Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 626: C626: Chương 626

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không có Túc Bảo bên cạnh, Tô Tử Tích bắt đầu căng thẳng.Khi trước cậu luôn thấy em gái phiền phức, giờ Túc Bảo mới đi một chốc mà cậu đã hận không thể hóa thành món đồ trang sức đeo trên người cô bé.Tô Tử Tích vô thức muốn bò theo ra ngoài, nào ngờ không cẩn thận đè phải lá bùa màu vàng mà Túc Bảo đặt trước mặt hai người ban nãy, cậu vội giơ tay ra….Kết quả, lá bùa bị cậu kéo rách!!D? д??!!Tô Tử Tích lập tức hóa đá, không dám động đậy.Ngay lúc này, quỷ hồn đang ăn trứng bỗng dừng lại, đôi giày đỏ của nó lại bắt đầu di chuyển.Cuối cùng, dừng lại trước mặt Tô Tử Tích.Tô Tử Tích nhớ đến cảnh tượng trong phim kinh dị, nhanh chóng nín thở đến mức đỏ bừng mặt, còn lấy tay bịt chặt mũi.Quả nhiên, đôi giày đỏ đã rời đi.Trông thấy đôi giày đỏ đi xa, Tô Tử Tích hít sâu một hơi, bỗng bên tai cậu vang lên giọng nói vừa khàn đặc vừa chói tai: “Ha….tìm được rồi.”Sống lưng Tô Tử Tích cứng đờ….Cậu quay đầu lại, chỉ thấy một chú khoảng 40-50 tuổi đang nằm bò bên cạnh, đôi mắt trũng sâu, da dẻ vàng vọt như chôn dưới đất rất lâu rồi mới vừa chui khỏi mồ đi lên mặt đất, tóc cạo một nửa, thắt bím dài và mặc quần áo thời nhà Thanh.Thấy Tô Tử Tích nhìn về phía mình, chú quỷ nặn ra một nụ cười quỷ dị, để lộ hai cái răng vàng.Tô Tử Tích: “…”**Nói về Túc Bảo.Cô bé dán một lá bùa lên trán rồi dốc hết sức lực chạy quanh phòng.“Lưới Phược Linh.….Lưới Phược Linh….” [1].[1]: Lưới trói buộc linh hồnCô bé đi lại như con thoi khắp phòng nhằm dệt nên những sợi dây màu đỏ vô hình, niêm phong mọi ngóc ngách trong căn phòng này.Sư phụ đã nói, lần này một mình cô bé phải cố gắng đánh bại quỷ xảo quyệt.Giờ quỷ xảo quyệt đang trong căn phòng này, tuy nó ẩn náu rất kỹ, nhưng cô bé đã phát hiện ra rồi.Thứ nhất, dì quỷ ở căn phòng cô bé thuê ban đầu đã nói, vốn dĩ có một chú quỷ bình thường sống ở phòng này, đã là quỷ hồn bình thường, đương nhiên không đeo giày cao gót đỏ của phụ nữ, thế nhưng bây giờ đôi giày đỏ của chị gái nhảy lầu lại được đeo trên chân chú quỷ.Thứ hai, chị gái kia đã mặc váy cưới màu đỏ và thực hiện một nghi lễ nào đó rồi mới nhảy lầu chết, đáng lý ra chị ấy phải biến thành lệ quỷ, nhưng giờ chị ấy lại bị chú quỷ áp chế.Có thể áp chế lệ quỷ, hoặc là lệ quỷ hung dữ hơn, hoặc là ác quỷ.Nhưng dì quỷ đã nói rồi, quỷ hồn sống trong căn phòng này chỉ là oán quỷ bình thường.Oán quỷ bình thường sao có thể nô dịch nữ quỷ nhảy lầu?Giả sử quỷ xảo quyệt là X, chú quỷ sống ở phòng này từ trước là Y, nữ lệ quỷ nhảy lầu là Z.Kết luận, X trốn trong cơ thể Y, ngụy trang thành Y.

