Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 678: C678: Chương 678

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trên mặt cả nhà đều không khỏi lộ ra ý cười.Sau khi nhà họ Tô rời đi, một ông cụ vừa mới làm phẫu thuật xong được đẩy đến gian phòng bệnh này của bà cụ Tô.Một cô y tá bận trước bận sau, hết lấy bồn đi nhẹ lại lấy bồn đi nặng, rồi còn đi lấy nước nóng, sắp xếp vật dụng cần dùng để nằm viện một cách gọn gàng ngăn nắp.“Bác sĩ, ba của tôi thế nào rồi…”Bác sĩ kiểm tra ông lão một chút, nói: “Hiện tại vẫn chưa hết thuốc tê, nhưng mà trước đó cũng đã nói với mọi người rồi… Bệnh Alzheimer… Cố gắng chăm sóc thôi…”Vẻ mặt người nhà đều u sầu.Y tá đứng ở bên cạnh, nghiêm túc nghe lời dặn của bác sĩ.Đợi bác sĩ nói xong, chị ta vội vàng xác nhận lại: “Cứ hai mươi phút là phải nhổ đờm, chỉ được ăn thức ăn lỏng… Vậy nếu là thức ăn lỏng, có uống được canh xương sườn không ạ? Cháo thịt nạc hơi sệt một chút, có ăn được không?”Bác sĩ nói: “Ăn một chút thì được, nhưng đừng cho ăn quá nhiều.”Ông ta nói xong thì nhìn về phía người nhà: “Mọi người cũng đã thức một ngày một đêm rồi, bản thân cũng phải chú ý nghỉ ngơi.”Mọi người đều gật đầu.Bọn họ đã quan sát cô y tá mà mình vừa thuê cả một ngày rồi, rất thành thật rất chịu khó, cũng rất chu đáo, những gì bác sĩ dặn dò chị ta đều có thể nhớ kỹ.Cho nên bọn họ đều thấy rất yên tâm, tạm thời quay về nhà để tắm rửa nghỉ ngơi.Khi mọi người đã về hết, đầu tiên thì y tá nhìn quanh phòng bệnh một vòng.Phát hiện không có camera giám sát, bởi vì là phòng đơn, bên cạnh cũng không có người bệnh hay người nhà nào khác.Chị ta lập tức ném khăn lông đi, ngồi yên không muốn cử động.“Hừ, cả ngày hôm nay phải diễn kịch, đúng là mệt chết mà.”Nhưng nói chúng là, bởi vì người bệnh vừa mới được đẩy về phòng, nên cứ cách vài phút là sẽ có y tá hoặc là bác sĩ tới đây xem xét, đặc biệt là y tá, ban đầu sẽ rất siêng đến.Cho nên chị ta chỉ có thể nhìn cái ghế sô pha ở bên ngoài bằng ánh mắt thèm thuồng, giờ mà muốn nghỉ ngơi thì chỉ có thể ngồi bên giường bệnh.Cái khăn mà y tá vừa mới tiện tay ném đi vừa khéo phủ lên mặt ông lão, đè lên ống thở oxy của ông lão, ông lão đang hôn mê bắt đầu giãy giụa theo bản năng.Máy theo dõi tim phổi phát ra tiếng “tít tít”.Y tá cười nhạo một tiếng, thích thú lấy điện thoại ra quay video ông lão, vừa chụp vừa thấp giọng cười:“Xem nè, xem lão già chết tiệt này bị khăn lông che kín mặt giãy giụa như thế nào nè, giống như con gà bị tôi giết để cúng Tết vậy!”Chị ta quay một đoạn xong thì bấm dừng lại, gửi vào trong một nhóm chat.Chỉ thấy phần lớn video và hình ảnh trong nhóm đều rất ghê rợn…Y tá thấy video của mình được người khác khen, hai mắt phát ra ánh sáng xanh lục.Không ai nhìn thấy, trên đầu chị ta có một con quỷ đang nằm…Cánh cửa ở bên ngoài kêu “kẽo kẹt” một tiếng, y tá lập tức cất điện thoại đi, cầm lấy khăn lông ở trên mặt ông lão, giả vờ như đang lau mặt cho ông ta.Đồng thời lặng lẽ rút bỏ máy theo dõi trên ngón tay ông lão.

