Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 590: C590: Chương 590
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Từng miếng thịt gà đều có màu vàng cam, trông thật ngon!Tô Tử Tích ch** n**c miếng, gắp một miếng thịt gà nhiều thịt ít xương lên bỏ vào trong miệng, quả nhiên giây tiếp theo lập tức phun ra.“Phì phì!”Cậu bé liên tục nhổ nước miếng, lại rót liên tục ba cốc nước, tức giận nói: “Quả thật có món còn mặn hơn cả chỗ cà tím vừa nãy! Đây là ai làm, là thứ cho người ăn hả?”Mộc Quy Phàm ôm cánh tay, từ từ nói: “Tôi làm.”Lời nói của Tô Tử Tích đột nhiên im bặt, bị nước miếng chặn họng lại.Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn cậu bé: “Tôi không thích người khác nói mấy món tôi làm không ăn được.”“Nào, hai món này đặc biệt để phần cho nhóc đấy, ăn đi.”Tô Tử Tích: “…”Mộc Quy Phàm: “À đúng rồi, mặn phải không? Dì Ngô, phiền dì lấy hộ tôi cái chậu rồi đổ nước lọc cho đầy chậu đó.”Yết hầu Tô Tử Tích căng cứng: “Chú, chú lấy một chậu nước để làm gì…”Mộc Quy Phàm mỉm cười “chu đáo” nói: “Cho cậu vừa ăn vừa uống.”Tô Tử Tích: “…”Cậu bé cười lạnh một tiếng, một người ngoài mà lại muốn dạy dỗ nhóc à?Từ khi nào mà nhà họ Tô lại đến lượt một người ngoài như anh đứng ra nói chuyện!Ba của cậu bé rồi thì ông nội bà nội còn chưa hé răng, anh là cái thá gì chứ?Tô Tử Tích định hất bàn rời đi luôn.Mộc Quy Phàm bỗng nhiên lấy điện thoại ra, click mở một phần mềm lên, chỉ nghe thấy một giọng nói vừa đáng yêu lại vừa quen thuộc vang lên…Túc Bảo lập tức sáp lại gần, xem Mộc Quy Phàm chơi trò chơi.“Ba, đây là cái gì vậy ạ?”Mộc Quy Phàm: “Đây là các nhân vật anh hùng, có thể chọn anh hùng mà mình thích.”Túc Bảo tỉnh ngộ: “Vậy ba thích anh hùng nào?”Mộc Quy Phàm: “Ừm, ba thích Chân Cơ.”Túc Bảo nhìn chằm chằm người đẹp hoạt hình trên màn hình điện thoại, hỏi: “Vì sao ạ?”Mộc Quy Phàm: “Bởi vì Chân Cơ rất gà.”Túc Bảo ngây ngốc sững sờ, giọng nói nũng nịu khó hiểu lặp lại: “Chân Cơ… rất gà ạ?”Mộc Quy Phàm: “Đúng rồi, thật thông minh.”Tô Nhất Trần: “…”…Tô Tử Tích nghiến răng nghiến lợi ngồi xuống, thấy dì Ngô dám rót một chậu nước mang tới, cậu bé càng tức giận liếc xéo bà ấy một cái.Cậu bé tức giận đổ cả đĩa thịt gà vào trong chậu nước…Cảm giác hình như vị mặn đã được rửa trôi kha khá rồi, bấy giờ cậu nhóc mới cẩn thận cắn một ngụm.Kết quả…
Từng miếng thịt gà đều có màu vàng cam, trông thật ngon!
Tô Tử Tích ch** n**c miếng, gắp một miếng thịt gà nhiều thịt ít xương lên bỏ vào trong miệng, quả nhiên giây tiếp theo lập tức phun ra.
“Phì phì!”
Cậu bé liên tục nhổ nước miếng, lại rót liên tục ba cốc nước, tức giận nói: “Quả thật có món còn mặn hơn cả chỗ cà tím vừa nãy! Đây là ai làm, là thứ cho người ăn hả?”
Mộc Quy Phàm ôm cánh tay, từ từ nói: “Tôi làm.”
Lời nói của Tô Tử Tích đột nhiên im bặt, bị nước miếng chặn họng lại.
Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn cậu bé: “Tôi không thích người khác nói mấy món tôi làm không ăn được.”
“Nào, hai món này đặc biệt để phần cho nhóc đấy, ăn đi.”
Tô Tử Tích: “…”
Mộc Quy Phàm: “À đúng rồi, mặn phải không? Dì Ngô, phiền dì lấy hộ tôi cái chậu rồi đổ nước lọc cho đầy chậu đó.”
Yết hầu Tô Tử Tích căng cứng: “Chú, chú lấy một chậu nước để làm gì…”
Mộc Quy Phàm mỉm cười “chu đáo” nói: “Cho cậu vừa ăn vừa uống.”
Tô Tử Tích: “…”
Cậu bé cười lạnh một tiếng, một người ngoài mà lại muốn dạy dỗ nhóc à?
Từ khi nào mà nhà họ Tô lại đến lượt một người ngoài như anh đứng ra nói chuyện!