Không có Túc Bảo bên cạnh, Tô Tử Tích bắt đầu căng thẳng.

Khi trước cậu luôn thấy em gái phiền phức, giờ Túc Bảo mới đi một chốc mà cậu đã hận không thể hóa thành món đồ trang sức đeo trên người cô bé.

Tô Tử Tích vô thức muốn bò theo ra ngoài, nào ngờ không cẩn thận đè phải lá bùa màu vàng mà Túc Bảo đặt trước mặt hai người ban nãy, cậu vội giơ tay ra….

Kết quả, lá bùa bị cậu kéo rách!!

D? д??!!

Tô Tử Tích lập tức hóa đá, không dám động đậy.

Ngay lúc này, quỷ hồn đang ăn trứng bỗng dừng lại, đôi giày đỏ của nó lại bắt đầu di chuyển.

Cuối cùng, dừng lại trước mặt Tô Tử Tích.

Tô Tử Tích nhớ đến cảnh tượng trong phim kinh dị, nhanh chóng nín thở đến mức đỏ bừng mặt, còn lấy tay bịt chặt mũi.

Quả nhiên, đôi giày đỏ đã rời đi.

Trông thấy đôi giày đỏ đi xa, Tô Tử Tích hít sâu một hơi, bỗng bên tai cậu vang lên giọng nói vừa khàn đặc vừa chói tai: “Ha….tìm được rồi.”

Sống lưng Tô Tử Tích cứng đờ….

Cậu quay đầu lại, chỉ thấy một chú khoảng 40-50 tuổi đang nằm bò bên cạnh, đôi mắt trũng sâu, da dẻ vàng vọt như chôn dưới đất rất lâu rồi mới vừa chui khỏi mồ đi lên mặt đất, tóc cạo một nửa, thắt bím dài và mặc quần áo thời nhà Thanh.

Thấy Tô Tử Tích nhìn về phía mình, chú quỷ nặn ra một nụ cười quỷ dị, để lộ hai cái răng vàng.

Tô Tử Tích: “…”

**

Nói về Túc Bảo.

Cô bé dán một lá bùa lên trán rồi dốc hết sức lực chạy quanh phòng.

“Lưới Phược Linh.….Lưới Phược Linh….” [1].

[1]: Lưới trói buộc linh hồn

Cô bé đi lại như con thoi khắp phòng nhằm dệt nên những sợi dây màu đỏ vô hình, niêm phong mọi ngóc ngách trong căn phòng này.

Sư phụ đã nói, lần này một mình cô bé phải cố gắng đánh bại quỷ xảo quyệt.

Giờ quỷ xảo quyệt đang trong căn phòng này, tuy nó ẩn náu rất kỹ, nhưng cô bé đã phát hiện ra rồi.

Thứ nhất, dì quỷ ở căn phòng cô bé thuê ban đầu đã nói, vốn dĩ có một chú quỷ bình thường sống ở phòng này, đã là quỷ hồn bình thường, đương nhiên không đeo giày cao gót đỏ của phụ nữ, thế nhưng bây giờ đôi giày đỏ của chị gái nhảy lầu lại được đeo trên chân chú quỷ.

Thứ hai, chị gái kia đã mặc váy cưới màu đỏ và thực hiện một nghi lễ nào đó rồi mới nhảy lầu chết, đáng lý ra chị ấy phải biến thành lệ quỷ, nhưng giờ chị ấy lại bị chú quỷ áp chế.

Có thể áp chế lệ quỷ, hoặc là lệ quỷ hung dữ hơn, hoặc là ác quỷ.

Nhưng dì quỷ đã nói rồi, quỷ hồn sống trong căn phòng này chỉ là oán quỷ bình thường.

Oán quỷ bình thường sao có thể nô dịch nữ quỷ nhảy lầu?

Giả sử quỷ xảo quyệt là X, chú quỷ sống ở phòng này từ trước là Y, nữ lệ quỷ nhảy lầu là Z.

