Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 642: C642: Chương 642

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích kéo chiếc vali, trên tay treo những chiếc túi lớn nhỏ, trong tay còn cầm chiếc bánh ăn dở và nửa bình sữa của Túc Bảo.“Còn đói không em?” Tô Tử Tích hỏi: “Chịu đói chút nha, chắc chắn bà nội đã nấu cơm rồi.”Bà cụ Tô và Tô Nhạc Phi cùng trưng ra bản mặt vô cùng kinh ngạc!!Hai người đều lơ mơ.°o°; ━━∑ ̄□ ̄|||━━Tô Nhạc Phi mù mờ hỏi: “Đây…đây là Tô Tử Tích à?”Có khi nào cậu nhóc bị quỷ nhập thân rồi không?Bà cụ tô kinh ngạc: Sao Tô Tử Tích mới ra ngoài với Túc Bảo hai ngày mà khi về lại như biến thành người khác thế này? Chẳng ngờ cậu nhóc lại không nghiện game như mọi lần.Còn chủ động chăm sóc em gái nữa chứ….“Lẽ nào nhóc con này bị cái gì k*ch th*ch?” Bà cụ Tô lầm bầm lầu bầu.Mộc Quy Phàm cong môi, còn không phải ư.Túc Bảo chạy như bay tới, nhào vào lòng bà cụ Tô: “Ngoại ơi!”Mộc Quy Phàm: “….”Hay lắm, hôm nay lại là một ngày không – đáng – được- nhắc- tới.Cũng may sau khi ôm ấp bà ngoại một phen, Túc Bảo lại nhào vào lòng Mộc Quy Phàm, sau đó tiếp tục ôm Tô Nhất Trần và Tô Nhạc Phi.Vào nhà, cô bé lại ôm ông cụ Tô, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến….Đến Tiểu Ngũ và cụ rùa cũng được cô bé v**t v* một lúc.Sờ hết một lượt, người và động vật không thiếu một ai.“Ăn cơm nào!” Bà cụ Tô âu yếm nói rồi lấy ra món tôm hấp tỏi yêu thích của Túc Bảo từ trong tủ hâm nóng.Ông cụ Tô vẫn trưng ra bản mặt nghiêm túc, nói: “Ở Nam Thành thế nào con?”Đang yên đang lành lại khăng khăng đòi đi trải nghiệm cuộc sống!Mới tí tuổi đầu, ra ngoài hai ngày thì có thể trải nghiệm gì chứ!Có thể thay đổi bản tính của Tô Tử Tích chắc?Ông cụ Tô buồn bực nhìn Tô Tử Tích đang kéo đĩa tôm tỏi của Túc Bảo về phía cậu.Xem đi, nhóc con lưu manh vẫn giữ nguyên bản tính lưu manh mà.Ông cụ Tô vừa toan giáo huấn thì chợt thấy Tô Tử Tích bóc vỏ tôm rồi cho thịt tôm vào bát Túc Bảo.Tô Tử Tích nói: “Nam Thành vẫn thế thôi! Có thời gian thì Thái Thượng Hoàng ra ngoài đi chơi đi!”Tô Tử Tích vẫn bày ra bộ dạng thiếu đòn đó.Cậu vừa bóc tôm cho Túc Bảo, vừa không quên phàn nàn: “Ban nãy ăn nhiều vậy rồi mà em vẫn còn ăn được hả? Mập chết em đi!”Miệng Tô Tử Tích luôn tỏ vẻ ghét bỏ.Nhưng….Tay cậu lại vô cùng thành thật, động tác bóc tôm chưa hề dừng lại.Sau khi đi Nam Thành về, Tô Tử Tích như biến thành một người khác.Khi ăn cơm, bóc vỏ tôm cho em gái.

Tô Tử Tích kéo chiếc vali, trên tay treo những chiếc túi lớn nhỏ, trong tay còn cầm chiếc bánh ăn dở và nửa bình sữa của Túc Bảo.

“Còn đói không em?” Tô Tử Tích hỏi: “Chịu đói chút nha, chắc chắn bà nội đã nấu cơm rồi.”

Bà cụ Tô và Tô Nhạc Phi cùng trưng ra bản mặt vô cùng kinh ngạc!!

Hai người đều lơ mơ.

°o°; ━━∑ ̄□ ̄|||━━

Tô Nhạc Phi mù mờ hỏi: “Đây…đây là Tô Tử Tích à?”

Có khi nào cậu nhóc bị quỷ nhập thân rồi không?

Bà cụ tô kinh ngạc: Sao Tô Tử Tích mới ra ngoài với Túc Bảo hai ngày mà khi về lại như biến thành người khác thế này? Chẳng ngờ cậu nhóc lại không nghiện game như mọi lần.

Còn chủ động chăm sóc em gái nữa chứ….

“Lẽ nào nhóc con này bị cái gì k*ch th*ch?” Bà cụ Tô lầm bầm lầu bầu.

Mộc Quy Phàm cong môi, còn không phải ư.

Túc Bảo chạy như bay tới, nhào vào lòng bà cụ Tô: “Ngoại ơi!”

Mộc Quy Phàm: “….”

Hay lắm, hôm nay lại là một ngày không – đáng – được- nhắc- tới.

Cũng may sau khi ôm ấp bà ngoại một phen, Túc Bảo lại nhào vào lòng Mộc Quy Phàm, sau đó tiếp tục ôm Tô Nhất Trần và Tô Nhạc Phi.

Vào nhà, cô bé lại ôm ông cụ Tô, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến….

Đến Tiểu Ngũ và cụ rùa cũng được cô bé v**t v* một lúc.

