Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 625: C625: Chương 625
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ngay lúc Tô Tử Tích tưởng rằng ‘người’ kia sẽ thấy cậu và Túc Bảo thì nó bỗng đứng thẳng người rồi ngồi xuống bên mép giường.Tô Tử Tích vừa thở hắt ra thì ngoài cửa lại truyền tới tiếng bước chân vội vã.‘Người’ đến lần này đi một đôi dép lê màu hồng, vừa vào cửa đã hốt hoảng nói: “Xin lỗi, ta…ta đến chậm…”‘Người’ ngồi bên giường nghiếng răng nghiến lợi mắng bằng chất giọng khàn đặc kinh dị: “Kêu ngươi đi mua đồ mà lề mề mất bao nhiêu thời gian hả? Đi nửa buổi tối không về, nói đi, có phải ngươi lấy tiền của ta đi chơi chỗ nào không?”Nữ quỷ đi dép lê như sắp khóc: “Không mà…”Đáp lại lời nó là một cái tát tai.Nữ quỷ đi dép lê màu hồng bị đánh bay.Vừa vặn lăn xuống bên giường, ngay trước mặt Tô Tử Tích.Tô Tử Tích: “!!!!”Khuôn mặt nữ quỷ gần như dán vào mặt Tô Tử Tích, hai mắt Tô Tử Tích mở to, cậu hoàn toàn bất động như tảng đá…Nữ quỷ trước mặt mặc một bộ quần áo tú cầu màu đỏ.Mặt nó hoàn toàn trùng khớp với mặt cô gái nhảy lầu mà Tô Tử Tích nhìn thấy trong group game!Kỳ lạ ở chỗ, Tống Nguyệt Thanh không đi đôi giày cao gót màu đỏ cỡ to, mà đeo một đôi dép lê màu hồng…..May sao Tống Nguyệt Thanh không trông thấy Tô Tử Tích, nó kinh hãi toan bò dậy, sau đó nó lập tức bị quỷ đeo giày đỏ giẫm lên.“Ta đói rồi, mau nấu cơm cho ta!”“Ta muốn tắm, lập tức xả nước vào bồn tắm cho ta!”Tống Nguyệt Thanh cuống quýt bò dậy, chuẩn bị vào nhà bếp, nào ngờ lại bị đánh: “Kêu ngươi đi xả nước mà?”Tống Nguyệt Thanh vừa toan vào phòng tắm, quỷ đeo giày đỏ lại đánh nó bật trở lại: “Kêu ngươi đi nấu cơm, không nghe thấy hả?”Tô Tử Tích hoàn hồn, không khỏi chau mày.Đây chẳng phải cố tình gây sự để bắt nạt quỷ hồn khác ư?Tống Nguyệt Thanh kêu thảm thiết, chợt trông thấy hai quả trứng đỏ bên bàn trà, vội bò đến lấy trứng rồi đưa cho quỷ hồn đang đánh đập nó, cuối cùng quỷ hồn kia mới dừng chửi mắng.“Túc Bảo….” Tô Tử Tích nghiêng đầu hỏi: “Sao chị ấy lại lấy được trứng gà?”Hỏi xong cậu mới chợt nhớ ra ban nãy Túc Bảo đã đặt hai quả trứng gà đỏ lên bàn trà.Túc Bảo nói: “Hồi nãy em đã chuẩn bị xong xuôi rồi….Anh ơi, anh ở đây đừng ra ngoài nhé.”Dứt lời, Túc Bảo bò ra ngoài.“Túc Bảo….!” Tô Tử Tích kinh hãi.Túc Bảo đã bò ra khỏi gầm giường, bên ngoài trở nên yên tĩnh.Quỷ hồn hung dữ kia ngồi trên sofa ăn trứng.Nữ quỷ đi dép lê màu hồng vừa khóc thút thít vừa nấu cái gì đó trong nồi, không có ngọn lửa, chỉ có tiếng xoong nồi leng keng, trông vô cùng kỳ quái.
