn Đảo rơi ùm vào nước.Vạn Đảo mặc một chiếc váy màu đỏ, lúc rớt xuống sông còn nghe thấy một giọng nói: “Cứu với….Có người rơi xuống nước rồi…”Vạn Đảo từng trải qua huấn luyện nên có thể mở mắt dưới nước.Anh ấy đảo tay nắm lấy tay hai người kia rồi kéo mạnh lên, anh muốn xem rốt cuộc đối phương là thần thánh phương nào?Kết quả, một khuôn mặt tái nhợt đang trợn trắng mắt như dán vào mặt Vạn Đảo!Bên cạnh còn có một cô gái trẻ đang nhìn anh ấy hau háu.Vạn Đảo: “!!!”Mẹ kiếp, chộp phải mấy cây thủy sinh lớn ư??Vạn Đảo không trầm ổn như Mộc Quy Phàm, giây phút kinh ngạc ban nãy khiến anh ấy sặc nước vào mũi, sau đó bị hai ‘người’ kia kéo xuống đáy nước.Ngay lúc này, sợi dây chuyền trên cổ anh ấy phát ra luồng ánh sáng nhạt, giọng nói lạnh lùng của Mộc Quy Phàm cũng đồng thời vang lên: “Vạn Đảo, nắm chặt chúng, đừng để chúng chạy!”Sau đó chân Vạn Đảo được Mộc Quy Phàm nắm lấy.Vạn Đảo lập tức nắm chặt cổ tay của hai ‘người’ dưới nước.
Vì cửa sổ cách mặt nước khá cao nên anh ấy phải nằm bò trên cửa sổ và cúi xuống để chạm tới mặt nước.
May sao, tay Vạn Đảo khá dài.
Túc Bảo lấy di động ra chụp cho Vạn Đảo vài tấm hình, nói: “Chị ơi, chị nói ‘ông lớn mau đến chơi nào’ đi!”
Diễn viên trên TV đều diễn như vậy nha!
Khóe miệng Tô Nhất Trần khẽ giật.
Môi Mộc Quy Phàm thoáng cười mà như không: “Đừng gọi bậy như thế nha con!”
Thế là, một đám người ngồi thưởng thức trà với cà phê, còn Vạn Đảo vất vả làm việc, gió đêm thổi bay mái tóc dài của anh ấy, tay anh ấy vỗ nhẹ vào nước đùa nghịch.
Quả là một bức tranh đẹp: Mỹ nhân đùa nghịch dòng nước sông đêm.
Ngay lúc này, Vạn Đảo chợt cảm thấy tay sờ phải thứ gì đó.
Anh ấy chau mày, cây cỏ dưới nước ư?
Nhưng thứ này rất trơn, cảm giác giống tóc hơn…
Một giây sau, tay Vạn Đảo bị người nào đó chộp lấy rồi kéo mạnh xuống!
Vạn Đảo: “!!!”
Vạn Đảo thầm nghĩ: Cá mắc câu rồi à?? Giỏi lắm, kỹ năng dưới nước không tệ nha người anh hùng hảo hán!! Ẩn náu dưới nước bao lâu mà còn có thể phát lực mạnh dường này!!
Vạn Đảo cười lạnh, giơ tay ra sức kéo ‘người’ ở dưới nước lên.
Chỉ nghe Mộc Quy Phàm nói nhỏ phía sau: “Lên rồi! Vạn Đảo, giữ chắc nhé!”
Vạn Đảo toan nói anh ấy đã trải qua trăm trận chiến, nhiêu đây không cần phải lo lắng.
Nhưng giây tiếp theo, anh ấy trông thấy một bàn tay nhợt nhạt nhô lên khỏi mặt nước, nắm lấy tay kia của anh và kéo mạnh.
Vạn Đảo rơi ùm vào nước.
Vạn Đảo mặc một chiếc váy màu đỏ, lúc rớt xuống sông còn nghe thấy một giọng nói: “Cứu với….Có người rơi xuống nước rồi…”
Vạn Đảo từng trải qua huấn luyện nên có thể mở mắt dưới nước.
Anh ấy đảo tay nắm lấy tay hai người kia rồi kéo mạnh lên, anh muốn xem rốt cuộc đối phương là thần thánh phương nào?
Kết quả, một khuôn mặt tái nhợt đang trợn trắng mắt như dán vào mặt Vạn Đảo!
Bên cạnh còn có một cô gái trẻ đang nhìn anh ấy hau háu.
Vạn Đảo: “!!!”
