Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 676: C676: Chương 676
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Vào viện ở mà béo lên tận ba cân, bà phục luôn đấy.” Ngoài miệng thì bà cụ Tô phàn nàn nhưng đáy mắt lại là vẻ đắc ý.Là Túc Bảo nhà bà ấy đã chăm sóc bà ấy rất tốt!Túc Bảo nhà bà ấy là Bảo Nhi tốt nhất trên đời này!“Còn nữa, không tiêm nữa có được không…” Bà cụ Tô liếc nhìn kim truyền dịch trên cổ tay.Dù già rồi nhưng bà ấy vẫn thấy sợ mấy thứ như kim tiêm.Ông cụ Tô không hiểu phong tình, vẻ mặt lạnh lùng, phê bình: “Bảy tám chục tuổi, còn quan tâm ba cái cân ấy làm gì, tiêm là tốt cho bà, nhờ vậy mà bà có thể khôi phục được tốt như vậy đó!”Bà cụ Tô bỗng nhiên nổi giận ——Bà chộp lấy cái gối đầu ném lên người ông cụ Tô, chỉ vào cửa: “Ông đi ra ngoài!”Ông cụ không hiểu ra sao.Ông ấy đã làm gì à?Cửa bị đẩy ra, Túc Bảo ló đầu vào: “Bà ngoại, bà tỉnh rồi ạ!”Bà cụ Tô lập tức vui vẻ: “Túc Bảo, mau tới đây, bà ngoại ôm một cái!”Vẫn là Túc Bảo nhà bà tốt!Túc Bảo vừa tới, bà chợt cảm thấy khỏe hơn nhiều!Túc Bảo chạy vào ôm lấy bà cụ Tô, thuận tiện đặt túi vải sang một bên. .||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||Túi vải bị mở ra, bên trong là đủ loại ngân châm.Nụ cười trên mặt bà cụ Tô lập tức cứng lại.Không… Không phải chứ?Ngân châm dài như vậy… Quả thật định dùng để đâm bà ấy à???“Bà ngoại đừng sợ, không đau chút nào luôn, mấy ngày hôm trước Túc Bảo đã có kinh nghiệm thực tế… Không đúng, kinh nghiệm thực tiễn á!”Bà cụ Tô: “…”Bé cưng à, con không nhắc tới thì còn đỡ, vừa nhắc tới bà còn thấy sợ hơn…Bà cụ hoảng loạn bò xuống giường: “Bà, bà muốn đi vệ sinh…”Túc Bảo và ông cụ Tô đều nhìn chằm chằm vào… chân của bà ấy.Ông cụ Tô nói: “Đúng là kỳ tích y học mà…”Bà cụ Tô không muốn châm cứu, lúc này Tô Nhất Trần đi vào, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”Túc Bảo nói: “Cậu cả, bà ngoại không muốn châm cứu.”Tô Nhất Trần nghiêm túc nhìn về phía bà cụ Tô: “Chẳng phải mẹ đã đồng ý rồi à?”Bà cụ Tô: “…”Cứ vậy bị ấn lên giường bệnh.Túc Bảo cầm ngân châm, trên khuôn mặt nhỏ toàn là vẻ nghiêm túc: “Bà ngoại, phải nằm im nha!”Bà cụ Tô: “…”Thời gian châm cứu rất dài.Lúc Kỷ Trường mang theo Tô Cẩm Ngọc quay trở lại thì Túc Bảo đang rất tập trung châm cứu.
“Vào viện ở mà béo lên tận ba cân, bà phục luôn đấy.” Ngoài miệng thì bà cụ Tô phàn nàn nhưng đáy mắt lại là vẻ đắc ý.
Là Túc Bảo nhà bà ấy đã chăm sóc bà ấy rất tốt!
Túc Bảo nhà bà ấy là Bảo Nhi tốt nhất trên đời này!
“Còn nữa, không tiêm nữa có được không…” Bà cụ Tô liếc nhìn kim truyền dịch trên cổ tay.
Dù già rồi nhưng bà ấy vẫn thấy sợ mấy thứ như kim tiêm.
Ông cụ Tô không hiểu phong tình, vẻ mặt lạnh lùng, phê bình: “Bảy tám chục tuổi, còn quan tâm ba cái cân ấy làm gì, tiêm là tốt cho bà, nhờ vậy mà bà có thể khôi phục được tốt như vậy đó!”
Bà cụ Tô bỗng nhiên nổi giận ——
Bà chộp lấy cái gối đầu ném lên người ông cụ Tô, chỉ vào cửa: “Ông đi ra ngoài!”
Ông cụ không hiểu ra sao.
Ông ấy đã làm gì à?
Cửa bị đẩy ra, Túc Bảo ló đầu vào: “Bà ngoại, bà tỉnh rồi ạ!”
Bà cụ Tô lập tức vui vẻ: “Túc Bảo, mau tới đây, bà ngoại ôm một cái!”
Vẫn là Túc Bảo nhà bà tốt!
Túc Bảo vừa tới, bà chợt cảm thấy khỏe hơn nhiều!
Túc Bảo chạy vào ôm lấy bà cụ Tô, thuận tiện đặt túi vải sang một bên. .
||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||
Túi vải bị mở ra, bên trong là đủ loại ngân châm.
