Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 643: C643: Chương 643
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Sau bữa ăn còn chơi cùng em gái.Cậu nhóc luôn đắm chìm trong game trước đây sau chuyến đi Nam Thành trở về bỗng ngó lơ chiếc di động hơn nửa buổi tối.Thậm chí còn ra vẻ công tử bột, kêu Tô Tử Lâm cho cậu tiền sinh hoạt phí—-Phải biết rằng, trước đây Tô Tử Tích chưa bao giờ ngửa tay xin tiền gia đình, cố sống cố chết vạch rõ ranh giới với người nhà của mình.Người nhà họ Tô hiểu rằng, một khi Tô Tử Tích bắt đầu xin tiền tiêu vặt thì chứng tỏ cậu đã thực sự thay đổi.Người nhà họ Tô đưa mắt nhìn nhau.Ông cụ Tô: Thằng nhóc lưu manh này được trị khỏi bệnh lưu manh rồi hả? Mới ra ngoài với Túc Bảo hai ngày mà khỏi rồi?Bà cụ Tô: Vẫn là do Túc Bảo của mình lợi hại mà!Tô Nhạc Phi: Mẹ kiếp, chắc chắn thằng nhóc này bị quỷ nhập thân rồi!Tô Tử Du: Giả sử Tô Tử Tích bị quỷ nhập thân, vậy Tô Tử Tích là X hay Y?…..Buổi tối.Tô Tử Du trang bị vũ khí đầy đủ, chuẩn bị sẵn chiếc chậu sắt lớn có thể phát hiện vị trí ma quỷ cùng máy quay phim mà cậu tự hào là phát minh thế kỷ.Tay trái cậu cầm một xấp lá bùa màu vàng, tay phải cầm thanh kiếm gỗ gụ, trên đầu và cổ treo ba cân tỏi tươi.Tô Tử Du cảm thấy cậu trang bị như này vẫn còn quá ít, sau này phải nỗ lực phát minh thêm vài món đồ nữa….Nghe thấy tiếng gõ cửa, Túc Bảo mở cửa ra thì trông thấy bộ dạng mắc cười của Tô Tử Du.“Anh ơi, anh làm gì thế?” Túc Bảo kinh ngạc hỏi.“Đừng nói gì hết, mau đi theo anh!”Tô Tử Du nắm tay Túc Bảo rồi chạy như bay về phía phòng Tô Tử Tích.Cánh cửa phòng Tô Tử Tích đã được lắp lại, giờ này cậu không chốt cửa như trước nữa.Tô Tử Du mở cửa cạch một tiếng rồi đi vào.Túc Bảo sửng sốt hỏi: “Anh ơi, vào phòng người khác mà không gõ cửa trước là bất lịch sự đó!”Tô Tử Du: “Suỵt….”Muốn bắt quỷ thì quan tâm phép lịch sự làm cái gì?Phòng ngủ im lìm, chỉ có tiếng nước xối xả vọng ra từ phòng tắm, Tô Tử Tích đang tắm.Tô Tử Du hơi hồi hộp, lắp bắp nói: “Em, em đứng yên ở đây nha, để anh vào phòng tắm ép ‘nó’ ra ngoài!”Túc Bảo: “??”Rốt cuộc anh Tử Du muốn làm gì vậy?Anh Tử Tích đang tắm đó nha, sao phải ép anh ấy ra ngoài?Chỉ thấy Tô Tử Du lặng lẽ chạm vào cửa phòng tắm, sau đó mở bật cửa ra, giật mấy cân tỏi trên cổ xuống rồi ném vào trong!
Sau bữa ăn còn chơi cùng em gái.
Cậu nhóc luôn đắm chìm trong game trước đây sau chuyến đi Nam Thành trở về bỗng ngó lơ chiếc di động hơn nửa buổi tối.
Thậm chí còn ra vẻ công tử bột, kêu Tô Tử Lâm cho cậu tiền sinh hoạt phí—-
Phải biết rằng, trước đây Tô Tử Tích chưa bao giờ ngửa tay xin tiền gia đình, cố sống cố chết vạch rõ ranh giới với người nhà của mình.
Người nhà họ Tô hiểu rằng, một khi Tô Tử Tích bắt đầu xin tiền tiêu vặt thì chứng tỏ cậu đã thực sự thay đổi.
Người nhà họ Tô đưa mắt nhìn nhau.
Ông cụ Tô: Thằng nhóc lưu manh này được trị khỏi bệnh lưu manh rồi hả? Mới ra ngoài với Túc Bảo hai ngày mà khỏi rồi?
Bà cụ Tô: Vẫn là do Túc Bảo của mình lợi hại mà!
Tô Nhạc Phi: Mẹ kiếp, chắc chắn thằng nhóc này bị quỷ nhập thân rồi!
Tô Tử Du: Giả sử Tô Tử Tích bị quỷ nhập thân, vậy Tô Tử Tích là X hay Y?
…..
Buổi tối.
Tô Tử Du trang bị vũ khí đầy đủ, chuẩn bị sẵn chiếc chậu sắt lớn có thể phát hiện vị trí ma quỷ cùng máy quay phim mà cậu tự hào là phát minh thế kỷ.
Tay trái cậu cầm một xấp lá bùa màu vàng, tay phải cầm thanh kiếm gỗ gụ, trên đầu và cổ treo ba cân tỏi tươi.