Ba của cậu bé rồi thì ông nội bà nội còn chưa hé răng, anh là cái thá gì chứ?
Tô Tử Tích định hất bàn rời đi luôn.
Mộc Quy Phàm bỗng nhiên lấy điện thoại ra, click mở một phần mềm lên, chỉ nghe thấy một giọng nói vừa đáng yêu lại vừa quen thuộc vang lên…
Túc Bảo lập tức sáp lại gần, xem Mộc Quy Phàm chơi trò chơi.
“Ba, đây là cái gì vậy ạ?”
Mộc Quy Phàm: “Đây là các nhân vật anh hùng, có thể chọn anh hùng mà mình thích.”
Túc Bảo tỉnh ngộ: “Vậy ba thích anh hùng nào?”
Mộc Quy Phàm: “Ừm, ba thích Chân Cơ.”
Túc Bảo nhìn chằm chằm người đẹp hoạt hình trên màn hình điện thoại, hỏi: “Vì sao ạ?”
Mộc Quy Phàm: “Bởi vì Chân Cơ rất gà.”
Túc Bảo ngây ngốc sững sờ, giọng nói nũng nịu khó hiểu lặp lại: “Chân Cơ… rất gà ạ?”
Mộc Quy Phàm: “Đúng rồi, thật thông minh.”
Tô Nhất Trần: “…”
…
Tô Tử Tích nghiến răng nghiến lợi ngồi xuống, thấy dì Ngô dám rót một chậu nước mang tới, cậu bé càng tức giận liếc xéo bà ấy một cái.
Cậu bé tức giận đổ cả đĩa thịt gà vào trong chậu nước…
Cảm giác hình như vị mặn đã được rửa trôi kha khá rồi, bấy giờ cậu nhóc mới cẩn thận cắn một ngụm.
Kết quả…
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Từng miếng thịt gà đều có màu vàng cam, trông thật ngon!Tô Tử Tích ch** n**c miếng, gắp một miếng thịt gà nhiều thịt ít xương lên bỏ vào trong miệng, quả nhiên giây tiếp theo lập tức phun ra.“Phì phì!”Cậu bé liên tục nhổ nước miếng, lại rót liên tục ba cốc nước, tức giận nói: “Quả thật có món còn mặn hơn cả chỗ cà tím vừa nãy! Đây là ai làm, là thứ cho người ăn hả?”Mộc Quy Phàm ôm cánh tay, từ từ nói: “Tôi làm.”Lời nói của Tô Tử Tích đột nhiên im bặt, bị nước miếng chặn họng lại.Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn cậu bé: “Tôi không thích người khác nói mấy món tôi làm không ăn được.”“Nào, hai món này đặc biệt để phần cho nhóc đấy, ăn đi.”Tô Tử Tích: “…”Mộc Quy Phàm: “À đúng rồi, mặn phải không? Dì Ngô, phiền dì lấy hộ tôi cái chậu rồi đổ nước lọc cho đầy chậu đó.”Yết hầu Tô Tử Tích căng cứng: “Chú, chú lấy một chậu nước để làm gì…”Mộc Quy Phàm mỉm cười “chu đáo” nói: “Cho cậu vừa ăn vừa uống.”Tô Tử Tích: “…”Cậu bé cười lạnh một tiếng, một người ngoài mà lại muốn dạy dỗ nhóc à?Từ khi nào mà nhà họ Tô lại đến lượt một người ngoài như anh đứng ra nói chuyện!Ba của cậu bé rồi thì ông nội bà nội còn chưa hé răng, anh là cái thá gì chứ?Tô Tử Tích định hất bàn rời đi luôn.Mộc Quy Phàm bỗng nhiên lấy điện thoại ra, click mở một phần mềm lên, chỉ nghe thấy một giọng nói vừa đáng yêu lại vừa quen thuộc vang lên…Túc Bảo lập tức sáp lại gần, xem Mộc Quy Phàm chơi trò chơi.“Ba, đây là cái gì vậy ạ?”Mộc Quy Phàm: “Đây là các nhân vật anh hùng, có thể chọn anh hùng mà mình thích.”Túc Bảo tỉnh ngộ: “Vậy ba thích anh hùng nào?”Mộc Quy Phàm: “Ừm, ba thích Chân Cơ.”Túc Bảo nhìn chằm chằm người đẹp hoạt hình trên màn hình điện thoại, hỏi: “Vì sao ạ?”Mộc Quy Phàm: “Bởi vì Chân Cơ rất gà.”Túc Bảo ngây ngốc sững sờ, giọng nói nũng nịu khó hiểu lặp lại: “Chân Cơ… rất gà ạ?”Mộc Quy Phàm: “Đúng rồi, thật thông minh.”Tô Nhất Trần: “…”…Tô Tử Tích nghiến răng nghiến lợi ngồi xuống, thấy dì Ngô dám rót một chậu nước mang tới, cậu bé càng tức giận liếc xéo bà ấy một cái.Cậu bé tức giận đổ cả đĩa thịt gà vào trong chậu nước…Cảm giác hình như vị mặn đã được rửa trôi kha khá rồi, bấy giờ cậu nhóc mới cẩn thận cắn một ngụm.Kết quả…