Sờ hết một lượt, người và động vật không thiếu một ai.

“Ăn cơm nào!” Bà cụ Tô âu yếm nói rồi lấy ra món tôm hấp tỏi yêu thích của Túc Bảo từ trong tủ hâm nóng.

Ông cụ Tô vẫn trưng ra bản mặt nghiêm túc, nói: “Ở Nam Thành thế nào con?”

Đang yên đang lành lại khăng khăng đòi đi trải nghiệm cuộc sống!

Mới tí tuổi đầu, ra ngoài hai ngày thì có thể trải nghiệm gì chứ!

Có thể thay đổi bản tính của Tô Tử Tích chắc?

Ông cụ Tô buồn bực nhìn Tô Tử Tích đang kéo đĩa tôm tỏi của Túc Bảo về phía cậu.

Xem đi, nhóc con lưu manh vẫn giữ nguyên bản tính lưu manh mà.

Ông cụ Tô vừa toan giáo huấn thì chợt thấy Tô Tử Tích bóc vỏ tôm rồi cho thịt tôm vào bát Túc Bảo.

Tô Tử Tích nói: “Nam Thành vẫn thế thôi! Có thời gian thì Thái Thượng Hoàng ra ngoài đi chơi đi!”

Tô Tử Tích vẫn bày ra bộ dạng thiếu đòn đó.

Cậu vừa bóc tôm cho Túc Bảo, vừa không quên phàn nàn: “Ban nãy ăn nhiều vậy rồi mà em vẫn còn ăn được hả? Mập chết em đi!”

Miệng Tô Tử Tích luôn tỏ vẻ ghét bỏ.

Nhưng….

Tay cậu lại vô cùng thành thật, động tác bóc tôm chưa hề dừng lại.

Sau khi đi Nam Thành về, Tô Tử Tích như biến thành một người khác.

Khi ăn cơm, bóc vỏ tôm cho em gái.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích kéo chiếc vali, trên tay treo những chiếc túi lớn nhỏ, trong tay còn cầm chiếc bánh ăn dở và nửa bình sữa của Túc Bảo.“Còn đói không em?” Tô Tử Tích hỏi: “Chịu đói chút nha, chắc chắn bà nội đã nấu cơm rồi.”Bà cụ Tô và Tô Nhạc Phi cùng trưng ra bản mặt vô cùng kinh ngạc!!Hai người đều lơ mơ.°o°; ━━∑ ̄□ ̄|||━━Tô Nhạc Phi mù mờ hỏi: “Đây…đây là Tô Tử Tích à?”Có khi nào cậu nhóc bị quỷ nhập thân rồi không?Bà cụ tô kinh ngạc: Sao Tô Tử Tích mới ra ngoài với Túc Bảo hai ngày mà khi về lại như biến thành người khác thế này? Chẳng ngờ cậu nhóc lại không nghiện game như mọi lần.Còn chủ động chăm sóc em gái nữa chứ….“Lẽ nào nhóc con này bị cái gì k*ch th*ch?” Bà cụ Tô lầm bầm lầu bầu.Mộc Quy Phàm cong môi, còn không phải ư.Túc Bảo chạy như bay tới, nhào vào lòng bà cụ Tô: “Ngoại ơi!”Mộc Quy Phàm: “….”Hay lắm, hôm nay lại là một ngày không – đáng – được- nhắc- tới.Cũng may sau khi ôm ấp bà ngoại một phen, Túc Bảo lại nhào vào lòng Mộc Quy Phàm, sau đó tiếp tục ôm Tô Nhất Trần và Tô Nhạc Phi.Vào nhà, cô bé lại ôm ông cụ Tô, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến….Đến Tiểu Ngũ và cụ rùa cũng được cô bé v**t v* một lúc.Sờ hết một lượt, người và động vật không thiếu một ai.“Ăn cơm nào!” Bà cụ Tô âu yếm nói rồi lấy ra món tôm hấp tỏi yêu thích của Túc Bảo từ trong tủ hâm nóng.Ông cụ Tô vẫn trưng ra bản mặt nghiêm túc, nói: “Ở Nam Thành thế nào con?”Đang yên đang lành lại khăng khăng đòi đi trải nghiệm cuộc sống!Mới tí tuổi đầu, ra ngoài hai ngày thì có thể trải nghiệm gì chứ!Có thể thay đổi bản tính của Tô Tử Tích chắc?Ông cụ Tô buồn bực nhìn Tô Tử Tích đang kéo đĩa tôm tỏi của Túc Bảo về phía cậu.Xem đi, nhóc con lưu manh vẫn giữ nguyên bản tính lưu manh mà.Ông cụ Tô vừa toan giáo huấn thì chợt thấy Tô Tử Tích bóc vỏ tôm rồi cho thịt tôm vào bát Túc Bảo.Tô Tử Tích nói: “Nam Thành vẫn thế thôi! Có thời gian thì Thái Thượng Hoàng ra ngoài đi chơi đi!”Tô Tử Tích vẫn bày ra bộ dạng thiếu đòn đó.Cậu vừa bóc tôm cho Túc Bảo, vừa không quên phàn nàn: “Ban nãy ăn nhiều vậy rồi mà em vẫn còn ăn được hả? Mập chết em đi!”Miệng Tô Tử Tích luôn tỏ vẻ ghét bỏ.Nhưng….Tay cậu lại vô cùng thành thật, động tác bóc tôm chưa hề dừng lại.Sau khi đi Nam Thành về, Tô Tử Tích như biến thành một người khác.Khi ăn cơm, bóc vỏ tôm cho em gái.

Chương 642: C642: Chương 642