Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 622: C622: Chương 622
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trong hành lang dài, đèn chiếu sáng trên trần nhà được đặt cách nhau hai mét, ngọn đèn không sáng lắm nên hành lang cứ mờ mờ ảo ảo.Thậm chí, ai nhìn vào hành lang này còn có ảo giác đây là đường xuống địa phủ.Túc Bảo cầm thanh kiếm gỗ gụ, vai buộc một chiếc áo khoác màu vàng, trong áo đựng xâu tiền xu, tiền giấy, giấy vàng…..Tô Tử Tích đi theo sau Túc Bảo, vẻ mặt cậu căng thẳng vô cùng, trên lưng cậu cũng đeo một thanh kiếm gỗ gụ để trừ tà.Tô Tử Tích nhìn cánh cửa đang đóng chặt phòng kế bên, đồng tử co lại.Dì quỷ hồi nãy nói phòng cách vách không có người sống, thế tại sao cánh cửa lại bật mở, cậu đâu có nghe thấy tiếng gió đẩy cánh cửa.“Túc Bảo, không sao chứ?” Tô Tử Tích nhìn hành lang dài tít tắp, tim như vọt lên cổ họng.Túc Bảo ra hiệu ok.Lúc này, cánh cửa phòng bên bỗng kẽo kẹt một tiếng mở ra.Cánh cửa phòng kế bên dần mở ra, Tô Tử Tích nhìn đăm đăm vào cửa, hóa đá luôn tại chỗ.Túc Bảo liếc nhìn Tô Tử Tích một cái, chợt cảm thấy vô cùng thú vị.Khi gặp quỷ, anh Tử Du sẽ lập tức xù lông, phản ứng của anh ấy còn nhanh hơn cả tia chớp, hét to rồi co cẳng chạy.Anh Tử Tích thì sao, hễ gặp quỷ là giống bị điểm huyệt, hóa thành pho tượng đứng như trời trồng.Túc Bảo bụm miệng cười: “Anh ơi, nếu quỷ biết ăn thịt người thì anh nhất định là người đầu tiên bị ăn nha!”Tô Tử Tích lười phải để ý tới Túc Bảo.Lúc này, Túc Bảo bỗng nhảy sang bên cạnh Tô Tử Tích….“Aoooo!” Túc Bảo ngoạm miệng cắn vào cánh tay Tô Tử Tích một cái!Tô Tử Tích sợ tới độ lông tơ dựng đứng.“.…Em làm gì thế?”Cánh tay cậu dính đầy nước miếng của Túc Bảo, Tô Tử Tích câm nín.Túc Bảo nhìn những bóng quỷ dày đặc ở hành lang, chúng vừa nấp vội khi nghe thấy tiếng aoooo ban nãy.Túc Bảo cười híp mắt: “Anh ơi đừng sợ, nước miếng của em trừ tà đó!”“Cút!” Tô Tử Tích trợn trắng mắt.Túc Bảo lập tức nói: “Được rồi! Chị gái nhỏ ơi, Túc Bảo đến rồi nè!”Cô bé nắm thanh kiếm gỗ gụ rồi vui vẻ chạy vào phòng. .||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||Tô Tử Tích: “….”Chạy….chạy thật rồi ư?Cô em gái không đáng tin này!Tô Tử Tích cảm thấy bí bách khó chịu, cậu nhìn cánh cửa trước mặt rồi quyết định không vào phòng.Không vào, tuyệt đối không vào!…Cậu vừa nghĩ vậy thì bên tai truyền tới tiếng thở dài: “Nhóc đến rồi….”Đồng tử Tô Tử Tích co lại, lần này cậu phản ứng kịp thời, co cẳng bỏ chạy: “Túc Bảo….!!”
Trong hành lang dài, đèn chiếu sáng trên trần nhà được đặt cách nhau hai mét, ngọn đèn không sáng lắm nên hành lang cứ mờ mờ ảo ảo.
Thậm chí, ai nhìn vào hành lang này còn có ảo giác đây là đường xuống địa phủ.
Túc Bảo cầm thanh kiếm gỗ gụ, vai buộc một chiếc áo khoác màu vàng, trong áo đựng xâu tiền xu, tiền giấy, giấy vàng…..
Tô Tử Tích đi theo sau Túc Bảo, vẻ mặt cậu căng thẳng vô cùng, trên lưng cậu cũng đeo một thanh kiếm gỗ gụ để trừ tà.
Tô Tử Tích nhìn cánh cửa đang đóng chặt phòng kế bên, đồng tử co lại.
Dì quỷ hồi nãy nói phòng cách vách không có người sống, thế tại sao cánh cửa lại bật mở, cậu đâu có nghe thấy tiếng gió đẩy cánh cửa.
“Túc Bảo, không sao chứ?” Tô Tử Tích nhìn hành lang dài tít tắp, tim như vọt lên cổ họng.
Túc Bảo ra hiệu ok.
Lúc này, cánh cửa phòng bên bỗng kẽo kẹt một tiếng mở ra.
Cánh cửa phòng kế bên dần mở ra, Tô Tử Tích nhìn đăm đăm vào cửa, hóa đá luôn tại chỗ.
Túc Bảo liếc nhìn Tô Tử Tích một cái, chợt cảm thấy vô cùng thú vị.
Khi gặp quỷ, anh Tử Du sẽ lập tức xù lông, phản ứng của anh ấy còn nhanh hơn cả tia chớp, hét to rồi co cẳng chạy.
Anh Tử Tích thì sao, hễ gặp quỷ là giống bị điểm huyệt, hóa thành pho tượng đứng như trời trồng.
