Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 591: C591: Chương 591

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không nói thì không sao, nói như vậy mới làm cho cô ý thức được, thì ra cô và Tiêu Kỳ Nhiên ở chung với nhau, cũng chỉ còn lại chút ý nghĩa cùng giá trị như vậy.Loại cảm xúc gọi là nhục nhã cùng xấu hổ này, từ tận đáy lòng Giang Nguyệt từng chút từng chút lan ra.Nó giống như một sự nhạo báng.“Tạm biệt.”Cô hơi gật đầu, coi như cảm ơn anh, sau đó không chút do dự mở cửa phòng, đi ra khỏi phòng anh.Tiêu Kỳ Nhiên nhìn bóng lưng gầy gò của Giang Nguyệt, không hiểu sao có chút hoảng hốt.…Trở lại trước cửa phòng cũ, Giang Nguyệt lục lọi từ đống đồ đạc tìm được điện thoại di động, cô gọi cho Tiểu Diệp hỏi địa chỉ khách sạn, lại vội vàng bắt taxi chạy tới.Tiểu Diệp nhanh chóng mở cửa phòng cho Giang Nguyệt, nhìn thấy cô còn nguyên vẹn đứng ở cửa phòng, quần áo trên người cũng không có dấu hiệu thay đổi.Tiểu Diệp mờ mịt hỏi: “Chị Giang Nguyệt, không phải tối nay chị sẽ ở lại phòng của Tiêu tổng sao?”“Ai nói vậy?” Giang Nguyệt liếc Tiểu Diệp một cái, cầm quần áo đi vào trong phòng tắm.Nước nóng từ trên cao đổ xuống, sương mù bốc lên bao bọc trong phòng tắm, Giang Nguyệt nhắm mắt lại, lúc này tâm trạng cùng thần kinh căng thẳng mới có thể thả lỏng.Cuối cùng cũng thoát khỏi một kiếp nạn.Đôi mắt sâu thẳm đen nhánh, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào hiện lên trong đầu Giang Nguyệt, lại dần dần từng chút từng chút biến mất trước mặt cô.Ngày hôm sau.Bởi vì không ở cùng một chỗ với đoàn phim, hơn nữa hôm nay quay phim ở một địa điểm khác, Giang Nguyệt không muốn bởi vì đến trễ mà ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn, cô đã dậy sớm tắm rửa rồi thu dọn.Kết quả Giang Nguyệt lại là người đến sớm đầu tiên.Đạo diễn Ứng cho rằng mình đến sớm, nhưng lại là từ xa đã nhìn thấy Giang Nguyệt ngồi trên ghế, một tay cầm kịch bản, một tay cầm ly Americano, vẻ mặt vừa tập trung, lại có chút lười biếng.“Chim dậy sớm mới có sâu ăn nha.” Ứng Thừa Kỳ nở nụ cười ôn hòa: “Nhưng mà cô đến sớm như vậy, khiến cho các diễn viên khác cảm thấy khó xử đó.”Giang Nguyệt cười nói: “Cho dù là ‘chim’, tôi cũng chỉ là một con ‘chim ngu ngốc’ thôi. Hôm nay đoạn kịch bản này tương đối lạ, tôi đến sớm thích ứng một chút, không tính là chăm chỉ gì, coi như là bù đắp cho sự vụng về của tôi thôi.”Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, ngữ khí cũng không kiêu ngạo, khiêm tốn lại làm cho người ta có thể cảm giác được năng lực của cô, khiến cho người nghe cảm thấy rất thoải mái.“Thật biết cách nói chuyện.” Ứng Thừa Kỳ cười: “EQ của cô thật sự rất cao, hèn chi người trong ngành không có ai ghét bỏ được cô cả.”Điều này là đúng sự thật.Trong giới có rất nhiều tên tuổi lớn, mặc dù Giang Nguyệt quen sống lạnh lùng xa cách, cũng không muốn thân thiết với người khác, nhưng chưa bao giờ bác bỏ mặt mũi của ai, chứ đừng nói là đắc tội với bất kỳ lão làng nào.Nghe Ứng Thừa Kỳ khen ngợi, Giang Nguyệt cười không nói.

