Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 584: C584: Chương 584

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Chiến phì cười.Tô Tử Lâm xù lông, cuốn sách sắp bị anh đập đến tan tành, anh quát: “Học hành chăm chỉ, ngày sau mới có thể nổi bật hơn người! Nổi bật hơn người!” [1][1]: Nghĩa đen là hơn người một cái đầu nên Hân Hân nói nhầm.Hân Hân: “Nào có sao ạ, hai câu này chẳng phải đều có ý gần như nhau ư?”Đều nhắc đến đầu người mà.Tô Tử Lâm: “…”Người cậu hai vốn ít nói lại hiền như khúc gỗ suýt nữa đã chết vì tức giận.Tô Tử Chiến chịu hết nỗi, trưng ra bản mặt không cảm xúc, nói: “Câu của em chỉ đầu rơi xuống đất khi bị hành hình hoặc bị giết, còn câu của ba em chỉ trường hợp cao hơn người khác một bậc, vượt xa người thường, tóm lại là có tài, thành tích xuất sắc, ưu tú hơn người.”Hân Hân khó hiểu hỏi: “Em đâu có muốn ưu tú hơn người khác!”Tô Tử Lâm tức đến mức mặt đỏ tai hồng: “Vậy cũng không thể xuyên tạc thành đầu rơi xuống đất nhỉ?”Hân Hân: “Vậy….Khai thiên tịch địa à?”Tô Tử Lâm: “….”Túc Bảo le lưỡi, nói: “Chị Hân Hân đúng là học tra chính hiệu.”Đáy mắt bà cụ Tô nhuốm ý cười, bà không quá lo lắng, nói: “Thế sau này Túc Bảo phải cố gắng học hành để dẫn dắt chị Hân Hân nhé!”Túc Bảo lắc đầu như trống bỏi, nói: “Con không dẫn dắt nổi chị Hân Hân ạ!”Lần trước anh Tử Chiến siêu lợi hại dạy học cho chị Hân Hân đã bị chọc tức, cuối cùng đạp cửa rời đi.Chị Hân Hân không giỏi gì, chỉ giỏi ngủ thôi, không thể dạy chị ấy thứ gì khác đâu…Tô Tử Lâm càng nhìn càng tức giận, nhất là khi nhìn thấy Tô Tử Tích đang nằm nhoài trên sofa, vẻ mặt chán chường vì bị cấm chơi game trong phòng.Bực bội mà không có thúng nia để đạp.“Tô Tử Tích, con làm xong bài tập toán chưa? Phải học hỏi anh Tử Chiến của con nhiều vào!”Trong nhà có hai bé học bá, sao hai đứa con của anh đều là học tra??Tô Tử Tích hừ một tiếng, ngồi dậy rồi nói vẻ không kiên nhẫn: “Càm ràm nhiều muốn chết! Con không muốn làm thì sẽ không làm, ba làm gì được chắc?”Cậu bé hừ một tiếng rồi đứng dậy, lại chuẩn bị chơi game.Cậu cứ chơi đấy.Sao không cho cậu chơi?!Ba cậu là gì chứ?Tô Tử Tích vô tình bấm phải một video trong group chơi game.Trong video, một cô gái mặc đồ đỏ nhìn về phía ống kính, cười quỷ dị rồi nhún người nhảy xuống lầu.Tiếp đó là hình ảnh cô gái tóc tai lộn xộn, hai mắt trừng to…Tô Tử Tích sợ đến độ quăng luôn di động!Tô Tử Du đang ngồi bên quầy bar, ra sức tính toán gì đó rồi ghi chép lại vào hai cuốn sổ dày.Kết quả, di động của Tô Tử Tích nện trúng đầu Tô Tử Du.

Tô Tử Chiến phì cười.

Tô Tử Lâm xù lông, cuốn sách sắp bị anh đập đến tan tành, anh quát: “Học hành chăm chỉ, ngày sau mới có thể nổi bật hơn người! Nổi bật hơn người!” [1]

[1]: Nghĩa đen là hơn người một cái đầu nên Hân Hân nói nhầm.

Hân Hân: “Nào có sao ạ, hai câu này chẳng phải đều có ý gần như nhau ư?”

Đều nhắc đến đầu người mà.

Tô Tử Lâm: “…”

Người cậu hai vốn ít nói lại hiền như khúc gỗ suýt nữa đã chết vì tức giận.

Tô Tử Chiến chịu hết nỗi, trưng ra bản mặt không cảm xúc, nói: “Câu của em chỉ đầu rơi xuống đất khi bị hành hình hoặc bị giết, còn câu của ba em chỉ trường hợp cao hơn người khác một bậc, vượt xa người thường, tóm lại là có tài, thành tích xuất sắc, ưu tú hơn người.”

Hân Hân khó hiểu hỏi: “Em đâu có muốn ưu tú hơn người khác!”

Tô Tử Lâm tức đến mức mặt đỏ tai hồng: “Vậy cũng không thể xuyên tạc thành đầu rơi xuống đất nhỉ?”

Hân Hân: “Vậy….Khai thiên tịch địa à?”

Tô Tử Lâm: “….”

Túc Bảo le lưỡi, nói: “Chị Hân Hân đúng là học tra chính hiệu.”

Đáy mắt bà cụ Tô nhuốm ý cười, bà không quá lo lắng, nói: “Thế sau này Túc Bảo phải cố gắng học hành để dẫn dắt chị Hân Hân nhé!”

Túc Bảo lắc đầu như trống bỏi, nói: “Con không dẫn dắt nổi chị Hân Hân ạ!”

