Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 675: C675: Chương 675
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ba ngày qua, ông ta muốn đến thăm hỏi rất nhiều lần, muốn hỏi xem Túc Bảo có thể châm cứu cho ông cụ thêm lần nữa được không…Nhưng cứ thấy rất ngại, cảm thấy mình đang yêu cầu quá nhiều.“Ơn này không lời nào cảm tạ hết được… Mộc tiên sinh, tiểu thư Túc Bảo, sau này nhà họ Tô có gì cần hỗ trợ, Hác mỗ tôi dù có phải chết nghìn lần cũng nhất định sẽ không chối từ!” Hác tiên sinh nhìn về phía Mộc Quy Phàm.Mộc Quy Phàm: “Ờm… Không cần phải chết nghìn lần đâu, cứ thuận theo số mệnh thôi.”Ông cụ và Hác tiên sinh da mặt mỏng, ngại nhờ Túc Bảo hỗ trợ trị liệu một lần nữa.Nhưng hiển nhiên là quỷ hồn của bà cụ hy vọng bạn già của mình có thể khoẻ hơn một chút, vậy nên bà cụ mặt dày nói: “Tiểu thư Túc Bảo… Bà có thể xin cháu trị liệu tiếp cho bạn già của bà được không?”Túc Bảo đang xem Cậu Bé Bọt Biển, quay đầu lại đáp: “À, chuyện này được á!”Sao không nói sớm.Túc Bảo ngồi trên sô pha, nói: “Ông cụ, nhìn cháu nha!”Bé vờ như mình cũng đang ngồi xe lăn không thể động đậy được, xoay eo: “Làm theo cháu nào ~ trái ba vòng, phải ba vòng, hít vào, thở ra —— bùm ~ đánh một cái rắm lớn!”Ông cụ: “Khụ khụ!”Trái ba vòng phải ba vòng thì còn dễ làm.Nhưng còn đánh rắm… đánh không ra!Sao mà nhóc con có thể tự do đánh rắm được vậy???Túc Bảo lại nghiêm túc dạy một hồi lâu, trên khuôn mặt nhỏ lấm tấm mồ hôi.“Ông cụ, sau khi trở về phải thường xuyên luyện tập theo bài tập mà cháu đã dạy nha!”Ông cụ nhếch miệng cười, lúc nói chuyện vẫn có hơi vất vả: “Ừ ừ… Được… Cảm ơn Túc Bảo!”Trong lòng ông cụ thấy rất cảm kích, Túc Bảo không chỉ giúp ông cụ lấy lại chút tôn nghiêm làm người, ngày đó còn cho ông cụ gặp lại bà cụ một lát.Ông cụ có chết cũng không tiếc nuối.Túc Bảo lại chạy sang một bên, ghé vào bàn trà vẽ tranh.Vẽ xong thì đưa cho Hác tiên sinh: “Phải xoa bóp cho ông cụ theo mấy dấu chấm này nha, Túc Bảo đã đánh dấu thứ tự rồi á, nhớ phải làm theo thứ tự nhé.”Túc Bảo tự hào nhìn hình người mini trên giấy, trên người hình vẽ có rất nhiều dấu chấm, mỗi dấu chấm đều kèm theo một con số —— may mắn bé đã học viết từ một đến một trăm xong rồi, cực kỳ lợi hại.“Phải luyện tập nửa năm, bóp chân nửa năm, mới có thể châm cứu!”Hác tiên sinh nhìn cục bột nhỏ tận chức tận trách ở trước mặt mình, vừa đáng yêu lại vừa có trách nhiệm.Cục bột nhỏ đáng yêu như vậy, rốt cuộc phải làm thế nào để sinh ra được vậy?Lại là một ngày hâm mộ nhà người khác có con gái!Mấy người Hác tiên sinh rời đi, bà cụ Tô ngủ cũng đã tỉnh ngủ.Dạo gần đây bà ấy ăn ngon ngủ ngon, cảm giác mặt cũng có chút béo lên.
