Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 585: C585: Chương 585

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du nhìn kỹ di động, vừa vặn trông thấy dáng vẻ khủng khiếp của cô gái chết thảm, Tô Tử Du bỗng như mèo con xù lông vì hoảng sợ.“Mẹ kiếp, cứu anh với em gái ơi…” Tô Tử Du nhảy cẫng lên rồi liên tục lùi về sau.Ông cụ Tô đang đọc báo trong lúc chờ ăn bánh chưng, nghe thấy Tô Tử Du chửi thề thì nhíu mày, phê bình: “Hở ra là chửi thề, giáo dưỡng của con đâu hả?”Tô Tử Du đẩy di động ra xa, nói: “Ông ơi, con bị hù dọa đó mà, hu hu….”Sắc mặt ông cụ Tô vẫn lạnh lùng, nói giọng nghiêm nghị: “Nam tử hán đại trượng phu còn có thể bị một đoạn video hù dọa hả?”Ông cụ không thấy đoạn video, nhưng nghe thấy tiếng ồn từ điện thoại nên đoán được.Tô Tử Du khóc nói: “Ông ơi, đoạn video này không giống ông nghĩ đâu!”Ông cụ Tô duỗi tay: “Đưa đây, ông xem khác chỗ nào!”“…!!!!”Cô gái trong video này đúng là hù dọa người!Ngón tay ông cụ Tô khẽ run, ông lập tức trả di động cho Tô Tử Tích.Tô Tử Tích: “??”Wow, đây là lần đầu tiên điện thoại được trả lại nhanh như vậy.Cậu còn tưởng di động lọt vào tay ông nội thì đừng mong lấy lại được.Tô Tử Du hỏi: “Thế nào ạ?”ông cụ Tô lạnh lùng đáp: “Loại video như thế mà con cũng phải ầm ĩ lên!”Tô Tử Du nghẹn họng.Ông nội, ban nãy ông run tay, con trông thấy rồi nha!Cuối cùng Tô Tử Du vẫn không bóc mẽ ông cụ.Tô Tử Tích lấy được điện thoại nhưng ba cậu không cho lên lầu. Tô Tử Lâm biết hễ Tô Tử Tích cầm điện thoại là lại nằm nhoài trên sofa, thật không ra thể thống gì.Tô Tử Tích cười khinh thường, nói vẻ vô lại: “Được, ba lợi hại, con không lên lầu nữa!”Dứt lời, cậu dứt khoát cầm di động ra vườn hoa để chơi game.Tô Tử Lâm bất đắc dĩ: “Mẹ ơi, mẹ dạy bảo nó thêm giúp con!”Bà cụ Tô trợn trắng mắt: “Con của ai người đó dạy!”Thành thật mà nói, bà cụ dạy không nổi.Hân Hân còn biết sợ, Tô Tử Tích thì chẳng sợ cái gì, nói chêm chọc cười, ai nói gì cứ nói, cậu muốn làm gì vẫn làm.Chẳng sợ gì hết…Túc Bảo bỗng lên tiếng: “Bà ngoại cứ giao cho con!”Cô bé đặt bánh chưng xuống, rửa tay rồi kéo Tô Tử Du ra ngoài.Tô Tử Du: “Làm gì thế? Anh không thích nhìn bộ dạng chết tiệt của Tô Tử Tích đâu!”Túc Bảo nói: “Đi xem thử nha!”Thực ra, cô bé muốn xem đoạn video kia.

Tô Tử Du nhìn kỹ di động, vừa vặn trông thấy dáng vẻ khủng khiếp của cô gái chết thảm, Tô Tử Du bỗng như mèo con xù lông vì hoảng sợ.

“Mẹ kiếp, cứu anh với em gái ơi…” Tô Tử Du nhảy cẫng lên rồi liên tục lùi về sau.

Ông cụ Tô đang đọc báo trong lúc chờ ăn bánh chưng, nghe thấy Tô Tử Du chửi thề thì nhíu mày, phê bình: “Hở ra là chửi thề, giáo dưỡng của con đâu hả?”

Tô Tử Du đẩy di động ra xa, nói: “Ông ơi, con bị hù dọa đó mà, hu hu….”

Sắc mặt ông cụ Tô vẫn lạnh lùng, nói giọng nghiêm nghị: “Nam tử hán đại trượng phu còn có thể bị một đoạn video hù dọa hả?”

Ông cụ không thấy đoạn video, nhưng nghe thấy tiếng ồn từ điện thoại nên đoán được.

Tô Tử Du khóc nói: “Ông ơi, đoạn video này không giống ông nghĩ đâu!”

Ông cụ Tô duỗi tay: “Đưa đây, ông xem khác chỗ nào!”

“…!!!!”

Cô gái trong video này đúng là hù dọa người!

Ngón tay ông cụ Tô khẽ run, ông lập tức trả di động cho Tô Tử Tích.

Tô Tử Tích: “??”

Wow, đây là lần đầu tiên điện thoại được trả lại nhanh như vậy.

Cậu còn tưởng di động lọt vào tay ông nội thì đừng mong lấy lại được.

Tô Tử Du hỏi: “Thế nào ạ?”

