Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 603: C603: Chương 603

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo nói: “Con…”Kết quả, cô bé liếc thấy đôi tai Tô Tử Tích đỏ bừng, môi mím chặt, mặt quay đi.Túc Bảo nói: “Con….chắc là con mộng du rồi qua đây đó!”Tô Tử Tích gật đầu: “Chính là mộng du.”Người nhà họ Tô: “…”Tiểu Ngũ bay lên vai Túc Bảo, hót: “Khi còn là một quả trứng, ta từng gặp một tiên sinh biết bói quẻ, vị tiên sinh nói ngày sau ta sẽ được mặc áo choàng màu vàng, tận hưởng cuộc sống thịt cá đủ đầy—-Ta còn lâu mới tin lời nói ma quỷ của ngươi! Tên thầy bói bụng dạ xấu xa!”Tô Tử Tích: “….”Sau bữa sáng, Tô Tử Tích thừa nhận với Túc Bảo rằng cậu đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ, nhưng là khi nằm mơ.Túc Bảo ồ một tiếng: “Chỉ nhìn ảnh trên mạng mà bị nằm mơ ư?”Nếu đi đường tình cờ gặp người chết vì tai nạn, ngàn vạn lần đừng tụ tập hóng hớt, mà phải nhanh chóng rời đi.Bởi vì đứng lại quá lâu ở chỗ có người chết, chưa biết chừng sẽ bị người chết đó ‘chấm’, sau đó quỷ hồn bám theo về đến tận nhà.Túc Bảo từng nghe sư phụ nói, trước đây, có người từng trông thấy vụ tai nạn mất mạng người trên đường, người chết được phủ một tấm vải xanh.Nhưng, người qua đường nọ tò mò nán lại nhìn thêm vài lần, kết quả khi gió thổi tung tấm vải xanh, người qua đường bất ngờ nhìn thấy gương mặt người chết.Sau đó, quỷ hồn người chết bám lấy người qua đường nọ.Nghe Tô Tử Tích nói, Túc Bảo vò đầu không hiểu.Hôm qua anh Tử Tích chỉ trông thấy ảnh thôi mà, thế bao nhiêu người cũng xem tấm ảnh đó thì sao….Giọng Kỷ Trường vang lên: “Xem ảnh cũng bị quỷ hồn bám thân!”Túc Bảo vui mừng: “Sư phụ về rồi!”Tô Tử Tích chau mày nhìn Túc Bảo đang trò chuyện nghiêm túc với ai đó trong không khí.Sau đó Túc Bảo nói: “Xem ảnh cũng bị dính vận đen, có điều vẫn may, không dính phải sát khí.”Tô Tử Tích: “Câm nín!”Thế người trông thấy tấm ảnh đó nhiều vô số kể thì ai ai cũng gặp xui xẻo hả?Rõ là nói chuyện vô căn cứ….Tô Tử Tích trợn trắng mắt rồi rời đi….Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, sư phụ đuổi theo ác quỷ kia hai ngày mà mất dấu, nó quá xảo quyệt….”Túc Bảo: “Nó là quỷ xảo quyệt ạ?”Kỷ Trường: “…Lần này bị con nói trúng rồi đó!”Túc Bảo lập tức phấn khởi: “Con giỏi quá!”Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật, hắn nói tiếp: “Con quỷ xảo quyệt kia không đơn giản, ít nhất cũng ‘sống’ được trăm năm rồi. Nó không bám lấy người sống mà bám vào quỷ hồn, như vậy sẽ khó bị phát hiện.”

Túc Bảo nói: “Con…”

Kết quả, cô bé liếc thấy đôi tai Tô Tử Tích đỏ bừng, môi mím chặt, mặt quay đi.

Túc Bảo nói: “Con….chắc là con mộng du rồi qua đây đó!”

Tô Tử Tích gật đầu: “Chính là mộng du.”

Người nhà họ Tô: “…”

Tiểu Ngũ bay lên vai Túc Bảo, hót: “Khi còn là một quả trứng, ta từng gặp một tiên sinh biết bói quẻ, vị tiên sinh nói ngày sau ta sẽ được mặc áo choàng màu vàng, tận hưởng cuộc sống thịt cá đủ đầy—-Ta còn lâu mới tin lời nói ma quỷ của ngươi! Tên thầy bói bụng dạ xấu xa!”

Tô Tử Tích: “….”

Sau bữa sáng, Tô Tử Tích thừa nhận với Túc Bảo rằng cậu đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ, nhưng là khi nằm mơ.

Túc Bảo ồ một tiếng: “Chỉ nhìn ảnh trên mạng mà bị nằm mơ ư?”

Nếu đi đường tình cờ gặp người chết vì tai nạn, ngàn vạn lần đừng tụ tập hóng hớt, mà phải nhanh chóng rời đi.

Bởi vì đứng lại quá lâu ở chỗ có người chết, chưa biết chừng sẽ bị người chết đó ‘chấm’, sau đó quỷ hồn bám theo về đến tận nhà.

Túc Bảo từng nghe sư phụ nói, trước đây, có người từng trông thấy vụ tai nạn mất mạng người trên đường, người chết được phủ một tấm vải xanh.

Nhưng, người qua đường nọ tò mò nán lại nhìn thêm vài lần, kết quả khi gió thổi tung tấm vải xanh, người qua đường bất ngờ nhìn thấy gương mặt người chết.

