Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 602: C602: Chương 602
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích: “…”Ngủ rồi ư?Không….không vỗ lưng cho cậu nữa à?Có lẽ đêm khuya là lúc con người ta yếu đuối nhất, Tô Tử Tích cẩn thận lật người, mím môi nhìn cục bột nhỏ trước mặt.Gương mặt phính sữa tròn trịa, chóp mũi hơi hồng, miệng và đôi má phớt hồng, hình như chỗ nào trên mặt cô bé cũng như phấn nộn, thực ra cô bé rất xinh đẹp và đáng yêu.Lúc ngủ, cô bé còn đặt tay kê dưới má, trông rõ là hồn nhiên vô hại, có thể thấy cô bé rất tin tưởng cậu.Tô Tử Tích lầm bầm gì đó rồi nhắm mắt lại.Chưa bao giờ Tô Tử Tích thấy lòng yên ả đến vậy, lần này cậu ngủ rất ngon.Sáng hôm sau. .||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Là Một Tên Cuồng Vợ |||||Tô Tử Tích tỉnh dậy trước, kết quả trông thấy Túc Bảo đang ngửa đầu lên ngủ ngon lành, người dang rộng thành hình chữ đại, chân cô bé còn đang gác trên bụng cậu.Tô Tử Tích nhíu mày, phát hờn chọt vào chân Túc Bảo rồi đẩy chân ra.Chẳng ngờ, Túc Bảo không hề bị đánh thức, tiếp tục đặt chân nhỏ ngang bụng cậu.Tô Tử Tích: “…”Kéo chân Túc Bảo xuống lần nữa.Túc Bảo như đang tức giận trong giấc mơ, chân nhỏ dùng lực đè mạnh xuống bụng Tô Tử Tích.Tô Tử Tích cảm thấy bụng mình như bị con voi giẫm lên, đau đến nhe răng nhếch miệng.“Mẹ kiếp….”Túc Bảo lập tức tỉnh giấc, mơ màng bò dậy, dụi mắt, ngáp ngủ nói: “Anh ơi anh sao thế?”Tô Tử Tích trừng mắt: “Em ăn quả cân để lớn lên đó hả?”Chỉ một cái chân mà sao nặng thế không biết!Túc Bảo mù mờ: “Không đâu, em ăn chay mà.”Tô Tử Tích: “…”“Được, anh phục em rồi đó!”Túc Bảo mờ mịt chớp mắt, cô bé đâu có nói sai, ngày ở Nam Thành bé chẳng mấy khi được ăn thịt, đồ ăn thừa ở nhà họ Lâm luôn bị các dì giúp việc gói mang về.Chỉ để lại cho cô bé mấy món rau mà họ không thích thôi.Túc Bảo xoa mặt, đứng dậy duỗi eo: “Oa, ngủ một giấc thật thoải mái, xin chào ông mặt trời!”Tô Tử Tích vội đi ra ngoài, mặt cậu thoáng vẻ mất tự nhiên.Tuyệt đối không thể để người khác biết giữa đêm cậu sợ quỷ nên gọi Túc Bảo qua.Nếu không cậu biết giấu mặt mũi đi đâu!Bỗng nhiên, Tô Tử Tích nghe thấy con vẹt đáng chết lớn tiếng kêu: “Người đâu, người đâu mau tới đây, không thấy người nữa rồi!”Tô Nhạc Phi là người đầu tiên chạy tới, nói to: “Túc Bảo đâu? Túc Bảo!”Túc Bảo đang đi chân trần, mù mờ nhìn về phía phòng mình: “Con ở đây nè!”Mọi người sửng sốt: “Sao con lại chạy tới phòng Tô Tử Tích?”
Tô Tử Tích: “…”
Ngủ rồi ư?
Không….không vỗ lưng cho cậu nữa à?
Có lẽ đêm khuya là lúc con người ta yếu đuối nhất, Tô Tử Tích cẩn thận lật người, mím môi nhìn cục bột nhỏ trước mặt.
Gương mặt phính sữa tròn trịa, chóp mũi hơi hồng, miệng và đôi má phớt hồng, hình như chỗ nào trên mặt cô bé cũng như phấn nộn, thực ra cô bé rất xinh đẹp và đáng yêu.
Lúc ngủ, cô bé còn đặt tay kê dưới má, trông rõ là hồn nhiên vô hại, có thể thấy cô bé rất tin tưởng cậu.
Tô Tử Tích lầm bầm gì đó rồi nhắm mắt lại.
Chưa bao giờ Tô Tử Tích thấy lòng yên ả đến vậy, lần này cậu ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau. .
||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Là Một Tên Cuồng Vợ |||||
Tô Tử Tích tỉnh dậy trước, kết quả trông thấy Túc Bảo đang ngửa đầu lên ngủ ngon lành, người dang rộng thành hình chữ đại, chân cô bé còn đang gác trên bụng cậu.
Tô Tử Tích nhíu mày, phát hờn chọt vào chân Túc Bảo rồi đẩy chân ra.
Chẳng ngờ, Túc Bảo không hề bị đánh thức, tiếp tục đặt chân nhỏ ngang bụng cậu.
Tô Tử Tích: “…”
Kéo chân Túc Bảo xuống lần nữa.
Túc Bảo như đang tức giận trong giấc mơ, chân nhỏ dùng lực đè mạnh xuống bụng Tô Tử Tích.
Tô Tử Tích cảm thấy bụng mình như bị con voi giẫm lên, đau đến nhe răng nhếch miệng.