Ngay lúc Tô Tử Tích tưởng rằng ‘người’ kia sẽ thấy cậu và Túc Bảo thì nó bỗng đứng thẳng người rồi ngồi xuống bên mép giường.
Tô Tử Tích vừa thở hắt ra thì ngoài cửa lại truyền tới tiếng bước chân vội vã.
‘Người’ đến lần này đi một đôi dép lê màu hồng, vừa vào cửa đã hốt hoảng nói: “Xin lỗi, ta…ta đến chậm…”
‘Người’ ngồi bên giường nghiếng răng nghiến lợi mắng bằng chất giọng khàn đặc kinh dị: “Kêu ngươi đi mua đồ mà lề mề mất bao nhiêu thời gian hả? Đi nửa buổi tối không về, nói đi, có phải ngươi lấy tiền của ta đi chơi chỗ nào không?”
Nữ quỷ đi dép lê như sắp khóc: “Không mà…”
Đáp lại lời nó là một cái tát tai.
Nữ quỷ đi dép lê màu hồng bị đánh bay.
Vừa vặn lăn xuống bên giường, ngay trước mặt Tô Tử Tích.
Tô Tử Tích: “!!!!”
Khuôn mặt nữ quỷ gần như dán vào mặt Tô Tử Tích, hai mắt Tô Tử Tích mở to, cậu hoàn toàn bất động như tảng đá…
Nữ quỷ trước mặt mặc một bộ quần áo tú cầu màu đỏ.
Mặt nó hoàn toàn trùng khớp với mặt cô gái nhảy lầu mà Tô Tử Tích nhìn thấy trong group game!
Kỳ lạ ở chỗ, Tống Nguyệt Thanh không đi đôi giày cao gót màu đỏ cỡ to, mà đeo một đôi dép lê màu hồng…..
May sao Tống Nguyệt Thanh không trông thấy Tô Tử Tích, nó kinh hãi toan bò dậy, sau đó nó lập tức bị quỷ đeo giày đỏ giẫm lên.
“Ta đói rồi, mau nấu cơm cho ta!”
“Ta muốn tắm, lập tức xả nước vào bồn tắm cho ta!”
Tống Nguyệt Thanh cuống quýt bò dậy, chuẩn bị vào nhà bếp, nào ngờ lại bị đánh: “Kêu ngươi đi xả nước mà?”
Tống Nguyệt Thanh vừa toan vào phòng tắm, quỷ đeo giày đỏ lại đánh nó bật trở lại: “Kêu ngươi đi nấu cơm, không nghe thấy hả?”
Tô Tử Tích hoàn hồn, không khỏi chau mày.
Đây chẳng phải cố tình gây sự để bắt nạt quỷ hồn khác ư?
Tống Nguyệt Thanh kêu thảm thiết, chợt trông thấy hai quả trứng đỏ bên bàn trà, vội bò đến lấy trứng rồi đưa cho quỷ hồn đang đánh đập nó, cuối cùng quỷ hồn kia mới dừng chửi mắng.
“Túc Bảo….” Tô Tử Tích nghiêng đầu hỏi: “Sao chị ấy lại lấy được trứng gà?”
Hỏi xong cậu mới chợt nhớ ra ban nãy Túc Bảo đã đặt hai quả trứng gà đỏ lên bàn trà.
Túc Bảo nói: “Hồi nãy em đã chuẩn bị xong xuôi rồi….Anh ơi, anh ở đây đừng ra ngoài nhé.”
Dứt lời, Túc Bảo bò ra ngoài.
“Túc Bảo….!” Tô Tử Tích kinh hãi.
Túc Bảo đã bò ra khỏi gầm giường, bên ngoài trở nên yên tĩnh.
Quỷ hồn hung dữ kia ngồi trên sofa ăn trứng.
