Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 604: C604: Chương 604

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo hỏi: “Sao lại bám vào quỷ hồn mà không thôn phệ luôn quỷ hồn?”Ăn luôn có phải ngày càng mập và lợi hại hơn không!Kỷ Trường: “Đây chính là điểm gian xảo của nó. Nó không ngừng bồi dưỡng lệ quỷ rồi kêu lệ quỷ đi tìm người sống có bát tự giống lệ quỷ…”Túc Bảo gật đầu: “Chính là đi tìm một đám quỷ làm thuê cho nó.”Kỷ Trường: “…”Con giải thích vậy cũng không sai.Con ác quỷ này chẳng những xảo quyệt, còn rất lợi hại. Phiền phức nhất là, nó đã nhắm vào Túc Bảo.Đúng là đồ bị thịt, đến tiểu diêm vương mà cũng dám nhắm vào.Kỷ Trường lật cuốn sổ, nhìn dòng chữ màu đỏ mới xuất hiện trong lí lịch trích ngang của Túc Bảo, lòng hắn chùng xuống.Cuốn sách trời này như không có chữ, nhưng Kỷ Trường nhìn ra được sinh tử của con người viết trong đó, còn có nhân quả kiếp trước kiếp này, tương lai quá khứ của mỗi người.Từ giây phút một người được sinh ra, mọi thứ đã được định sẵn.Nhìn cuốn sổ mỏng ghi chép vận mệnh của chúng sinh, dưới tên Túc Bảo xuất hiện một hàng chữ to màu đỏ.Tâm ma, không thể dựa vào viện trợ từ bên ngoài.Kỷ Trường mặt ủ mày chau, một cô bé 4 tuổi thì có thể tồn tại tâm ma gì?Nhưng dòng chữ này có màu đỏ, ắt hẳn không phải chuyện theo lẽ thường.Bất thường đã đành, còn không cho giúp đỡ cô bé con….Đối phương là quỷ xảo quyệt đó nha!Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, sao quỷ xảo quyệt lại nhắm vào chúng ta?”Ban đầu, nó nhắm vào cậu tư.Sau đó là anh Tử Tích.Kỷ Trường lắc đầu: “Nó không nhắm vào cậu tư và anh Tử Tích của con, mà nhắm vào con!”Túc Bảo hồ nghi, nhắm vào bé thì cứ tìm thẳng cô bé đi!Tìm cậu tư với anh của cô bé làm gì?Túc Bảo quyết định phải đi tìm quỷ xảo quyệt để nói chuyện tâm tình.Làm quỷ thì không thể không coi trọng đạo đức của quỷ….Túc Bảo lẩm bẩm: “Để con bói quẻ xem nó trốn ở đâu!”Cô bé chạy ra ngoài, bắt lấy cụ rùa đang nằm phơi nắng trên hòn non bộ của đài phun nước ngoài vườn.“Ha!” Túc Bảo quay người cụ rùa.Cụ rùa rất bình tĩnh, nằm yên suốt quá trình, bốn chân, đuôi và đầu đều duỗi khỏi mai rùa một cách thoải mái, mắt còn híp lại.Tiểu Ngũ đứng bên cạnh, tính chuẩn thời gian đầu cụ rùa quay về hướng mình rồi lập tức vươn cổ huých cụ rùa một cái.Túc Bảo túm lấy Tiểu Ngũ rồi đặt lên vai: “Tiểu Ngũ, không được làm loạn nha!”

Túc Bảo hỏi: “Sao lại bám vào quỷ hồn mà không thôn phệ luôn quỷ hồn?”

Ăn luôn có phải ngày càng mập và lợi hại hơn không!

Kỷ Trường: “Đây chính là điểm gian xảo của nó. Nó không ngừng bồi dưỡng lệ quỷ rồi kêu lệ quỷ đi tìm người sống có bát tự giống lệ quỷ…”

Túc Bảo gật đầu: “Chính là đi tìm một đám quỷ làm thuê cho nó.”

Kỷ Trường: “…”

Con giải thích vậy cũng không sai.

Con ác quỷ này chẳng những xảo quyệt, còn rất lợi hại. Phiền phức nhất là, nó đã nhắm vào Túc Bảo.

Đúng là đồ bị thịt, đến tiểu diêm vương mà cũng dám nhắm vào.

Kỷ Trường lật cuốn sổ, nhìn dòng chữ màu đỏ mới xuất hiện trong lí lịch trích ngang của Túc Bảo, lòng hắn chùng xuống.

Cuốn sách trời này như không có chữ, nhưng Kỷ Trường nhìn ra được sinh tử của con người viết trong đó, còn có nhân quả kiếp trước kiếp này, tương lai quá khứ của mỗi người.

Từ giây phút một người được sinh ra, mọi thứ đã được định sẵn.

Nhìn cuốn sổ mỏng ghi chép vận mệnh của chúng sinh, dưới tên Túc Bảo xuất hiện một hàng chữ to màu đỏ.

Tâm ma, không thể dựa vào viện trợ từ bên ngoài.

Kỷ Trường mặt ủ mày chau, một cô bé 4 tuổi thì có thể tồn tại tâm ma gì?