ông cụ Tô lạnh lùng đáp: “Loại video như thế mà con cũng phải ầm ĩ lên!”

Tô Tử Du nghẹn họng.

Ông nội, ban nãy ông run tay, con trông thấy rồi nha!

Cuối cùng Tô Tử Du vẫn không bóc mẽ ông cụ.

Tô Tử Tích lấy được điện thoại nhưng ba cậu không cho lên lầu. Tô Tử Lâm biết hễ Tô Tử Tích cầm điện thoại là lại nằm nhoài trên sofa, thật không ra thể thống gì.

Tô Tử Tích cười khinh thường, nói vẻ vô lại: “Được, ba lợi hại, con không lên lầu nữa!”

Dứt lời, cậu dứt khoát cầm di động ra vườn hoa để chơi game.

Tô Tử Lâm bất đắc dĩ: “Mẹ ơi, mẹ dạy bảo nó thêm giúp con!”

Bà cụ Tô trợn trắng mắt: “Con của ai người đó dạy!”

Thành thật mà nói, bà cụ dạy không nổi.

Hân Hân còn biết sợ, Tô Tử Tích thì chẳng sợ cái gì, nói chêm chọc cười, ai nói gì cứ nói, cậu muốn làm gì vẫn làm.

Chẳng sợ gì hết…

Túc Bảo bỗng lên tiếng: “Bà ngoại cứ giao cho con!”

Cô bé đặt bánh chưng xuống, rửa tay rồi kéo Tô Tử Du ra ngoài.

Tô Tử Du: “Làm gì thế? Anh không thích nhìn bộ dạng chết tiệt của Tô Tử Tích đâu!”

Túc Bảo nói: “Đi xem thử nha!”

Thực ra, cô bé muốn xem đoạn video kia.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du nhìn kỹ di động, vừa vặn trông thấy dáng vẻ khủng khiếp của cô gái chết thảm, Tô Tử Du bỗng như mèo con xù lông vì hoảng sợ.“Mẹ kiếp, cứu anh với em gái ơi…” Tô Tử Du nhảy cẫng lên rồi liên tục lùi về sau.Ông cụ Tô đang đọc báo trong lúc chờ ăn bánh chưng, nghe thấy Tô Tử Du chửi thề thì nhíu mày, phê bình: “Hở ra là chửi thề, giáo dưỡng của con đâu hả?”Tô Tử Du đẩy di động ra xa, nói: “Ông ơi, con bị hù dọa đó mà, hu hu….”Sắc mặt ông cụ Tô vẫn lạnh lùng, nói giọng nghiêm nghị: “Nam tử hán đại trượng phu còn có thể bị một đoạn video hù dọa hả?”Ông cụ không thấy đoạn video, nhưng nghe thấy tiếng ồn từ điện thoại nên đoán được.Tô Tử Du khóc nói: “Ông ơi, đoạn video này không giống ông nghĩ đâu!”Ông cụ Tô duỗi tay: “Đưa đây, ông xem khác chỗ nào!”“…!!!!”Cô gái trong video này đúng là hù dọa người!Ngón tay ông cụ Tô khẽ run, ông lập tức trả di động cho Tô Tử Tích.Tô Tử Tích: “??”Wow, đây là lần đầu tiên điện thoại được trả lại nhanh như vậy.Cậu còn tưởng di động lọt vào tay ông nội thì đừng mong lấy lại được.Tô Tử Du hỏi: “Thế nào ạ?”ông cụ Tô lạnh lùng đáp: “Loại video như thế mà con cũng phải ầm ĩ lên!”Tô Tử Du nghẹn họng.Ông nội, ban nãy ông run tay, con trông thấy rồi nha!Cuối cùng Tô Tử Du vẫn không bóc mẽ ông cụ.Tô Tử Tích lấy được điện thoại nhưng ba cậu không cho lên lầu. Tô Tử Lâm biết hễ Tô Tử Tích cầm điện thoại là lại nằm nhoài trên sofa, thật không ra thể thống gì.Tô Tử Tích cười khinh thường, nói vẻ vô lại: “Được, ba lợi hại, con không lên lầu nữa!”Dứt lời, cậu dứt khoát cầm di động ra vườn hoa để chơi game.Tô Tử Lâm bất đắc dĩ: “Mẹ ơi, mẹ dạy bảo nó thêm giúp con!”Bà cụ Tô trợn trắng mắt: “Con của ai người đó dạy!”Thành thật mà nói, bà cụ dạy không nổi.Hân Hân còn biết sợ, Tô Tử Tích thì chẳng sợ cái gì, nói chêm chọc cười, ai nói gì cứ nói, cậu muốn làm gì vẫn làm.Chẳng sợ gì hết…Túc Bảo bỗng lên tiếng: “Bà ngoại cứ giao cho con!”Cô bé đặt bánh chưng xuống, rửa tay rồi kéo Tô Tử Du ra ngoài.Tô Tử Du: “Làm gì thế? Anh không thích nhìn bộ dạng chết tiệt của Tô Tử Tích đâu!”Túc Bảo nói: “Đi xem thử nha!”Thực ra, cô bé muốn xem đoạn video kia.

Chương 585: C585: Chương 585