Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 623: C623: Chương 623

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích chạy vèo vào phòng…Phòng cách vách này cũng gồm một phòng khách, hai phòng ngủ, ghế sô pha bằng vải bông thông thường màu xám, bố cục trong phòng rất nhỏ, ghế sô pha trong phòng khách hướng về phía nhà bếp và phòng tắm, không có TV hay bất cứ đồ trang trí nào khác.Bên cạnh phòng khách là hai cánh cửa, một cánh đóng chặt, cánh còn lại mở toang, cửa phòng ngủ đối diện với cửa chính, vừa bước vào đã có thể nhìn thấy phòng ngủ được bài trí màu đỏ——Khăn trải giường, chăn, gối lớn màu đỏ, chữ ‘Hỉ’ lớn màu đỏ dán trên tấm gương, trên bàn trang điểm có hai cây nến đỏ cháy dở.Một đôi giày cao gót đỏ được đặt ở cuối giường…Gió thổi qua dường như còn mang theo tiếng thở dài của cô gái.Cả người Tô Tử Tích nổi da gà, da đầu tê dại, cậu không dám ngoảnh đầu lại.“Túc Bảo…..Em ở đâu?” Tô Tử Tích gọi nhỏ.Hu hu hu, hồi nãy vừa kêu cô bé cút đi, bây giờ cậu chỉ hận không thể ôm đùi cô bé.Bỗng một cái đầu nhỏ chui ra từ phía sau Tô Tử Tích: “Em ở đây nè!”Tô Tử Tích: “!!!”Cả người Tô Tử Tích cứng đờ, cậu tức giận hỏi: “Sao em lại lặng yên không một tiếng động xuất hiện thế hả?”Túc Bảo như làm sai điều gì đó, nói: “Lần trước em vỗ vai thì anh cũng tức giận mà….”Bỗng nhiên gọi tên sẽ khiến anh Tử Tích giật thót, đặt tay lên vai cũng dọa cho anh ấy xém mất nửa cái mạng.Bây giờ cô bé lặng lẽ ló đầu ra, anh Tử Tích vẫn tức giận đó thôi.Ôi, thật khó cho cô bé mà!Tô Tử Tích hỏi: “Em đi đâu đấy?”Túc Bảo chỉ tay về phòng bếp: “Em vào nhà bếp xem thử thì phát hiện ra hai quả trứng màu đỏ.”Cô bé xòe hai tay ra, mỗi tay cầm hai quả trứng đỏ – loại trứng dùng cho tiệc cưới.Tô Tử Tích lập tức đẩy tay Túc Bảo ra: “Mang nó ra xa đi!”Túc Bảo nhìn quanh quất rồi đặt hai quả trứng lên bàn trà.Phù…..Bỗng một cái bóng màu đỏ bay lướt qua cửa.Tô Tử Tích như chết lặng: “Túc Bảo, em….ban nãy em trông thấy không?”Túc Bảo gật đầu: “Thấy rồi ạ, là chị gái mặc váy cưới màu đỏ.”Cô bé cẩn thận kiểm tra xung quanh, hồi nãy dì quỷ nói, căn phòng này có quỷ hồn sống từ trước, nhưng khi cô bé vào thì chẳng thấy bóng dáng quỷ hồn nào.Như thể quỷ hồn đã sang nhà hàng xóm chơi.Càng không thấy gì, Tô Tử Tích càng lo lắng, cậu nói: “Không ổn, chúng ta về phòng trước đi, trưa mai lại sang đây…”Tô Tử Tích vừa dứt lời thì hành lang vang lên tiếng cộp cộp.m thanh từ xa đến gần, ai đó đang đi về phía này.Túc Bảo kéo tay Tô Tử Tích rồi chạy như bay vào phòng ngủ: “Mau nấp đi!”

Tô Tử Tích chạy vèo vào phòng…

Phòng cách vách này cũng gồm một phòng khách, hai phòng ngủ, ghế sô pha bằng vải bông thông thường màu xám, bố cục trong phòng rất nhỏ, ghế sô pha trong phòng khách hướng về phía nhà bếp và phòng tắm, không có TV hay bất cứ đồ trang trí nào khác.

Bên cạnh phòng khách là hai cánh cửa, một cánh đóng chặt, cánh còn lại mở toang, cửa phòng ngủ đối diện với cửa chính, vừa bước vào đã có thể nhìn thấy phòng ngủ được bài trí màu đỏ——

Khăn trải giường, chăn, gối lớn màu đỏ, chữ ‘Hỉ’ lớn màu đỏ dán trên tấm gương, trên bàn trang điểm có hai cây nến đỏ cháy dở.

Một đôi giày cao gót đỏ được đặt ở cuối giường…

Gió thổi qua dường như còn mang theo tiếng thở dài của cô gái.

Cả người Tô Tử Tích nổi da gà, da đầu tê dại, cậu không dám ngoảnh đầu lại.

“Túc Bảo…..Em ở đâu?” Tô Tử Tích gọi nhỏ.

Hu hu hu, hồi nãy vừa kêu cô bé cút đi, bây giờ cậu chỉ hận không thể ôm đùi cô bé.

Bỗng một cái đầu nhỏ chui ra từ phía sau Tô Tử Tích: “Em ở đây nè!”

Tô Tử Tích: “!!!”

Cả người Tô Tử Tích cứng đờ, cậu tức giận hỏi: “Sao em lại lặng yên không một tiếng động xuất hiện thế hả?”

Túc Bảo như làm sai điều gì đó, nói: “Lần trước em vỗ vai thì anh cũng tức giận mà….”

Bỗng nhiên gọi tên sẽ khiến anh Tử Tích giật thót, đặt tay lên vai cũng dọa cho anh ấy xém mất nửa cái mạng.