Nhưng dòng chữ này có màu đỏ, ắt hẳn không phải chuyện theo lẽ thường.

Bất thường đã đành, còn không cho giúp đỡ cô bé con….

Đối phương là quỷ xảo quyệt đó nha!

Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, sao quỷ xảo quyệt lại nhắm vào chúng ta?”

Ban đầu, nó nhắm vào cậu tư.

Sau đó là anh Tử Tích.

Kỷ Trường lắc đầu: “Nó không nhắm vào cậu tư và anh Tử Tích của con, mà nhắm vào con!”

Túc Bảo hồ nghi, nhắm vào bé thì cứ tìm thẳng cô bé đi!

Tìm cậu tư với anh của cô bé làm gì?

Túc Bảo quyết định phải đi tìm quỷ xảo quyệt để nói chuyện tâm tình.

Làm quỷ thì không thể không coi trọng đạo đức của quỷ….

Túc Bảo lẩm bẩm: “Để con bói quẻ xem nó trốn ở đâu!”

Cô bé chạy ra ngoài, bắt lấy cụ rùa đang nằm phơi nắng trên hòn non bộ của đài phun nước ngoài vườn.

“Ha!” Túc Bảo quay người cụ rùa.

Cụ rùa rất bình tĩnh, nằm yên suốt quá trình, bốn chân, đuôi và đầu đều duỗi khỏi mai rùa một cách thoải mái, mắt còn híp lại.

Tiểu Ngũ đứng bên cạnh, tính chuẩn thời gian đầu cụ rùa quay về hướng mình rồi lập tức vươn cổ huých cụ rùa một cái.

Túc Bảo túm lấy Tiểu Ngũ rồi đặt lên vai: “Tiểu Ngũ, không được làm loạn nha!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo hỏi: “Sao lại bám vào quỷ hồn mà không thôn phệ luôn quỷ hồn?”Ăn luôn có phải ngày càng mập và lợi hại hơn không!Kỷ Trường: “Đây chính là điểm gian xảo của nó. Nó không ngừng bồi dưỡng lệ quỷ rồi kêu lệ quỷ đi tìm người sống có bát tự giống lệ quỷ…”Túc Bảo gật đầu: “Chính là đi tìm một đám quỷ làm thuê cho nó.”Kỷ Trường: “…”Con giải thích vậy cũng không sai.Con ác quỷ này chẳng những xảo quyệt, còn rất lợi hại. Phiền phức nhất là, nó đã nhắm vào Túc Bảo.Đúng là đồ bị thịt, đến tiểu diêm vương mà cũng dám nhắm vào.Kỷ Trường lật cuốn sổ, nhìn dòng chữ màu đỏ mới xuất hiện trong lí lịch trích ngang của Túc Bảo, lòng hắn chùng xuống.Cuốn sách trời này như không có chữ, nhưng Kỷ Trường nhìn ra được sinh tử của con người viết trong đó, còn có nhân quả kiếp trước kiếp này, tương lai quá khứ của mỗi người.Từ giây phút một người được sinh ra, mọi thứ đã được định sẵn.Nhìn cuốn sổ mỏng ghi chép vận mệnh của chúng sinh, dưới tên Túc Bảo xuất hiện một hàng chữ to màu đỏ.Tâm ma, không thể dựa vào viện trợ từ bên ngoài.Kỷ Trường mặt ủ mày chau, một cô bé 4 tuổi thì có thể tồn tại tâm ma gì?Nhưng dòng chữ này có màu đỏ, ắt hẳn không phải chuyện theo lẽ thường.Bất thường đã đành, còn không cho giúp đỡ cô bé con….Đối phương là quỷ xảo quyệt đó nha!Túc Bảo hỏi: “Sư phụ, sao quỷ xảo quyệt lại nhắm vào chúng ta?”Ban đầu, nó nhắm vào cậu tư.Sau đó là anh Tử Tích.Kỷ Trường lắc đầu: “Nó không nhắm vào cậu tư và anh Tử Tích của con, mà nhắm vào con!”Túc Bảo hồ nghi, nhắm vào bé thì cứ tìm thẳng cô bé đi!Tìm cậu tư với anh của cô bé làm gì?Túc Bảo quyết định phải đi tìm quỷ xảo quyệt để nói chuyện tâm tình.Làm quỷ thì không thể không coi trọng đạo đức của quỷ….Túc Bảo lẩm bẩm: “Để con bói quẻ xem nó trốn ở đâu!”Cô bé chạy ra ngoài, bắt lấy cụ rùa đang nằm phơi nắng trên hòn non bộ của đài phun nước ngoài vườn.“Ha!” Túc Bảo quay người cụ rùa.Cụ rùa rất bình tĩnh, nằm yên suốt quá trình, bốn chân, đuôi và đầu đều duỗi khỏi mai rùa một cách thoải mái, mắt còn híp lại.Tiểu Ngũ đứng bên cạnh, tính chuẩn thời gian đầu cụ rùa quay về hướng mình rồi lập tức vươn cổ huých cụ rùa một cái.Túc Bảo túm lấy Tiểu Ngũ rồi đặt lên vai: “Tiểu Ngũ, không được làm loạn nha!”

Chương 604: C604: Chương 604