Nụ cười trên mặt bà cụ Tô lập tức cứng lại.
Không… Không phải chứ?
Ngân châm dài như vậy… Quả thật định dùng để đâm bà ấy à???
“Bà ngoại đừng sợ, không đau chút nào luôn, mấy ngày hôm trước Túc Bảo đã có kinh nghiệm thực tế… Không đúng, kinh nghiệm thực tiễn á!”
Bà cụ Tô: “…”
Bé cưng à, con không nhắc tới thì còn đỡ, vừa nhắc tới bà còn thấy sợ hơn…
Bà cụ hoảng loạn bò xuống giường: “Bà, bà muốn đi vệ sinh…”
Túc Bảo và ông cụ Tô đều nhìn chằm chằm vào… chân của bà ấy.
Ông cụ Tô nói: “Đúng là kỳ tích y học mà…”
Bà cụ Tô không muốn châm cứu, lúc này Tô Nhất Trần đi vào, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Túc Bảo nói: “Cậu cả, bà ngoại không muốn châm cứu.”
Tô Nhất Trần nghiêm túc nhìn về phía bà cụ Tô: “Chẳng phải mẹ đã đồng ý rồi à?”
Bà cụ Tô: “…”
Cứ vậy bị ấn lên giường bệnh.
Túc Bảo cầm ngân châm, trên khuôn mặt nhỏ toàn là vẻ nghiêm túc: “Bà ngoại, phải nằm im nha!”
Bà cụ Tô: “…”
Thời gian châm cứu rất dài.
Lúc Kỷ Trường mang theo Tô Cẩm Ngọc quay trở lại thì Túc Bảo đang rất tập trung châm cứu.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Vào viện ở mà béo lên tận ba cân, bà phục luôn đấy.” Ngoài miệng thì bà cụ Tô phàn nàn nhưng đáy mắt lại là vẻ đắc ý.Là Túc Bảo nhà bà ấy đã chăm sóc bà ấy rất tốt!Túc Bảo nhà bà ấy là Bảo Nhi tốt nhất trên đời này!“Còn nữa, không tiêm nữa có được không…” Bà cụ Tô liếc nhìn kim truyền dịch trên cổ tay.Dù già rồi nhưng bà ấy vẫn thấy sợ mấy thứ như kim tiêm.Ông cụ Tô không hiểu phong tình, vẻ mặt lạnh lùng, phê bình: “Bảy tám chục tuổi, còn quan tâm ba cái cân ấy làm gì, tiêm là tốt cho bà, nhờ vậy mà bà có thể khôi phục được tốt như vậy đó!”Bà cụ Tô bỗng nhiên nổi giận ——Bà chộp lấy cái gối đầu ném lên người ông cụ Tô, chỉ vào cửa: “Ông đi ra ngoài!”Ông cụ không hiểu ra sao.Ông ấy đã làm gì à?Cửa bị đẩy ra, Túc Bảo ló đầu vào: “Bà ngoại, bà tỉnh rồi ạ!”Bà cụ Tô lập tức vui vẻ: “Túc Bảo, mau tới đây, bà ngoại ôm một cái!”Vẫn là Túc Bảo nhà bà tốt!Túc Bảo vừa tới, bà chợt cảm thấy khỏe hơn nhiều!Túc Bảo chạy vào ôm lấy bà cụ Tô, thuận tiện đặt túi vải sang một bên. .||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||Túi vải bị mở ra, bên trong là đủ loại ngân châm.Nụ cười trên mặt bà cụ Tô lập tức cứng lại.Không… Không phải chứ?Ngân châm dài như vậy… Quả thật định dùng để đâm bà ấy à???“Bà ngoại đừng sợ, không đau chút nào luôn, mấy ngày hôm trước Túc Bảo đã có kinh nghiệm thực tế… Không đúng, kinh nghiệm thực tiễn á!”Bà cụ Tô: “…”Bé cưng à, con không nhắc tới thì còn đỡ, vừa nhắc tới bà còn thấy sợ hơn…Bà cụ hoảng loạn bò xuống giường: “Bà, bà muốn đi vệ sinh…”Túc Bảo và ông cụ Tô đều nhìn chằm chằm vào… chân của bà ấy.Ông cụ Tô nói: “Đúng là kỳ tích y học mà…”Bà cụ Tô không muốn châm cứu, lúc này Tô Nhất Trần đi vào, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”Túc Bảo nói: “Cậu cả, bà ngoại không muốn châm cứu.”Tô Nhất Trần nghiêm túc nhìn về phía bà cụ Tô: “Chẳng phải mẹ đã đồng ý rồi à?”Bà cụ Tô: “…”Cứ vậy bị ấn lên giường bệnh.Túc Bảo cầm ngân châm, trên khuôn mặt nhỏ toàn là vẻ nghiêm túc: “Bà ngoại, phải nằm im nha!”Bà cụ Tô: “…”Thời gian châm cứu rất dài.Lúc Kỷ Trường mang theo Tô Cẩm Ngọc quay trở lại thì Túc Bảo đang rất tập trung châm cứu.