Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 605: C605: Chương 605
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kỷ Trường nhìn Túc Bảo đang ngồi xổm quay cụ rùa, cô bé ngây thơ đáng yêu, đôi mắt trong veo không nhuốm chút muộn phiền.Có lẽ….Chuyện không nghiêm trọng như hắn nghĩ?Cụ rùa xoay một vòng trên mặt đất rồi cuối cùng dừng lại.Túc Bảo vươn ngón trỏ ra hiệu: “Cụ rùa, quỷ xảo quyệt ở Nam Thành à?”Cụ rùa không biết nói, Tiểu Ngũ thì lắc lư cái đầu, bày ra bộ dạng vẹt hiểu hết nha: “Nó nói đúng đúng đúng!”Túc Bảo: “Ừm, hiểu rồi!”Kỷ Trường: “….”Hắn đuổi theo Quỷ xảo quyệt và mất dấu nó ở Nam Thành.Xem ra phải đi chuyến này rồi.**Sẩm tối ngày thứ hai của lễ tết Đoan Ngọ, Tô Dĩnh Nhạc về nhà.Trong phòng thoang thoảng mùi thơm của bánh chưng, bánh chưng đang hấp trong nồi, Túc Bảo lấy một cái giỏ nhỏ đi đựng.“Một cái, hai cái….năm cái…mười cái….mười một cái.”Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh giữ nắp nồi hấp bánh cho Túc Bảo.“Ăn được hết nhiều bánh chưng vậy không con?” Mộc Quy Phàm hỏi.Túc Bảo gật đầu: “Cậu ba nói muốn ăn mười một cái.”Mộc Quy Phàm nhếch môi, tốt nhất Tô Dĩnh Nhạc hãy giải quyết gọn 11 cái bánh chưng, bắt Túc Bảo của anh gói bánh vất vả, còn phải đích thân bưng bánh cho anh ta.Tô Dĩnh Nhạc mỉm cười đứng ở cửa nhà bếp, cô bé con nhớ kỹ thật đấy.“Túc Bảo!” Tô Dĩnh Nhạc nói giọng ấm áp dễ nghe.Túc Bảo vừa quay đầu đã trông thấy Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục của cơ trưởng, hai mắt cô bé lập tức sáng lấp lánh: “Wow, cậu ba đẹp trai quá!”Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh tặc lưỡi, quả nhiên anh – không – đáng – được – nhắc – tới!Túc Bảo xách cái giỏ rồi đưa bánh chưng cho Tô Dĩnh Nhạc như muốn xin công trạng: “Cậu ba, 11 cái bánh chưng nha!”Cả một giỏ đầy ắp bánh.Tô Dĩnh Nhạc kìm lòng không đặng mà ẵm Túc Bảo lên, lấy ra một hộp quà nhỏ xinh: “Này, tặng cho con đó!”Túc Bảo wow một tiếng, cô bé còn có quà nữa ư!!“Cảm ơn cậu ba! Cậu ba là tốt nhất!” Túc Bảo mừng rơn ôm lấy cổ Tô Dĩnh Nhạc.Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh: Anh càng lúc càng không đáng nhắc tới rồi!Trong bữa cơm, dựa theo lời Kỷ Trường dạy, Túc Bảo nói muốn tới Nam Thành một chuyến.Bà cụ Tô không nghĩ gì đã lập tức đặt đũa xuống, từ chối: “Không được, một mình con đi ư? Đây chẳng phải đang nói đùa sao?”Túc Bảo giải thích: “Không đi một mình đâu ạ, con và anh Tử Tích cùng đi!”
Kỷ Trường nhìn Túc Bảo đang ngồi xổm quay cụ rùa, cô bé ngây thơ đáng yêu, đôi mắt trong veo không nhuốm chút muộn phiền.
Có lẽ….Chuyện không nghiêm trọng như hắn nghĩ?
Cụ rùa xoay một vòng trên mặt đất rồi cuối cùng dừng lại.
Túc Bảo vươn ngón trỏ ra hiệu: “Cụ rùa, quỷ xảo quyệt ở Nam Thành à?”
Cụ rùa không biết nói, Tiểu Ngũ thì lắc lư cái đầu, bày ra bộ dạng vẹt hiểu hết nha: “Nó nói đúng đúng đúng!”
Túc Bảo: “Ừm, hiểu rồi!”
Kỷ Trường: “….”
Hắn đuổi theo Quỷ xảo quyệt và mất dấu nó ở Nam Thành.
Xem ra phải đi chuyến này rồi.
**
Sẩm tối ngày thứ hai của lễ tết Đoan Ngọ, Tô Dĩnh Nhạc về nhà.
Trong phòng thoang thoảng mùi thơm của bánh chưng, bánh chưng đang hấp trong nồi, Túc Bảo lấy một cái giỏ nhỏ đi đựng.
“Một cái, hai cái….năm cái…mười cái….mười một cái.”
Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh giữ nắp nồi hấp bánh cho Túc Bảo.
“Ăn được hết nhiều bánh chưng vậy không con?” Mộc Quy Phàm hỏi.
Túc Bảo gật đầu: “Cậu ba nói muốn ăn mười một cái.”
Mộc Quy Phàm nhếch môi, tốt nhất Tô Dĩnh Nhạc hãy giải quyết gọn 11 cái bánh chưng, bắt Túc Bảo của anh gói bánh vất vả, còn phải đích thân bưng bánh cho anh ta.