Túc Bảo bụm miệng cười: “Anh ơi, nếu quỷ biết ăn thịt người thì anh nhất định là người đầu tiên bị ăn nha!”
Tô Tử Tích lười phải để ý tới Túc Bảo.
Lúc này, Túc Bảo bỗng nhảy sang bên cạnh Tô Tử Tích….
“Aoooo!” Túc Bảo ngoạm miệng cắn vào cánh tay Tô Tử Tích một cái!
Tô Tử Tích sợ tới độ lông tơ dựng đứng.
“.…Em làm gì thế?”
Cánh tay cậu dính đầy nước miếng của Túc Bảo, Tô Tử Tích câm nín.
Túc Bảo nhìn những bóng quỷ dày đặc ở hành lang, chúng vừa nấp vội khi nghe thấy tiếng aoooo ban nãy.
Túc Bảo cười híp mắt: “Anh ơi đừng sợ, nước miếng của em trừ tà đó!”
“Cút!” Tô Tử Tích trợn trắng mắt.
Túc Bảo lập tức nói: “Được rồi! Chị gái nhỏ ơi, Túc Bảo đến rồi nè!”
Cô bé nắm thanh kiếm gỗ gụ rồi vui vẻ chạy vào phòng. .
||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||
Tô Tử Tích: “….”
Chạy….chạy thật rồi ư?
Cô em gái không đáng tin này!
Tô Tử Tích cảm thấy bí bách khó chịu, cậu nhìn cánh cửa trước mặt rồi quyết định không vào phòng.
Không vào, tuyệt đối không vào!…
Cậu vừa nghĩ vậy thì bên tai truyền tới tiếng thở dài: “Nhóc đến rồi….”
Đồng tử Tô Tử Tích co lại, lần này cậu phản ứng kịp thời, co cẳng bỏ chạy: “Túc Bảo….!!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trong hành lang dài, đèn chiếu sáng trên trần nhà được đặt cách nhau hai mét, ngọn đèn không sáng lắm nên hành lang cứ mờ mờ ảo ảo.Thậm chí, ai nhìn vào hành lang này còn có ảo giác đây là đường xuống địa phủ.Túc Bảo cầm thanh kiếm gỗ gụ, vai buộc một chiếc áo khoác màu vàng, trong áo đựng xâu tiền xu, tiền giấy, giấy vàng…..Tô Tử Tích đi theo sau Túc Bảo, vẻ mặt cậu căng thẳng vô cùng, trên lưng cậu cũng đeo một thanh kiếm gỗ gụ để trừ tà.Tô Tử Tích nhìn cánh cửa đang đóng chặt phòng kế bên, đồng tử co lại.Dì quỷ hồi nãy nói phòng cách vách không có người sống, thế tại sao cánh cửa lại bật mở, cậu đâu có nghe thấy tiếng gió đẩy cánh cửa.“Túc Bảo, không sao chứ?” Tô Tử Tích nhìn hành lang dài tít tắp, tim như vọt lên cổ họng.Túc Bảo ra hiệu ok.Lúc này, cánh cửa phòng bên bỗng kẽo kẹt một tiếng mở ra.Cánh cửa phòng kế bên dần mở ra, Tô Tử Tích nhìn đăm đăm vào cửa, hóa đá luôn tại chỗ.Túc Bảo liếc nhìn Tô Tử Tích một cái, chợt cảm thấy vô cùng thú vị.Khi gặp quỷ, anh Tử Du sẽ lập tức xù lông, phản ứng của anh ấy còn nhanh hơn cả tia chớp, hét to rồi co cẳng chạy.Anh Tử Tích thì sao, hễ gặp quỷ là giống bị điểm huyệt, hóa thành pho tượng đứng như trời trồng.Túc Bảo bụm miệng cười: “Anh ơi, nếu quỷ biết ăn thịt người thì anh nhất định là người đầu tiên bị ăn nha!”Tô Tử Tích lười phải để ý tới Túc Bảo.Lúc này, Túc Bảo bỗng nhảy sang bên cạnh Tô Tử Tích….“Aoooo!” Túc Bảo ngoạm miệng cắn vào cánh tay Tô Tử Tích một cái!Tô Tử Tích sợ tới độ lông tơ dựng đứng.“.…Em làm gì thế?”Cánh tay cậu dính đầy nước miếng của Túc Bảo, Tô Tử Tích câm nín.Túc Bảo nhìn những bóng quỷ dày đặc ở hành lang, chúng vừa nấp vội khi nghe thấy tiếng aoooo ban nãy.Túc Bảo cười híp mắt: “Anh ơi đừng sợ, nước miếng của em trừ tà đó!”“Cút!” Tô Tử Tích trợn trắng mắt.Túc Bảo lập tức nói: “Được rồi! Chị gái nhỏ ơi, Túc Bảo đến rồi nè!”Cô bé nắm thanh kiếm gỗ gụ rồi vui vẻ chạy vào phòng. .||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||Tô Tử Tích: “….”Chạy….chạy thật rồi ư?Cô em gái không đáng tin này!Tô Tử Tích cảm thấy bí bách khó chịu, cậu nhìn cánh cửa trước mặt rồi quyết định không vào phòng.Không vào, tuyệt đối không vào!…Cậu vừa nghĩ vậy thì bên tai truyền tới tiếng thở dài: “Nhóc đến rồi….”Đồng tử Tô Tử Tích co lại, lần này cậu phản ứng kịp thời, co cẳng bỏ chạy: “Túc Bảo….!!”