Không nói thì không sao, nói như vậy mới làm cho cô ý thức được, thì ra cô và Tiêu Kỳ Nhiên ở chung với nhau, cũng chỉ còn lại chút ý nghĩa cùng giá trị như vậy.

Loại cảm xúc gọi là nhục nhã cùng xấu hổ này, từ tận đáy lòng Giang Nguyệt từng chút từng chút lan ra.

Nó giống như một sự nhạo báng.

“Tạm biệt.”

Cô hơi gật đầu, coi như cảm ơn anh, sau đó không chút do dự mở cửa phòng, đi ra khỏi phòng anh.

Tiêu Kỳ Nhiên nhìn bóng lưng gầy gò của Giang Nguyệt, không hiểu sao có chút hoảng hốt.

Trở lại trước cửa phòng cũ, Giang Nguyệt lục lọi từ đống đồ đạc tìm được điện thoại di động, cô gọi cho Tiểu Diệp hỏi địa chỉ khách sạn, lại vội vàng bắt taxi chạy tới.

Tiểu Diệp nhanh chóng mở cửa phòng cho Giang Nguyệt, nhìn thấy cô còn nguyên vẹn đứng ở cửa phòng, quần áo trên người cũng không có dấu hiệu thay đổi.

Tiểu Diệp mờ mịt hỏi: “Chị Giang Nguyệt, không phải tối nay chị sẽ ở lại phòng của Tiêu tổng sao?”

“Ai nói vậy?” Giang Nguyệt liếc Tiểu Diệp một cái, cầm quần áo đi vào trong phòng tắm.

Nước nóng từ trên cao đổ xuống, sương mù bốc lên bao bọc trong phòng tắm, Giang Nguyệt nhắm mắt lại, lúc này tâm trạng cùng thần kinh căng thẳng mới có thể thả lỏng.

Cuối cùng cũng thoát khỏi một kiếp nạn.

Đôi mắt sâu thẳm đen nhánh, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào hiện lên trong đầu Giang Nguyệt, lại dần dần từng chút từng chút biến mất trước mặt cô.

Ngày hôm sau.

Bởi vì không ở cùng một chỗ với đoàn phim, hơn nữa hôm nay quay phim ở một địa điểm khác, Giang Nguyệt không muốn bởi vì đến trễ mà ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn, cô đã dậy sớm tắm rửa rồi thu dọn.

Kết quả Giang Nguyệt lại là người đến sớm đầu tiên.

Đạo diễn Ứng cho rằng mình đến sớm, nhưng lại là từ xa đã nhìn thấy Giang Nguyệt ngồi trên ghế, một tay cầm kịch bản, một tay cầm ly Americano, vẻ mặt vừa tập trung, lại có chút lười biếng.

“Chim dậy sớm mới có sâu ăn nha.” Ứng Thừa Kỳ nở nụ cười ôn hòa: “Nhưng mà cô đến sớm như vậy, khiến cho các diễn viên khác cảm thấy khó xử đó.”

Giang Nguyệt cười nói: “Cho dù là ‘chim’, tôi cũng chỉ là một con ‘chim ngu ngốc’ thôi. Hôm nay đoạn kịch bản này tương đối lạ, tôi đến sớm thích ứng một chút, không tính là chăm chỉ gì, coi như là bù đắp cho sự vụng về của tôi thôi.”

Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, ngữ khí cũng không kiêu ngạo, khiêm tốn lại làm cho người ta có thể cảm giác được năng lực của cô, khiến cho người nghe cảm thấy rất thoải mái.

“Thật biết cách nói chuyện.” Ứng Thừa Kỳ cười: “EQ của cô thật sự rất cao, hèn chi người trong ngành không có ai ghét bỏ được cô cả.”

Điều này là đúng sự thật.

Trong giới có rất nhiều tên tuổi lớn, mặc dù Giang Nguyệt quen sống lạnh lùng xa cách, cũng không muốn thân thiết với người khác, nhưng chưa bao giờ bác bỏ mặt mũi của ai, chứ đừng nói là đắc tội với bất kỳ lão làng nào.