Trên mặt cả nhà đều không khỏi lộ ra ý cười.

Sau khi nhà họ Tô rời đi, một ông cụ vừa mới làm phẫu thuật xong được đẩy đến gian phòng bệnh này của bà cụ Tô.

Một cô y tá bận trước bận sau, hết lấy bồn đi nhẹ lại lấy bồn đi nặng, rồi còn đi lấy nước nóng, sắp xếp vật dụng cần dùng để nằm viện một cách gọn gàng ngăn nắp.

“Bác sĩ, ba của tôi thế nào rồi…”

Bác sĩ kiểm tra ông lão một chút, nói: “Hiện tại vẫn chưa hết thuốc tê, nhưng mà trước đó cũng đã nói với mọi người rồi… Bệnh Alzheimer… Cố gắng chăm sóc thôi…”

Vẻ mặt người nhà đều u sầu.

Y tá đứng ở bên cạnh, nghiêm túc nghe lời dặn của bác sĩ.

Đợi bác sĩ nói xong, chị ta vội vàng xác nhận lại: “Cứ hai mươi phút là phải nhổ đờm, chỉ được ăn thức ăn lỏng… Vậy nếu là thức ăn lỏng, có uống được canh xương sườn không ạ? Cháo thịt nạc hơi sệt một chút, có ăn được không?”

Bác sĩ nói: “Ăn một chút thì được, nhưng đừng cho ăn quá nhiều.”

Ông ta nói xong thì nhìn về phía người nhà: “Mọi người cũng đã thức một ngày một đêm rồi, bản thân cũng phải chú ý nghỉ ngơi.”

Mọi người đều gật đầu.

Bọn họ đã quan sát cô y tá mà mình vừa thuê cả một ngày rồi, rất thành thật rất chịu khó, cũng rất chu đáo, những gì bác sĩ dặn dò chị ta đều có thể nhớ kỹ.

Cho nên bọn họ đều thấy rất yên tâm, tạm thời quay về nhà để tắm rửa nghỉ ngơi.

Khi mọi người đã về hết, đầu tiên thì y tá nhìn quanh phòng bệnh một vòng.

Phát hiện không có camera giám sát, bởi vì là phòng đơn, bên cạnh cũng không có người bệnh hay người nhà nào khác.

Chị ta lập tức ném khăn lông đi, ngồi yên không muốn cử động.

“Hừ, cả ngày hôm nay phải diễn kịch, đúng là mệt chết mà.”

Nhưng nói chúng là, bởi vì người bệnh vừa mới được đẩy về phòng, nên cứ cách vài phút là sẽ có y tá hoặc là bác sĩ tới đây xem xét, đặc biệt là y tá, ban đầu sẽ rất siêng đến.

Cho nên chị ta chỉ có thể nhìn cái ghế sô pha ở bên ngoài bằng ánh mắt thèm thuồng, giờ mà muốn nghỉ ngơi thì chỉ có thể ngồi bên giường bệnh.

Cái khăn mà y tá vừa mới tiện tay ném đi vừa khéo phủ lên mặt ông lão, đè lên ống thở oxy của ông lão, ông lão đang hôn mê bắt đầu giãy giụa theo bản năng.

Máy theo dõi tim phổi phát ra tiếng “tít tít”.

Y tá cười nhạo một tiếng, thích thú lấy điện thoại ra quay video ông lão, vừa chụp vừa thấp giọng cười:

“Xem nè, xem lão già chết tiệt này bị khăn lông che kín mặt giãy giụa như thế nào nè, giống như con gà bị tôi giết để cúng Tết vậy!”

Chị ta quay một đoạn xong thì bấm dừng lại, gửi vào trong một nhóm chat.

Chỉ thấy phần lớn video và hình ảnh trong nhóm đều rất ghê rợn…

Y tá thấy video của mình được người khác khen, hai mắt phát ra ánh sáng xanh lục.

Không ai nhìn thấy, trên đầu chị ta có một con quỷ đang nằm…

Cánh cửa ở bên ngoài kêu “kẽo kẹt” một tiếng, y tá lập tức cất điện thoại đi, cầm lấy khăn lông ở trên mặt ông lão, giả vờ như đang lau mặt cho ông ta.