“Mẹ kiếp….”
Túc Bảo lập tức tỉnh giấc, mơ màng bò dậy, dụi mắt, ngáp ngủ nói: “Anh ơi anh sao thế?”
Tô Tử Tích trừng mắt: “Em ăn quả cân để lớn lên đó hả?”
Chỉ một cái chân mà sao nặng thế không biết!
Túc Bảo mù mờ: “Không đâu, em ăn chay mà.”
Tô Tử Tích: “…”
“Được, anh phục em rồi đó!”
Túc Bảo mờ mịt chớp mắt, cô bé đâu có nói sai, ngày ở Nam Thành bé chẳng mấy khi được ăn thịt, đồ ăn thừa ở nhà họ Lâm luôn bị các dì giúp việc gói mang về.
Chỉ để lại cho cô bé mấy món rau mà họ không thích thôi.
Túc Bảo xoa mặt, đứng dậy duỗi eo: “Oa, ngủ một giấc thật thoải mái, xin chào ông mặt trời!”
Tô Tử Tích vội đi ra ngoài, mặt cậu thoáng vẻ mất tự nhiên.
Tuyệt đối không thể để người khác biết giữa đêm cậu sợ quỷ nên gọi Túc Bảo qua.
Nếu không cậu biết giấu mặt mũi đi đâu!
Bỗng nhiên, Tô Tử Tích nghe thấy con vẹt đáng chết lớn tiếng kêu: “Người đâu, người đâu mau tới đây, không thấy người nữa rồi!”
Tô Nhạc Phi là người đầu tiên chạy tới, nói to: “Túc Bảo đâu? Túc Bảo!”
Túc Bảo đang đi chân trần, mù mờ nhìn về phía phòng mình: “Con ở đây nè!”
Mọi người sửng sốt: “Sao con lại chạy tới phòng Tô Tử Tích?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích: “…”Ngủ rồi ư?Không….không vỗ lưng cho cậu nữa à?Có lẽ đêm khuya là lúc con người ta yếu đuối nhất, Tô Tử Tích cẩn thận lật người, mím môi nhìn cục bột nhỏ trước mặt.Gương mặt phính sữa tròn trịa, chóp mũi hơi hồng, miệng và đôi má phớt hồng, hình như chỗ nào trên mặt cô bé cũng như phấn nộn, thực ra cô bé rất xinh đẹp và đáng yêu.Lúc ngủ, cô bé còn đặt tay kê dưới má, trông rõ là hồn nhiên vô hại, có thể thấy cô bé rất tin tưởng cậu.Tô Tử Tích lầm bầm gì đó rồi nhắm mắt lại.Chưa bao giờ Tô Tử Tích thấy lòng yên ả đến vậy, lần này cậu ngủ rất ngon.Sáng hôm sau. .||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Là Một Tên Cuồng Vợ |||||Tô Tử Tích tỉnh dậy trước, kết quả trông thấy Túc Bảo đang ngửa đầu lên ngủ ngon lành, người dang rộng thành hình chữ đại, chân cô bé còn đang gác trên bụng cậu.Tô Tử Tích nhíu mày, phát hờn chọt vào chân Túc Bảo rồi đẩy chân ra.Chẳng ngờ, Túc Bảo không hề bị đánh thức, tiếp tục đặt chân nhỏ ngang bụng cậu.Tô Tử Tích: “…”Kéo chân Túc Bảo xuống lần nữa.Túc Bảo như đang tức giận trong giấc mơ, chân nhỏ dùng lực đè mạnh xuống bụng Tô Tử Tích.Tô Tử Tích cảm thấy bụng mình như bị con voi giẫm lên, đau đến nhe răng nhếch miệng.“Mẹ kiếp….”Túc Bảo lập tức tỉnh giấc, mơ màng bò dậy, dụi mắt, ngáp ngủ nói: “Anh ơi anh sao thế?”Tô Tử Tích trừng mắt: “Em ăn quả cân để lớn lên đó hả?”Chỉ một cái chân mà sao nặng thế không biết!Túc Bảo mù mờ: “Không đâu, em ăn chay mà.”Tô Tử Tích: “…”“Được, anh phục em rồi đó!”Túc Bảo mờ mịt chớp mắt, cô bé đâu có nói sai, ngày ở Nam Thành bé chẳng mấy khi được ăn thịt, đồ ăn thừa ở nhà họ Lâm luôn bị các dì giúp việc gói mang về.Chỉ để lại cho cô bé mấy món rau mà họ không thích thôi.Túc Bảo xoa mặt, đứng dậy duỗi eo: “Oa, ngủ một giấc thật thoải mái, xin chào ông mặt trời!”Tô Tử Tích vội đi ra ngoài, mặt cậu thoáng vẻ mất tự nhiên.Tuyệt đối không thể để người khác biết giữa đêm cậu sợ quỷ nên gọi Túc Bảo qua.Nếu không cậu biết giấu mặt mũi đi đâu!Bỗng nhiên, Tô Tử Tích nghe thấy con vẹt đáng chết lớn tiếng kêu: “Người đâu, người đâu mau tới đây, không thấy người nữa rồi!”Tô Nhạc Phi là người đầu tiên chạy tới, nói to: “Túc Bảo đâu? Túc Bảo!”Túc Bảo đang đi chân trần, mù mờ nhìn về phía phòng mình: “Con ở đây nè!”Mọi người sửng sốt: “Sao con lại chạy tới phòng Tô Tử Tích?”