Nghe Ứng Thừa Kỳ khen ngợi, Giang Nguyệt cười không nói.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không nói thì không sao, nói như vậy mới làm cho cô ý thức được, thì ra cô và Tiêu Kỳ Nhiên ở chung với nhau, cũng chỉ còn lại chút ý nghĩa cùng giá trị như vậy.Loại cảm xúc gọi là nhục nhã cùng xấu hổ này, từ tận đáy lòng Giang Nguyệt từng chút từng chút lan ra.Nó giống như một sự nhạo báng.“Tạm biệt.”Cô hơi gật đầu, coi như cảm ơn anh, sau đó không chút do dự mở cửa phòng, đi ra khỏi phòng anh.Tiêu Kỳ Nhiên nhìn bóng lưng gầy gò của Giang Nguyệt, không hiểu sao có chút hoảng hốt.…Trở lại trước cửa phòng cũ, Giang Nguyệt lục lọi từ đống đồ đạc tìm được điện thoại di động, cô gọi cho Tiểu Diệp hỏi địa chỉ khách sạn, lại vội vàng bắt taxi chạy tới.Tiểu Diệp nhanh chóng mở cửa phòng cho Giang Nguyệt, nhìn thấy cô còn nguyên vẹn đứng ở cửa phòng, quần áo trên người cũng không có dấu hiệu thay đổi.Tiểu Diệp mờ mịt hỏi: “Chị Giang Nguyệt, không phải tối nay chị sẽ ở lại phòng của Tiêu tổng sao?”“Ai nói vậy?” Giang Nguyệt liếc Tiểu Diệp một cái, cầm quần áo đi vào trong phòng tắm.Nước nóng từ trên cao đổ xuống, sương mù bốc lên bao bọc trong phòng tắm, Giang Nguyệt nhắm mắt lại, lúc này tâm trạng cùng thần kinh căng thẳng mới có thể thả lỏng.Cuối cùng cũng thoát khỏi một kiếp nạn.Đôi mắt sâu thẳm đen nhánh, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào hiện lên trong đầu Giang Nguyệt, lại dần dần từng chút từng chút biến mất trước mặt cô.Ngày hôm sau.Bởi vì không ở cùng một chỗ với đoàn phim, hơn nữa hôm nay quay phim ở một địa điểm khác, Giang Nguyệt không muốn bởi vì đến trễ mà ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn, cô đã dậy sớm tắm rửa rồi thu dọn.Kết quả Giang Nguyệt lại là người đến sớm đầu tiên.Đạo diễn Ứng cho rằng mình đến sớm, nhưng lại là từ xa đã nhìn thấy Giang Nguyệt ngồi trên ghế, một tay cầm kịch bản, một tay cầm ly Americano, vẻ mặt vừa tập trung, lại có chút lười biếng.“Chim dậy sớm mới có sâu ăn nha.” Ứng Thừa Kỳ nở nụ cười ôn hòa: “Nhưng mà cô đến sớm như vậy, khiến cho các diễn viên khác cảm thấy khó xử đó.”Giang Nguyệt cười nói: “Cho dù là ‘chim’, tôi cũng chỉ là một con ‘chim ngu ngốc’ thôi. Hôm nay đoạn kịch bản này tương đối lạ, tôi đến sớm thích ứng một chút, không tính là chăm chỉ gì, coi như là bù đắp cho sự vụng về của tôi thôi.”Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, ngữ khí cũng không kiêu ngạo, khiêm tốn lại làm cho người ta có thể cảm giác được năng lực của cô, khiến cho người nghe cảm thấy rất thoải mái.“Thật biết cách nói chuyện.” Ứng Thừa Kỳ cười: “EQ của cô thật sự rất cao, hèn chi người trong ngành không có ai ghét bỏ được cô cả.”Điều này là đúng sự thật.Trong giới có rất nhiều tên tuổi lớn, mặc dù Giang Nguyệt quen sống lạnh lùng xa cách, cũng không muốn thân thiết với người khác, nhưng chưa bao giờ bác bỏ mặt mũi của ai, chứ đừng nói là đắc tội với bất kỳ lão làng nào.Nghe Ứng Thừa Kỳ khen ngợi, Giang Nguyệt cười không nói.

Chương 591: C591: Chương 591