Mẹ kiếp, chộp phải mấy cây thủy sinh lớn ư??
Vạn Đảo không trầm ổn như Mộc Quy Phàm, giây phút kinh ngạc ban nãy khiến anh ấy sặc nước vào mũi, sau đó bị hai ‘người’ kia kéo xuống đáy nước.
Ngay lúc này, sợi dây chuyền trên cổ anh ấy phát ra luồng ánh sáng nhạt, giọng nói lạnh lùng của Mộc Quy Phàm cũng đồng thời vang lên: “Vạn Đảo, nắm chặt chúng, đừng để chúng chạy!”
Sau đó chân Vạn Đảo được Mộc Quy Phàm nắm lấy.
Vạn Đảo lập tức nắm chặt cổ tay của hai ‘người’ dưới nước.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vì cửa sổ cách mặt nước khá cao nên anh ấy phải nằm bò trên cửa sổ và cúi xuống để chạm tới mặt nước.May sao, tay Vạn Đảo khá dài.Túc Bảo lấy di động ra chụp cho Vạn Đảo vài tấm hình, nói: “Chị ơi, chị nói ‘ông lớn mau đến chơi nào’ đi!”Diễn viên trên TV đều diễn như vậy nha!Khóe miệng Tô Nhất Trần khẽ giật.Môi Mộc Quy Phàm thoáng cười mà như không: “Đừng gọi bậy như thế nha con!”Thế là, một đám người ngồi thưởng thức trà với cà phê, còn Vạn Đảo vất vả làm việc, gió đêm thổi bay mái tóc dài của anh ấy, tay anh ấy vỗ nhẹ vào nước đùa nghịch.Quả là một bức tranh đẹp: Mỹ nhân đùa nghịch dòng nước sông đêm.Ngay lúc này, Vạn Đảo chợt cảm thấy tay sờ phải thứ gì đó.Anh ấy chau mày, cây cỏ dưới nước ư?Nhưng thứ này rất trơn, cảm giác giống tóc hơn…Một giây sau, tay Vạn Đảo bị người nào đó chộp lấy rồi kéo mạnh xuống!Vạn Đảo: “!!!”Vạn Đảo thầm nghĩ: Cá mắc câu rồi à?? Giỏi lắm, kỹ năng dưới nước không tệ nha người anh hùng hảo hán!! Ẩn náu dưới nước bao lâu mà còn có thể phát lực mạnh dường này!!Vạn Đảo cười lạnh, giơ tay ra sức kéo ‘người’ ở dưới nước lên.Chỉ nghe Mộc Quy Phàm nói nhỏ phía sau: “Lên rồi! Vạn Đảo, giữ chắc nhé!”Vạn Đảo toan nói anh ấy đã trải qua trăm trận chiến, nhiêu đây không cần phải lo lắng.Nhưng giây tiếp theo, anh ấy trông thấy một bàn tay nhợt nhạt nhô lên khỏi mặt nước, nắm lấy tay kia của anh và kéo mạnh.Vạn Đảo rơi ùm vào nước.Vạn Đảo mặc một chiếc váy màu đỏ, lúc rớt xuống sông còn nghe thấy một giọng nói: “Cứu với….Có người rơi xuống nước rồi…”Vạn Đảo từng trải qua huấn luyện nên có thể mở mắt dưới nước.Anh ấy đảo tay nắm lấy tay hai người kia rồi kéo mạnh lên, anh muốn xem rốt cuộc đối phương là thần thánh phương nào?Kết quả, một khuôn mặt tái nhợt đang trợn trắng mắt như dán vào mặt Vạn Đảo!Bên cạnh còn có một cô gái trẻ đang nhìn anh ấy hau háu.Vạn Đảo: “!!!”Mẹ kiếp, chộp phải mấy cây thủy sinh lớn ư??Vạn Đảo không trầm ổn như Mộc Quy Phàm, giây phút kinh ngạc ban nãy khiến anh ấy sặc nước vào mũi, sau đó bị hai ‘người’ kia kéo xuống đáy nước.Ngay lúc này, sợi dây chuyền trên cổ anh ấy phát ra luồng ánh sáng nhạt, giọng nói lạnh lùng của Mộc Quy Phàm cũng đồng thời vang lên: “Vạn Đảo, nắm chặt chúng, đừng để chúng chạy!”Sau đó chân Vạn Đảo được Mộc Quy Phàm nắm lấy.Vạn Đảo lập tức nắm chặt cổ tay của hai ‘người’ dưới nước.