Sau đó, quỷ hồn người chết bám lấy người qua đường nọ.

Nghe Tô Tử Tích nói, Túc Bảo vò đầu không hiểu.

Hôm qua anh Tử Tích chỉ trông thấy ảnh thôi mà, thế bao nhiêu người cũng xem tấm ảnh đó thì sao….

Giọng Kỷ Trường vang lên: “Xem ảnh cũng bị quỷ hồn bám thân!”

Túc Bảo vui mừng: “Sư phụ về rồi!”

Tô Tử Tích chau mày nhìn Túc Bảo đang trò chuyện nghiêm túc với ai đó trong không khí.

Sau đó Túc Bảo nói: “Xem ảnh cũng bị dính vận đen, có điều vẫn may, không dính phải sát khí.”

Tô Tử Tích: “Câm nín!”

Thế người trông thấy tấm ảnh đó nhiều vô số kể thì ai ai cũng gặp xui xẻo hả?

Rõ là nói chuyện vô căn cứ….

Tô Tử Tích trợn trắng mắt rồi rời đi….

Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, sư phụ đuổi theo ác quỷ kia hai ngày mà mất dấu, nó quá xảo quyệt….”

Túc Bảo: “Nó là quỷ xảo quyệt ạ?”

Kỷ Trường: “…Lần này bị con nói trúng rồi đó!”

Túc Bảo lập tức phấn khởi: “Con giỏi quá!”

Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật, hắn nói tiếp: “Con quỷ xảo quyệt kia không đơn giản, ít nhất cũng ‘sống’ được trăm năm rồi. Nó không bám lấy người sống mà bám vào quỷ hồn, như vậy sẽ khó bị phát hiện.”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo nói: “Con…”Kết quả, cô bé liếc thấy đôi tai Tô Tử Tích đỏ bừng, môi mím chặt, mặt quay đi.Túc Bảo nói: “Con….chắc là con mộng du rồi qua đây đó!”Tô Tử Tích gật đầu: “Chính là mộng du.”Người nhà họ Tô: “…”Tiểu Ngũ bay lên vai Túc Bảo, hót: “Khi còn là một quả trứng, ta từng gặp một tiên sinh biết bói quẻ, vị tiên sinh nói ngày sau ta sẽ được mặc áo choàng màu vàng, tận hưởng cuộc sống thịt cá đủ đầy—-Ta còn lâu mới tin lời nói ma quỷ của ngươi! Tên thầy bói bụng dạ xấu xa!”Tô Tử Tích: “….”Sau bữa sáng, Tô Tử Tích thừa nhận với Túc Bảo rằng cậu đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ, nhưng là khi nằm mơ.Túc Bảo ồ một tiếng: “Chỉ nhìn ảnh trên mạng mà bị nằm mơ ư?”Nếu đi đường tình cờ gặp người chết vì tai nạn, ngàn vạn lần đừng tụ tập hóng hớt, mà phải nhanh chóng rời đi.Bởi vì đứng lại quá lâu ở chỗ có người chết, chưa biết chừng sẽ bị người chết đó ‘chấm’, sau đó quỷ hồn bám theo về đến tận nhà.Túc Bảo từng nghe sư phụ nói, trước đây, có người từng trông thấy vụ tai nạn mất mạng người trên đường, người chết được phủ một tấm vải xanh.Nhưng, người qua đường nọ tò mò nán lại nhìn thêm vài lần, kết quả khi gió thổi tung tấm vải xanh, người qua đường bất ngờ nhìn thấy gương mặt người chết.Sau đó, quỷ hồn người chết bám lấy người qua đường nọ.Nghe Tô Tử Tích nói, Túc Bảo vò đầu không hiểu.Hôm qua anh Tử Tích chỉ trông thấy ảnh thôi mà, thế bao nhiêu người cũng xem tấm ảnh đó thì sao….Giọng Kỷ Trường vang lên: “Xem ảnh cũng bị quỷ hồn bám thân!”Túc Bảo vui mừng: “Sư phụ về rồi!”Tô Tử Tích chau mày nhìn Túc Bảo đang trò chuyện nghiêm túc với ai đó trong không khí.Sau đó Túc Bảo nói: “Xem ảnh cũng bị dính vận đen, có điều vẫn may, không dính phải sát khí.”Tô Tử Tích: “Câm nín!”Thế người trông thấy tấm ảnh đó nhiều vô số kể thì ai ai cũng gặp xui xẻo hả?Rõ là nói chuyện vô căn cứ….Tô Tử Tích trợn trắng mắt rồi rời đi….Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, sư phụ đuổi theo ác quỷ kia hai ngày mà mất dấu, nó quá xảo quyệt….”Túc Bảo: “Nó là quỷ xảo quyệt ạ?”Kỷ Trường: “…Lần này bị con nói trúng rồi đó!”Túc Bảo lập tức phấn khởi: “Con giỏi quá!”Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật, hắn nói tiếp: “Con quỷ xảo quyệt kia không đơn giản, ít nhất cũng ‘sống’ được trăm năm rồi. Nó không bám lấy người sống mà bám vào quỷ hồn, như vậy sẽ khó bị phát hiện.”

Chương 603: C603: Chương 603