Kết luận, X trốn trong cơ thể Y, ngụy trang thành Y.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không có Túc Bảo bên cạnh, Tô Tử Tích bắt đầu căng thẳng.Khi trước cậu luôn thấy em gái phiền phức, giờ Túc Bảo mới đi một chốc mà cậu đã hận không thể hóa thành món đồ trang sức đeo trên người cô bé.Tô Tử Tích vô thức muốn bò theo ra ngoài, nào ngờ không cẩn thận đè phải lá bùa màu vàng mà Túc Bảo đặt trước mặt hai người ban nãy, cậu vội giơ tay ra….Kết quả, lá bùa bị cậu kéo rách!!D? д??!!Tô Tử Tích lập tức hóa đá, không dám động đậy.Ngay lúc này, quỷ hồn đang ăn trứng bỗng dừng lại, đôi giày đỏ của nó lại bắt đầu di chuyển.Cuối cùng, dừng lại trước mặt Tô Tử Tích.Tô Tử Tích nhớ đến cảnh tượng trong phim kinh dị, nhanh chóng nín thở đến mức đỏ bừng mặt, còn lấy tay bịt chặt mũi.Quả nhiên, đôi giày đỏ đã rời đi.Trông thấy đôi giày đỏ đi xa, Tô Tử Tích hít sâu một hơi, bỗng bên tai cậu vang lên giọng nói vừa khàn đặc vừa chói tai: “Ha….tìm được rồi.”Sống lưng Tô Tử Tích cứng đờ….Cậu quay đầu lại, chỉ thấy một chú khoảng 40-50 tuổi đang nằm bò bên cạnh, đôi mắt trũng sâu, da dẻ vàng vọt như chôn dưới đất rất lâu rồi mới vừa chui khỏi mồ đi lên mặt đất, tóc cạo một nửa, thắt bím dài và mặc quần áo thời nhà Thanh.Thấy Tô Tử Tích nhìn về phía mình, chú quỷ nặn ra một nụ cười quỷ dị, để lộ hai cái răng vàng.Tô Tử Tích: “…”**Nói về Túc Bảo.Cô bé dán một lá bùa lên trán rồi dốc hết sức lực chạy quanh phòng.“Lưới Phược Linh.….Lưới Phược Linh….” [1].[1]: Lưới trói buộc linh hồnCô bé đi lại như con thoi khắp phòng nhằm dệt nên những sợi dây màu đỏ vô hình, niêm phong mọi ngóc ngách trong căn phòng này.Sư phụ đã nói, lần này một mình cô bé phải cố gắng đánh bại quỷ xảo quyệt.Giờ quỷ xảo quyệt đang trong căn phòng này, tuy nó ẩn náu rất kỹ, nhưng cô bé đã phát hiện ra rồi.Thứ nhất, dì quỷ ở căn phòng cô bé thuê ban đầu đã nói, vốn dĩ có một chú quỷ bình thường sống ở phòng này, đã là quỷ hồn bình thường, đương nhiên không đeo giày cao gót đỏ của phụ nữ, thế nhưng bây giờ đôi giày đỏ của chị gái nhảy lầu lại được đeo trên chân chú quỷ.Thứ hai, chị gái kia đã mặc váy cưới màu đỏ và thực hiện một nghi lễ nào đó rồi mới nhảy lầu chết, đáng lý ra chị ấy phải biến thành lệ quỷ, nhưng giờ chị ấy lại bị chú quỷ áp chế.Có thể áp chế lệ quỷ, hoặc là lệ quỷ hung dữ hơn, hoặc là ác quỷ.Nhưng dì quỷ đã nói rồi, quỷ hồn sống trong căn phòng này chỉ là oán quỷ bình thường.Oán quỷ bình thường sao có thể nô dịch nữ quỷ nhảy lầu?Giả sử quỷ xảo quyệt là X, chú quỷ sống ở phòng này từ trước là Y, nữ lệ quỷ nhảy lầu là Z.Kết luận, X trốn trong cơ thể Y, ngụy trang thành Y.

Chương 626: C626: Chương 626