Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 621: C621: Chương 621
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích nhất thời nghẹn họng, phải nói như thế nào đây?Nói rằng cậu làm Streamer hướng dẫn game để kiếm tiền…..Vì cậu còn nhỏ tuổi nên khi mới bắt đầu, mọi người kêu cậu cút về nhà tìm mẹ đi?Cậu không thể gia nhập bất cứ câu lạc bộ nào vì cậu là trẻ con, cuối cùng cậu phải mạo danh người trưởng thành để làm một blogger tự do chuyên đào tạo game….Sau đó, nữ quỷ phòng cách vách trở thành khách hàng được cậu đào tạo….“Không có gì.” Tô Tử Tích trầm mặc mím môi.Túc Bảo lặng lẽ bấm ngón tay, gương mặt nhỏ lộ vẻ nghiêm túc, cô bé nói: “Em bói một quẻ, anh sắp gặp nguy hiểm. Anh ơi, thể diện quan trọng hay tính mạng quan trọng đây?”Tô Tử Tích: “…”Cậu trừng mắt nghi ngờ Túc Bảo cố ý nói vậy.Cậu mím môi, cuối cùng nói: “Anh chính là Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.”Lần này đến lượt Túc Bảo há hốc miệng: “Anh ơi tên anh là Tô Tử Tích, sao có thể là Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.”Lòng Tô Tử Tích rối như tơ vò, cậu lấy ra một tờ giấy rồi viết tên Tử Tích tách ra một chút, cuối cùng thành cái tên Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.Túc Bảo thông cảm nhìn Tô Tử Tích: “Chẳng trách chị gái nhảy lầu bám lấy anh.”Tô Tử Tích khó lòng chấp nhận sự thật này: “Anh chỉ là một cậu nhóc thôi!”Cậu chỉ muốn chơi game để kiếm chút tiền tiêu vặt thôi, có cần phải thế không hả?Tô Tử Tích cảm thấy game đã trở thành bóng đen tâm lý với cậu…Túc Bảo lắc đầu: “Chị gái nhảy lầu không quan tâm anh là cậu nhóc đâu, ai bảo từ đầu anh không thành thật làm gì?”Tô Tử Tích: Mẹ kiếp.Lần đầu tiên Tô Tử Tích cân nhắc một vấn đề, có lẽ cậu đã sai thật rồi…Túc Bảo an ủi: “Nhưng không sao, cái tên mà chị gái nhảy lầu viết trên cuốn sổ màu đỏ không phải tên thật của anh, chị nữ quỷ cũng đâu biết ngày sinh và bát tự của anh.”Vì vậy, nữ quỷ chỉ có thể bám lấy Tô Tử Tích và khiến cậu gặp ác mộng thôi.Nếu viết tên thật của Tô Tử Tích thì bây giờ chưa chắc cậu có thể bình yên đứng ở đây với Túc Bảo rồi.“Thế phải làm sao?” Tô Tử Tích không khỏi vò đầu bứt tai.Trước khi tới đây, cậu hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện lại thành ra như này.Thậm chí cậu còn nửa tin nửa ngờ về sự tồn tại của ma quỷ.Túc Bảo nhìn Tô Tử Tích, nghiêm túc nói: “Đừng sợ, có Túc Bảo ở đây mà!”Tô Tử Tích ngẩn người.Lúc này, ánh mắt cô em gái chỉ cao tới vai cậu đang đong đầy sự chân thành và nghiêm túc, Tô Tử Tích nhìn thôi cũng vô cớ thấy yên tâm.Tô Tử Tích không nói thêm gì nữa.Đêm đến.Đào Hoa Túc chìm vào yên ắng, không gian tĩnh lặng tới mức nơi này như không tồn tại ở thế gian.
Tô Tử Tích nhất thời nghẹn họng, phải nói như thế nào đây?
Nói rằng cậu làm Streamer hướng dẫn game để kiếm tiền…..
Vì cậu còn nhỏ tuổi nên khi mới bắt đầu, mọi người kêu cậu cút về nhà tìm mẹ đi?
Cậu không thể gia nhập bất cứ câu lạc bộ nào vì cậu là trẻ con, cuối cùng cậu phải mạo danh người trưởng thành để làm một blogger tự do chuyên đào tạo game….
Sau đó, nữ quỷ phòng cách vách trở thành khách hàng được cậu đào tạo….
“Không có gì.” Tô Tử Tích trầm mặc mím môi.
Túc Bảo lặng lẽ bấm ngón tay, gương mặt nhỏ lộ vẻ nghiêm túc, cô bé nói: “Em bói một quẻ, anh sắp gặp nguy hiểm. Anh ơi, thể diện quan trọng hay tính mạng quan trọng đây?”
Tô Tử Tích: “…”
Cậu trừng mắt nghi ngờ Túc Bảo cố ý nói vậy.
Cậu mím môi, cuối cùng nói: “Anh chính là Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.”
Lần này đến lượt Túc Bảo há hốc miệng: “Anh ơi tên anh là Tô Tử Tích, sao có thể là Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.”
Lòng Tô Tử Tích rối như tơ vò, cậu lấy ra một tờ giấy rồi viết tên Tử Tích tách ra một chút, cuối cùng thành cái tên Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.
Túc Bảo thông cảm nhìn Tô Tử Tích: “Chẳng trách chị gái nhảy lầu bám lấy anh.”
Tô Tử Tích khó lòng chấp nhận sự thật này: “Anh chỉ là một cậu nhóc thôi!”
Cậu chỉ muốn chơi game để kiếm chút tiền tiêu vặt thôi, có cần phải thế không hả?