Tô Tử Du cảm thấy cậu trang bị như này vẫn còn quá ít, sau này phải nỗ lực phát minh thêm vài món đồ nữa….
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Túc Bảo mở cửa ra thì trông thấy bộ dạng mắc cười của Tô Tử Du.
“Anh ơi, anh làm gì thế?” Túc Bảo kinh ngạc hỏi.
“Đừng nói gì hết, mau đi theo anh!”
Tô Tử Du nắm tay Túc Bảo rồi chạy như bay về phía phòng Tô Tử Tích.
Cánh cửa phòng Tô Tử Tích đã được lắp lại, giờ này cậu không chốt cửa như trước nữa.
Tô Tử Du mở cửa cạch một tiếng rồi đi vào.
Túc Bảo sửng sốt hỏi: “Anh ơi, vào phòng người khác mà không gõ cửa trước là bất lịch sự đó!”
Tô Tử Du: “Suỵt….”
Muốn bắt quỷ thì quan tâm phép lịch sự làm cái gì?
Phòng ngủ im lìm, chỉ có tiếng nước xối xả vọng ra từ phòng tắm, Tô Tử Tích đang tắm.
Tô Tử Du hơi hồi hộp, lắp bắp nói: “Em, em đứng yên ở đây nha, để anh vào phòng tắm ép ‘nó’ ra ngoài!”
Túc Bảo: “??”
Rốt cuộc anh Tử Du muốn làm gì vậy?
Anh Tử Tích đang tắm đó nha, sao phải ép anh ấy ra ngoài?
Chỉ thấy Tô Tử Du lặng lẽ chạm vào cửa phòng tắm, sau đó mở bật cửa ra, giật mấy cân tỏi trên cổ xuống rồi ném vào trong!
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Sau bữa ăn còn chơi cùng em gái.Cậu nhóc luôn đắm chìm trong game trước đây sau chuyến đi Nam Thành trở về bỗng ngó lơ chiếc di động hơn nửa buổi tối.Thậm chí còn ra vẻ công tử bột, kêu Tô Tử Lâm cho cậu tiền sinh hoạt phí—-Phải biết rằng, trước đây Tô Tử Tích chưa bao giờ ngửa tay xin tiền gia đình, cố sống cố chết vạch rõ ranh giới với người nhà của mình.Người nhà họ Tô hiểu rằng, một khi Tô Tử Tích bắt đầu xin tiền tiêu vặt thì chứng tỏ cậu đã thực sự thay đổi.Người nhà họ Tô đưa mắt nhìn nhau.Ông cụ Tô: Thằng nhóc lưu manh này được trị khỏi bệnh lưu manh rồi hả? Mới ra ngoài với Túc Bảo hai ngày mà khỏi rồi?Bà cụ Tô: Vẫn là do Túc Bảo của mình lợi hại mà!Tô Nhạc Phi: Mẹ kiếp, chắc chắn thằng nhóc này bị quỷ nhập thân rồi!Tô Tử Du: Giả sử Tô Tử Tích bị quỷ nhập thân, vậy Tô Tử Tích là X hay Y?…..Buổi tối.Tô Tử Du trang bị vũ khí đầy đủ, chuẩn bị sẵn chiếc chậu sắt lớn có thể phát hiện vị trí ma quỷ cùng máy quay phim mà cậu tự hào là phát minh thế kỷ.Tay trái cậu cầm một xấp lá bùa màu vàng, tay phải cầm thanh kiếm gỗ gụ, trên đầu và cổ treo ba cân tỏi tươi.Tô Tử Du cảm thấy cậu trang bị như này vẫn còn quá ít, sau này phải nỗ lực phát minh thêm vài món đồ nữa….Nghe thấy tiếng gõ cửa, Túc Bảo mở cửa ra thì trông thấy bộ dạng mắc cười của Tô Tử Du.“Anh ơi, anh làm gì thế?” Túc Bảo kinh ngạc hỏi.“Đừng nói gì hết, mau đi theo anh!”Tô Tử Du nắm tay Túc Bảo rồi chạy như bay về phía phòng Tô Tử Tích.Cánh cửa phòng Tô Tử Tích đã được lắp lại, giờ này cậu không chốt cửa như trước nữa.Tô Tử Du mở cửa cạch một tiếng rồi đi vào.Túc Bảo sửng sốt hỏi: “Anh ơi, vào phòng người khác mà không gõ cửa trước là bất lịch sự đó!”Tô Tử Du: “Suỵt….”Muốn bắt quỷ thì quan tâm phép lịch sự làm cái gì?Phòng ngủ im lìm, chỉ có tiếng nước xối xả vọng ra từ phòng tắm, Tô Tử Tích đang tắm.Tô Tử Du hơi hồi hộp, lắp bắp nói: “Em, em đứng yên ở đây nha, để anh vào phòng tắm ép ‘nó’ ra ngoài!”Túc Bảo: “??”Rốt cuộc anh Tử Du muốn làm gì vậy?Anh Tử Tích đang tắm đó nha, sao phải ép anh ấy ra ngoài?Chỉ thấy Tô Tử Du lặng lẽ chạm vào cửa phòng tắm, sau đó mở bật cửa ra, giật mấy cân tỏi trên cổ xuống rồi ném vào trong!