Ba ngày qua, ông ta muốn đến thăm hỏi rất nhiều lần, muốn hỏi xem Túc Bảo có thể châm cứu cho ông cụ thêm lần nữa được không…
Nhưng cứ thấy rất ngại, cảm thấy mình đang yêu cầu quá nhiều.
“Ơn này không lời nào cảm tạ hết được… Mộc tiên sinh, tiểu thư Túc Bảo, sau này nhà họ Tô có gì cần hỗ trợ, Hác mỗ tôi dù có phải chết nghìn lần cũng nhất định sẽ không chối từ!” Hác tiên sinh nhìn về phía Mộc Quy Phàm.
Mộc Quy Phàm: “Ờm… Không cần phải chết nghìn lần đâu, cứ thuận theo số mệnh thôi.”
Ông cụ và Hác tiên sinh da mặt mỏng, ngại nhờ Túc Bảo hỗ trợ trị liệu một lần nữa.
Nhưng hiển nhiên là quỷ hồn của bà cụ hy vọng bạn già của mình có thể khoẻ hơn một chút, vậy nên bà cụ mặt dày nói: “Tiểu thư Túc Bảo… Bà có thể xin cháu trị liệu tiếp cho bạn già của bà được không?”
Túc Bảo đang xem Cậu Bé Bọt Biển, quay đầu lại đáp: “À, chuyện này được á!”
Sao không nói sớm.
Túc Bảo ngồi trên sô pha, nói: “Ông cụ, nhìn cháu nha!”
Bé vờ như mình cũng đang ngồi xe lăn không thể động đậy được, xoay eo: “Làm theo cháu nào ~ trái ba vòng, phải ba vòng, hít vào, thở ra —— bùm ~ đánh một cái rắm lớn!”
Ông cụ: “Khụ khụ!”
Trái ba vòng phải ba vòng thì còn dễ làm.
Nhưng còn đánh rắm… đánh không ra!
Sao mà nhóc con có thể tự do đánh rắm được vậy???
Túc Bảo lại nghiêm túc dạy một hồi lâu, trên khuôn mặt nhỏ lấm tấm mồ hôi.
“Ông cụ, sau khi trở về phải thường xuyên luyện tập theo bài tập mà cháu đã dạy nha!”
Ông cụ nhếch miệng cười, lúc nói chuyện vẫn có hơi vất vả: “Ừ ừ… Được… Cảm ơn Túc Bảo!”
Trong lòng ông cụ thấy rất cảm kích, Túc Bảo không chỉ giúp ông cụ lấy lại chút tôn nghiêm làm người, ngày đó còn cho ông cụ gặp lại bà cụ một lát.
Ông cụ có chết cũng không tiếc nuối.
Túc Bảo lại chạy sang một bên, ghé vào bàn trà vẽ tranh.
Vẽ xong thì đưa cho Hác tiên sinh: “Phải xoa bóp cho ông cụ theo mấy dấu chấm này nha, Túc Bảo đã đánh dấu thứ tự rồi á, nhớ phải làm theo thứ tự nhé.”
Túc Bảo tự hào nhìn hình người mini trên giấy, trên người hình vẽ có rất nhiều dấu chấm, mỗi dấu chấm đều kèm theo một con số —— may mắn bé đã học viết từ một đến một trăm xong rồi, cực kỳ lợi hại.
“Phải luyện tập nửa năm, bóp chân nửa năm, mới có thể châm cứu!”
Hác tiên sinh nhìn cục bột nhỏ tận chức tận trách ở trước mặt mình, vừa đáng yêu lại vừa có trách nhiệm.
Cục bột nhỏ đáng yêu như vậy, rốt cuộc phải làm thế nào để sinh ra được vậy?
Lại là một ngày hâm mộ nhà người khác có con gái!
Mấy người Hác tiên sinh rời đi, bà cụ Tô ngủ cũng đã tỉnh ngủ.