Tô Tử Tích cảm thấy game đã trở thành bóng đen tâm lý với cậu…
Túc Bảo lắc đầu: “Chị gái nhảy lầu không quan tâm anh là cậu nhóc đâu, ai bảo từ đầu anh không thành thật làm gì?”
Tô Tử Tích: Mẹ kiếp.
Lần đầu tiên Tô Tử Tích cân nhắc một vấn đề, có lẽ cậu đã sai thật rồi…
Túc Bảo an ủi: “Nhưng không sao, cái tên mà chị gái nhảy lầu viết trên cuốn sổ màu đỏ không phải tên thật của anh, chị nữ quỷ cũng đâu biết ngày sinh và bát tự của anh.”
Vì vậy, nữ quỷ chỉ có thể bám lấy Tô Tử Tích và khiến cậu gặp ác mộng thôi.
Nếu viết tên thật của Tô Tử Tích thì bây giờ chưa chắc cậu có thể bình yên đứng ở đây với Túc Bảo rồi.
“Thế phải làm sao?” Tô Tử Tích không khỏi vò đầu bứt tai.
Trước khi tới đây, cậu hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện lại thành ra như này.
Thậm chí cậu còn nửa tin nửa ngờ về sự tồn tại của ma quỷ.
Túc Bảo nhìn Tô Tử Tích, nghiêm túc nói: “Đừng sợ, có Túc Bảo ở đây mà!”
Tô Tử Tích ngẩn người.
Lúc này, ánh mắt cô em gái chỉ cao tới vai cậu đang đong đầy sự chân thành và nghiêm túc, Tô Tử Tích nhìn thôi cũng vô cớ thấy yên tâm.
Tô Tử Tích không nói thêm gì nữa.
Đêm đến.
Đào Hoa Túc chìm vào yên ắng, không gian tĩnh lặng tới mức nơi này như không tồn tại ở thế gian.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích nhất thời nghẹn họng, phải nói như thế nào đây?Nói rằng cậu làm Streamer hướng dẫn game để kiếm tiền…..Vì cậu còn nhỏ tuổi nên khi mới bắt đầu, mọi người kêu cậu cút về nhà tìm mẹ đi?Cậu không thể gia nhập bất cứ câu lạc bộ nào vì cậu là trẻ con, cuối cùng cậu phải mạo danh người trưởng thành để làm một blogger tự do chuyên đào tạo game….Sau đó, nữ quỷ phòng cách vách trở thành khách hàng được cậu đào tạo….“Không có gì.” Tô Tử Tích trầm mặc mím môi.Túc Bảo lặng lẽ bấm ngón tay, gương mặt nhỏ lộ vẻ nghiêm túc, cô bé nói: “Em bói một quẻ, anh sắp gặp nguy hiểm. Anh ơi, thể diện quan trọng hay tính mạng quan trọng đây?”Tô Tử Tích: “…”Cậu trừng mắt nghi ngờ Túc Bảo cố ý nói vậy.Cậu mím môi, cuối cùng nói: “Anh chính là Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.”Lần này đến lượt Túc Bảo há hốc miệng: “Anh ơi tên anh là Tô Tử Tích, sao có thể là Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.”Lòng Tô Tử Tích rối như tơ vò, cậu lấy ra một tờ giấy rồi viết tên Tử Tích tách ra một chút, cuối cùng thành cái tên Mộc Tân Nhật Mộc Cấn.Túc Bảo thông cảm nhìn Tô Tử Tích: “Chẳng trách chị gái nhảy lầu bám lấy anh.”Tô Tử Tích khó lòng chấp nhận sự thật này: “Anh chỉ là một cậu nhóc thôi!”Cậu chỉ muốn chơi game để kiếm chút tiền tiêu vặt thôi, có cần phải thế không hả?Tô Tử Tích cảm thấy game đã trở thành bóng đen tâm lý với cậu…Túc Bảo lắc đầu: “Chị gái nhảy lầu không quan tâm anh là cậu nhóc đâu, ai bảo từ đầu anh không thành thật làm gì?”Tô Tử Tích: Mẹ kiếp.Lần đầu tiên Tô Tử Tích cân nhắc một vấn đề, có lẽ cậu đã sai thật rồi…Túc Bảo an ủi: “Nhưng không sao, cái tên mà chị gái nhảy lầu viết trên cuốn sổ màu đỏ không phải tên thật của anh, chị nữ quỷ cũng đâu biết ngày sinh và bát tự của anh.”Vì vậy, nữ quỷ chỉ có thể bám lấy Tô Tử Tích và khiến cậu gặp ác mộng thôi.Nếu viết tên thật của Tô Tử Tích thì bây giờ chưa chắc cậu có thể bình yên đứng ở đây với Túc Bảo rồi.“Thế phải làm sao?” Tô Tử Tích không khỏi vò đầu bứt tai.Trước khi tới đây, cậu hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện lại thành ra như này.Thậm chí cậu còn nửa tin nửa ngờ về sự tồn tại của ma quỷ.Túc Bảo nhìn Tô Tử Tích, nghiêm túc nói: “Đừng sợ, có Túc Bảo ở đây mà!”Tô Tử Tích ngẩn người.Lúc này, ánh mắt cô em gái chỉ cao tới vai cậu đang đong đầy sự chân thành và nghiêm túc, Tô Tử Tích nhìn thôi cũng vô cớ thấy yên tâm.Tô Tử Tích không nói thêm gì nữa.Đêm đến.Đào Hoa Túc chìm vào yên ắng, không gian tĩnh lặng tới mức nơi này như không tồn tại ở thế gian.