Bây giờ cô bé lặng lẽ ló đầu ra, anh Tử Tích vẫn tức giận đó thôi.

Ôi, thật khó cho cô bé mà!

Tô Tử Tích hỏi: “Em đi đâu đấy?”

Túc Bảo chỉ tay về phòng bếp: “Em vào nhà bếp xem thử thì phát hiện ra hai quả trứng màu đỏ.”

Cô bé xòe hai tay ra, mỗi tay cầm hai quả trứng đỏ – loại trứng dùng cho tiệc cưới.

Tô Tử Tích lập tức đẩy tay Túc Bảo ra: “Mang nó ra xa đi!”

Túc Bảo nhìn quanh quất rồi đặt hai quả trứng lên bàn trà.

Phù…..

Bỗng một cái bóng màu đỏ bay lướt qua cửa.

Tô Tử Tích như chết lặng: “Túc Bảo, em….ban nãy em trông thấy không?”

Túc Bảo gật đầu: “Thấy rồi ạ, là chị gái mặc váy cưới màu đỏ.”

Cô bé cẩn thận kiểm tra xung quanh, hồi nãy dì quỷ nói, căn phòng này có quỷ hồn sống từ trước, nhưng khi cô bé vào thì chẳng thấy bóng dáng quỷ hồn nào.

Như thể quỷ hồn đã sang nhà hàng xóm chơi.

Càng không thấy gì, Tô Tử Tích càng lo lắng, cậu nói: “Không ổn, chúng ta về phòng trước đi, trưa mai lại sang đây…”

Tô Tử Tích vừa dứt lời thì hành lang vang lên tiếng cộp cộp.

m thanh từ xa đến gần, ai đó đang đi về phía này.

Túc Bảo kéo tay Tô Tử Tích rồi chạy như bay vào phòng ngủ: “Mau nấp đi!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích chạy vèo vào phòng…Phòng cách vách này cũng gồm một phòng khách, hai phòng ngủ, ghế sô pha bằng vải bông thông thường màu xám, bố cục trong phòng rất nhỏ, ghế sô pha trong phòng khách hướng về phía nhà bếp và phòng tắm, không có TV hay bất cứ đồ trang trí nào khác.Bên cạnh phòng khách là hai cánh cửa, một cánh đóng chặt, cánh còn lại mở toang, cửa phòng ngủ đối diện với cửa chính, vừa bước vào đã có thể nhìn thấy phòng ngủ được bài trí màu đỏ——Khăn trải giường, chăn, gối lớn màu đỏ, chữ ‘Hỉ’ lớn màu đỏ dán trên tấm gương, trên bàn trang điểm có hai cây nến đỏ cháy dở.Một đôi giày cao gót đỏ được đặt ở cuối giường…Gió thổi qua dường như còn mang theo tiếng thở dài của cô gái.Cả người Tô Tử Tích nổi da gà, da đầu tê dại, cậu không dám ngoảnh đầu lại.“Túc Bảo…..Em ở đâu?” Tô Tử Tích gọi nhỏ.Hu hu hu, hồi nãy vừa kêu cô bé cút đi, bây giờ cậu chỉ hận không thể ôm đùi cô bé.Bỗng một cái đầu nhỏ chui ra từ phía sau Tô Tử Tích: “Em ở đây nè!”Tô Tử Tích: “!!!”Cả người Tô Tử Tích cứng đờ, cậu tức giận hỏi: “Sao em lại lặng yên không một tiếng động xuất hiện thế hả?”Túc Bảo như làm sai điều gì đó, nói: “Lần trước em vỗ vai thì anh cũng tức giận mà….”Bỗng nhiên gọi tên sẽ khiến anh Tử Tích giật thót, đặt tay lên vai cũng dọa cho anh ấy xém mất nửa cái mạng.Bây giờ cô bé lặng lẽ ló đầu ra, anh Tử Tích vẫn tức giận đó thôi.Ôi, thật khó cho cô bé mà!Tô Tử Tích hỏi: “Em đi đâu đấy?”Túc Bảo chỉ tay về phòng bếp: “Em vào nhà bếp xem thử thì phát hiện ra hai quả trứng màu đỏ.”Cô bé xòe hai tay ra, mỗi tay cầm hai quả trứng đỏ – loại trứng dùng cho tiệc cưới.Tô Tử Tích lập tức đẩy tay Túc Bảo ra: “Mang nó ra xa đi!”Túc Bảo nhìn quanh quất rồi đặt hai quả trứng lên bàn trà.Phù…..Bỗng một cái bóng màu đỏ bay lướt qua cửa.Tô Tử Tích như chết lặng: “Túc Bảo, em….ban nãy em trông thấy không?”Túc Bảo gật đầu: “Thấy rồi ạ, là chị gái mặc váy cưới màu đỏ.”Cô bé cẩn thận kiểm tra xung quanh, hồi nãy dì quỷ nói, căn phòng này có quỷ hồn sống từ trước, nhưng khi cô bé vào thì chẳng thấy bóng dáng quỷ hồn nào.Như thể quỷ hồn đã sang nhà hàng xóm chơi.Càng không thấy gì, Tô Tử Tích càng lo lắng, cậu nói: “Không ổn, chúng ta về phòng trước đi, trưa mai lại sang đây…”Tô Tử Tích vừa dứt lời thì hành lang vang lên tiếng cộp cộp.m thanh từ xa đến gần, ai đó đang đi về phía này.Túc Bảo kéo tay Tô Tử Tích rồi chạy như bay vào phòng ngủ: “Mau nấp đi!”

Chương 623: C623: Chương 623