Tô Dĩnh Nhạc mỉm cười đứng ở cửa nhà bếp, cô bé con nhớ kỹ thật đấy.
“Túc Bảo!” Tô Dĩnh Nhạc nói giọng ấm áp dễ nghe.
Túc Bảo vừa quay đầu đã trông thấy Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục của cơ trưởng, hai mắt cô bé lập tức sáng lấp lánh: “Wow, cậu ba đẹp trai quá!”
Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh tặc lưỡi, quả nhiên anh – không – đáng – được – nhắc – tới!
Túc Bảo xách cái giỏ rồi đưa bánh chưng cho Tô Dĩnh Nhạc như muốn xin công trạng: “Cậu ba, 11 cái bánh chưng nha!”
Cả một giỏ đầy ắp bánh.
Tô Dĩnh Nhạc kìm lòng không đặng mà ẵm Túc Bảo lên, lấy ra một hộp quà nhỏ xinh: “Này, tặng cho con đó!”
Túc Bảo wow một tiếng, cô bé còn có quà nữa ư!!
“Cảm ơn cậu ba! Cậu ba là tốt nhất!” Túc Bảo mừng rơn ôm lấy cổ Tô Dĩnh Nhạc.
Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh: Anh càng lúc càng không đáng nhắc tới rồi!
Trong bữa cơm, dựa theo lời Kỷ Trường dạy, Túc Bảo nói muốn tới Nam Thành một chuyến.
Bà cụ Tô không nghĩ gì đã lập tức đặt đũa xuống, từ chối: “Không được, một mình con đi ư? Đây chẳng phải đang nói đùa sao?”
Túc Bảo giải thích: “Không đi một mình đâu ạ, con và anh Tử Tích cùng đi!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kỷ Trường nhìn Túc Bảo đang ngồi xổm quay cụ rùa, cô bé ngây thơ đáng yêu, đôi mắt trong veo không nhuốm chút muộn phiền.Có lẽ….Chuyện không nghiêm trọng như hắn nghĩ?Cụ rùa xoay một vòng trên mặt đất rồi cuối cùng dừng lại.Túc Bảo vươn ngón trỏ ra hiệu: “Cụ rùa, quỷ xảo quyệt ở Nam Thành à?”Cụ rùa không biết nói, Tiểu Ngũ thì lắc lư cái đầu, bày ra bộ dạng vẹt hiểu hết nha: “Nó nói đúng đúng đúng!”Túc Bảo: “Ừm, hiểu rồi!”Kỷ Trường: “….”Hắn đuổi theo Quỷ xảo quyệt và mất dấu nó ở Nam Thành.Xem ra phải đi chuyến này rồi.**Sẩm tối ngày thứ hai của lễ tết Đoan Ngọ, Tô Dĩnh Nhạc về nhà.Trong phòng thoang thoảng mùi thơm của bánh chưng, bánh chưng đang hấp trong nồi, Túc Bảo lấy một cái giỏ nhỏ đi đựng.“Một cái, hai cái….năm cái…mười cái….mười một cái.”Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh giữ nắp nồi hấp bánh cho Túc Bảo.“Ăn được hết nhiều bánh chưng vậy không con?” Mộc Quy Phàm hỏi.Túc Bảo gật đầu: “Cậu ba nói muốn ăn mười một cái.”Mộc Quy Phàm nhếch môi, tốt nhất Tô Dĩnh Nhạc hãy giải quyết gọn 11 cái bánh chưng, bắt Túc Bảo của anh gói bánh vất vả, còn phải đích thân bưng bánh cho anh ta.Tô Dĩnh Nhạc mỉm cười đứng ở cửa nhà bếp, cô bé con nhớ kỹ thật đấy.“Túc Bảo!” Tô Dĩnh Nhạc nói giọng ấm áp dễ nghe.Túc Bảo vừa quay đầu đã trông thấy Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục của cơ trưởng, hai mắt cô bé lập tức sáng lấp lánh: “Wow, cậu ba đẹp trai quá!”Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh tặc lưỡi, quả nhiên anh – không – đáng – được – nhắc – tới!Túc Bảo xách cái giỏ rồi đưa bánh chưng cho Tô Dĩnh Nhạc như muốn xin công trạng: “Cậu ba, 11 cái bánh chưng nha!”Cả một giỏ đầy ắp bánh.Tô Dĩnh Nhạc kìm lòng không đặng mà ẵm Túc Bảo lên, lấy ra một hộp quà nhỏ xinh: “Này, tặng cho con đó!”Túc Bảo wow một tiếng, cô bé còn có quà nữa ư!!“Cảm ơn cậu ba! Cậu ba là tốt nhất!” Túc Bảo mừng rơn ôm lấy cổ Tô Dĩnh Nhạc.Mộc Quy Phàm đứng bên cạnh: Anh càng lúc càng không đáng nhắc tới rồi!Trong bữa cơm, dựa theo lời Kỷ Trường dạy, Túc Bảo nói muốn tới Nam Thành một chuyến.Bà cụ Tô không nghĩ gì đã lập tức đặt đũa xuống, từ chối: “Không được, một mình con đi ư? Đây chẳng phải đang nói đùa sao?”Túc Bảo giải thích: “Không đi một mình đâu ạ, con và anh Tử Tích cùng đi!”