Đồng thời lặng lẽ rút bỏ máy theo dõi trên ngón tay ông lão.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trên mặt cả nhà đều không khỏi lộ ra ý cười.Sau khi nhà họ Tô rời đi, một ông cụ vừa mới làm phẫu thuật xong được đẩy đến gian phòng bệnh này của bà cụ Tô.Một cô y tá bận trước bận sau, hết lấy bồn đi nhẹ lại lấy bồn đi nặng, rồi còn đi lấy nước nóng, sắp xếp vật dụng cần dùng để nằm viện một cách gọn gàng ngăn nắp.“Bác sĩ, ba của tôi thế nào rồi…”Bác sĩ kiểm tra ông lão một chút, nói: “Hiện tại vẫn chưa hết thuốc tê, nhưng mà trước đó cũng đã nói với mọi người rồi… Bệnh Alzheimer… Cố gắng chăm sóc thôi…”Vẻ mặt người nhà đều u sầu.Y tá đứng ở bên cạnh, nghiêm túc nghe lời dặn của bác sĩ.Đợi bác sĩ nói xong, chị ta vội vàng xác nhận lại: “Cứ hai mươi phút là phải nhổ đờm, chỉ được ăn thức ăn lỏng… Vậy nếu là thức ăn lỏng, có uống được canh xương sườn không ạ? Cháo thịt nạc hơi sệt một chút, có ăn được không?”Bác sĩ nói: “Ăn một chút thì được, nhưng đừng cho ăn quá nhiều.”Ông ta nói xong thì nhìn về phía người nhà: “Mọi người cũng đã thức một ngày một đêm rồi, bản thân cũng phải chú ý nghỉ ngơi.”Mọi người đều gật đầu.Bọn họ đã quan sát cô y tá mà mình vừa thuê cả một ngày rồi, rất thành thật rất chịu khó, cũng rất chu đáo, những gì bác sĩ dặn dò chị ta đều có thể nhớ kỹ.Cho nên bọn họ đều thấy rất yên tâm, tạm thời quay về nhà để tắm rửa nghỉ ngơi.Khi mọi người đã về hết, đầu tiên thì y tá nhìn quanh phòng bệnh một vòng.Phát hiện không có camera giám sát, bởi vì là phòng đơn, bên cạnh cũng không có người bệnh hay người nhà nào khác.Chị ta lập tức ném khăn lông đi, ngồi yên không muốn cử động.“Hừ, cả ngày hôm nay phải diễn kịch, đúng là mệt chết mà.”Nhưng nói chúng là, bởi vì người bệnh vừa mới được đẩy về phòng, nên cứ cách vài phút là sẽ có y tá hoặc là bác sĩ tới đây xem xét, đặc biệt là y tá, ban đầu sẽ rất siêng đến.Cho nên chị ta chỉ có thể nhìn cái ghế sô pha ở bên ngoài bằng ánh mắt thèm thuồng, giờ mà muốn nghỉ ngơi thì chỉ có thể ngồi bên giường bệnh.Cái khăn mà y tá vừa mới tiện tay ném đi vừa khéo phủ lên mặt ông lão, đè lên ống thở oxy của ông lão, ông lão đang hôn mê bắt đầu giãy giụa theo bản năng.Máy theo dõi tim phổi phát ra tiếng “tít tít”.Y tá cười nhạo một tiếng, thích thú lấy điện thoại ra quay video ông lão, vừa chụp vừa thấp giọng cười:“Xem nè, xem lão già chết tiệt này bị khăn lông che kín mặt giãy giụa như thế nào nè, giống như con gà bị tôi giết để cúng Tết vậy!”Chị ta quay một đoạn xong thì bấm dừng lại, gửi vào trong một nhóm chat.Chỉ thấy phần lớn video và hình ảnh trong nhóm đều rất ghê rợn…Y tá thấy video của mình được người khác khen, hai mắt phát ra ánh sáng xanh lục.Không ai nhìn thấy, trên đầu chị ta có một con quỷ đang nằm…Cánh cửa ở bên ngoài kêu “kẽo kẹt” một tiếng, y tá lập tức cất điện thoại đi, cầm lấy khăn lông ở trên mặt ông lão, giả vờ như đang lau mặt cho ông ta.Đồng thời lặng lẽ rút bỏ máy theo dõi trên ngón tay ông lão.

Chương 678: C678: Chương 678