Nữ quỷ đi dép lê màu hồng vừa khóc thút thít vừa nấu cái gì đó trong nồi, không có ngọn lửa, chỉ có tiếng xoong nồi leng keng, trông vô cùng kỳ quái.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ngay lúc Tô Tử Tích tưởng rằng ‘người’ kia sẽ thấy cậu và Túc Bảo thì nó bỗng đứng thẳng người rồi ngồi xuống bên mép giường.Tô Tử Tích vừa thở hắt ra thì ngoài cửa lại truyền tới tiếng bước chân vội vã.‘Người’ đến lần này đi một đôi dép lê màu hồng, vừa vào cửa đã hốt hoảng nói: “Xin lỗi, ta…ta đến chậm…”‘Người’ ngồi bên giường nghiếng răng nghiến lợi mắng bằng chất giọng khàn đặc kinh dị: “Kêu ngươi đi mua đồ mà lề mề mất bao nhiêu thời gian hả? Đi nửa buổi tối không về, nói đi, có phải ngươi lấy tiền của ta đi chơi chỗ nào không?”Nữ quỷ đi dép lê như sắp khóc: “Không mà…”Đáp lại lời nó là một cái tát tai.Nữ quỷ đi dép lê màu hồng bị đánh bay.Vừa vặn lăn xuống bên giường, ngay trước mặt Tô Tử Tích.Tô Tử Tích: “!!!!”Khuôn mặt nữ quỷ gần như dán vào mặt Tô Tử Tích, hai mắt Tô Tử Tích mở to, cậu hoàn toàn bất động như tảng đá…Nữ quỷ trước mặt mặc một bộ quần áo tú cầu màu đỏ.Mặt nó hoàn toàn trùng khớp với mặt cô gái nhảy lầu mà Tô Tử Tích nhìn thấy trong group game!Kỳ lạ ở chỗ, Tống Nguyệt Thanh không đi đôi giày cao gót màu đỏ cỡ to, mà đeo một đôi dép lê màu hồng…..May sao Tống Nguyệt Thanh không trông thấy Tô Tử Tích, nó kinh hãi toan bò dậy, sau đó nó lập tức bị quỷ đeo giày đỏ giẫm lên.“Ta đói rồi, mau nấu cơm cho ta!”“Ta muốn tắm, lập tức xả nước vào bồn tắm cho ta!”Tống Nguyệt Thanh cuống quýt bò dậy, chuẩn bị vào nhà bếp, nào ngờ lại bị đánh: “Kêu ngươi đi xả nước mà?”Tống Nguyệt Thanh vừa toan vào phòng tắm, quỷ đeo giày đỏ lại đánh nó bật trở lại: “Kêu ngươi đi nấu cơm, không nghe thấy hả?”Tô Tử Tích hoàn hồn, không khỏi chau mày.Đây chẳng phải cố tình gây sự để bắt nạt quỷ hồn khác ư?Tống Nguyệt Thanh kêu thảm thiết, chợt trông thấy hai quả trứng đỏ bên bàn trà, vội bò đến lấy trứng rồi đưa cho quỷ hồn đang đánh đập nó, cuối cùng quỷ hồn kia mới dừng chửi mắng.“Túc Bảo….” Tô Tử Tích nghiêng đầu hỏi: “Sao chị ấy lại lấy được trứng gà?”Hỏi xong cậu mới chợt nhớ ra ban nãy Túc Bảo đã đặt hai quả trứng gà đỏ lên bàn trà.Túc Bảo nói: “Hồi nãy em đã chuẩn bị xong xuôi rồi….Anh ơi, anh ở đây đừng ra ngoài nhé.”Dứt lời, Túc Bảo bò ra ngoài.“Túc Bảo….!” Tô Tử Tích kinh hãi.Túc Bảo đã bò ra khỏi gầm giường, bên ngoài trở nên yên tĩnh.Quỷ hồn hung dữ kia ngồi trên sofa ăn trứng.Nữ quỷ đi dép lê màu hồng vừa khóc thút thít vừa nấu cái gì đó trong nồi, không có ngọn lửa, chỉ có tiếng xoong nồi leng keng, trông vô cùng kỳ quái.