Dạo gần đây bà ấy ăn ngon ngủ ngon, cảm giác mặt cũng có chút béo lên.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ba ngày qua, ông ta muốn đến thăm hỏi rất nhiều lần, muốn hỏi xem Túc Bảo có thể châm cứu cho ông cụ thêm lần nữa được không…Nhưng cứ thấy rất ngại, cảm thấy mình đang yêu cầu quá nhiều.“Ơn này không lời nào cảm tạ hết được… Mộc tiên sinh, tiểu thư Túc Bảo, sau này nhà họ Tô có gì cần hỗ trợ, Hác mỗ tôi dù có phải chết nghìn lần cũng nhất định sẽ không chối từ!” Hác tiên sinh nhìn về phía Mộc Quy Phàm.Mộc Quy Phàm: “Ờm… Không cần phải chết nghìn lần đâu, cứ thuận theo số mệnh thôi.”Ông cụ và Hác tiên sinh da mặt mỏng, ngại nhờ Túc Bảo hỗ trợ trị liệu một lần nữa.Nhưng hiển nhiên là quỷ hồn của bà cụ hy vọng bạn già của mình có thể khoẻ hơn một chút, vậy nên bà cụ mặt dày nói: “Tiểu thư Túc Bảo… Bà có thể xin cháu trị liệu tiếp cho bạn già của bà được không?”Túc Bảo đang xem Cậu Bé Bọt Biển, quay đầu lại đáp: “À, chuyện này được á!”Sao không nói sớm.Túc Bảo ngồi trên sô pha, nói: “Ông cụ, nhìn cháu nha!”Bé vờ như mình cũng đang ngồi xe lăn không thể động đậy được, xoay eo: “Làm theo cháu nào ~ trái ba vòng, phải ba vòng, hít vào, thở ra —— bùm ~ đánh một cái rắm lớn!”Ông cụ: “Khụ khụ!”Trái ba vòng phải ba vòng thì còn dễ làm.Nhưng còn đánh rắm… đánh không ra!Sao mà nhóc con có thể tự do đánh rắm được vậy???Túc Bảo lại nghiêm túc dạy một hồi lâu, trên khuôn mặt nhỏ lấm tấm mồ hôi.“Ông cụ, sau khi trở về phải thường xuyên luyện tập theo bài tập mà cháu đã dạy nha!”Ông cụ nhếch miệng cười, lúc nói chuyện vẫn có hơi vất vả: “Ừ ừ… Được… Cảm ơn Túc Bảo!”Trong lòng ông cụ thấy rất cảm kích, Túc Bảo không chỉ giúp ông cụ lấy lại chút tôn nghiêm làm người, ngày đó còn cho ông cụ gặp lại bà cụ một lát.Ông cụ có chết cũng không tiếc nuối.Túc Bảo lại chạy sang một bên, ghé vào bàn trà vẽ tranh.Vẽ xong thì đưa cho Hác tiên sinh: “Phải xoa bóp cho ông cụ theo mấy dấu chấm này nha, Túc Bảo đã đánh dấu thứ tự rồi á, nhớ phải làm theo thứ tự nhé.”Túc Bảo tự hào nhìn hình người mini trên giấy, trên người hình vẽ có rất nhiều dấu chấm, mỗi dấu chấm đều kèm theo một con số —— may mắn bé đã học viết từ một đến một trăm xong rồi, cực kỳ lợi hại.“Phải luyện tập nửa năm, bóp chân nửa năm, mới có thể châm cứu!”Hác tiên sinh nhìn cục bột nhỏ tận chức tận trách ở trước mặt mình, vừa đáng yêu lại vừa có trách nhiệm.Cục bột nhỏ đáng yêu như vậy, rốt cuộc phải làm thế nào để sinh ra được vậy?Lại là một ngày hâm mộ nhà người khác có con gái!Mấy người Hác tiên sinh rời đi, bà cụ Tô ngủ cũng đã tỉnh ngủ.Dạo gần đây bà ấy ăn ngon ngủ ngon, cảm giác mặt cũng có chút béo lên.