Lần trước anh Tử Chiến siêu lợi hại dạy học cho chị Hân Hân đã bị chọc tức, cuối cùng đạp cửa rời đi.

Chị Hân Hân không giỏi gì, chỉ giỏi ngủ thôi, không thể dạy chị ấy thứ gì khác đâu…

Tô Tử Lâm càng nhìn càng tức giận, nhất là khi nhìn thấy Tô Tử Tích đang nằm nhoài trên sofa, vẻ mặt chán chường vì bị cấm chơi game trong phòng.

Bực bội mà không có thúng nia để đạp.

“Tô Tử Tích, con làm xong bài tập toán chưa? Phải học hỏi anh Tử Chiến của con nhiều vào!”

Trong nhà có hai bé học bá, sao hai đứa con của anh đều là học tra??

Tô Tử Tích hừ một tiếng, ngồi dậy rồi nói vẻ không kiên nhẫn: “Càm ràm nhiều muốn chết! Con không muốn làm thì sẽ không làm, ba làm gì được chắc?”

Cậu bé hừ một tiếng rồi đứng dậy, lại chuẩn bị chơi game.

Cậu cứ chơi đấy.

Sao không cho cậu chơi?!

Ba cậu là gì chứ?

Tô Tử Tích vô tình bấm phải một video trong group chơi game.

Trong video, một cô gái mặc đồ đỏ nhìn về phía ống kính, cười quỷ dị rồi nhún người nhảy xuống lầu.

Tiếp đó là hình ảnh cô gái tóc tai lộn xộn, hai mắt trừng to…

Tô Tử Tích sợ đến độ quăng luôn di động!

Tô Tử Du đang ngồi bên quầy bar, ra sức tính toán gì đó rồi ghi chép lại vào hai cuốn sổ dày.

Kết quả, di động của Tô Tử Tích nện trúng đầu Tô Tử Du.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Chiến phì cười.Tô Tử Lâm xù lông, cuốn sách sắp bị anh đập đến tan tành, anh quát: “Học hành chăm chỉ, ngày sau mới có thể nổi bật hơn người! Nổi bật hơn người!” [1][1]: Nghĩa đen là hơn người một cái đầu nên Hân Hân nói nhầm.Hân Hân: “Nào có sao ạ, hai câu này chẳng phải đều có ý gần như nhau ư?”Đều nhắc đến đầu người mà.Tô Tử Lâm: “…”Người cậu hai vốn ít nói lại hiền như khúc gỗ suýt nữa đã chết vì tức giận.Tô Tử Chiến chịu hết nỗi, trưng ra bản mặt không cảm xúc, nói: “Câu của em chỉ đầu rơi xuống đất khi bị hành hình hoặc bị giết, còn câu của ba em chỉ trường hợp cao hơn người khác một bậc, vượt xa người thường, tóm lại là có tài, thành tích xuất sắc, ưu tú hơn người.”Hân Hân khó hiểu hỏi: “Em đâu có muốn ưu tú hơn người khác!”Tô Tử Lâm tức đến mức mặt đỏ tai hồng: “Vậy cũng không thể xuyên tạc thành đầu rơi xuống đất nhỉ?”Hân Hân: “Vậy….Khai thiên tịch địa à?”Tô Tử Lâm: “….”Túc Bảo le lưỡi, nói: “Chị Hân Hân đúng là học tra chính hiệu.”Đáy mắt bà cụ Tô nhuốm ý cười, bà không quá lo lắng, nói: “Thế sau này Túc Bảo phải cố gắng học hành để dẫn dắt chị Hân Hân nhé!”Túc Bảo lắc đầu như trống bỏi, nói: “Con không dẫn dắt nổi chị Hân Hân ạ!”Lần trước anh Tử Chiến siêu lợi hại dạy học cho chị Hân Hân đã bị chọc tức, cuối cùng đạp cửa rời đi.Chị Hân Hân không giỏi gì, chỉ giỏi ngủ thôi, không thể dạy chị ấy thứ gì khác đâu…Tô Tử Lâm càng nhìn càng tức giận, nhất là khi nhìn thấy Tô Tử Tích đang nằm nhoài trên sofa, vẻ mặt chán chường vì bị cấm chơi game trong phòng.Bực bội mà không có thúng nia để đạp.“Tô Tử Tích, con làm xong bài tập toán chưa? Phải học hỏi anh Tử Chiến của con nhiều vào!”Trong nhà có hai bé học bá, sao hai đứa con của anh đều là học tra??Tô Tử Tích hừ một tiếng, ngồi dậy rồi nói vẻ không kiên nhẫn: “Càm ràm nhiều muốn chết! Con không muốn làm thì sẽ không làm, ba làm gì được chắc?”Cậu bé hừ một tiếng rồi đứng dậy, lại chuẩn bị chơi game.Cậu cứ chơi đấy.Sao không cho cậu chơi?!Ba cậu là gì chứ?Tô Tử Tích vô tình bấm phải một video trong group chơi game.Trong video, một cô gái mặc đồ đỏ nhìn về phía ống kính, cười quỷ dị rồi nhún người nhảy xuống lầu.Tiếp đó là hình ảnh cô gái tóc tai lộn xộn, hai mắt trừng to…Tô Tử Tích sợ đến độ quăng luôn di động!Tô Tử Du đang ngồi bên quầy bar, ra sức tính toán gì đó rồi ghi chép lại vào hai cuốn sổ dày.Kết quả, di động của Tô Tử Tích nện trúng đầu Tô Tử Du.

Chương 584: C584: Chương 584