Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 679: C679: Chương 679
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông lão bị ngạt thở đến đỏ cả mặt, bất giác hít vào hai hơi trong tình trạng không có ý thức.Mãi mà bác sĩ mới vào trong được, vội vàng kiểm tra tình hình của ông lão, đồng thời hỏi: “Ban nãy xảy ra chuyện gì à? Máy theo dõi vẫn luôn hiện lên cảnh báo.”Y tá mờ mịt hả Một tiếng: “Đâu có đâu nhỉ? Ban nãy tôi đang lau mặt với lau tay cho người bệnh thôi…”Bác sĩ nhìn về phía tay của ông lão, phát hiện máy theo dõi đã bị rơi ra.“Ầy, lúc cô lau tay thì không được tháo cái này ra, cái này là để theo dõi nhịp thở, nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân, vừa phẫu thuật xong không được qua loa!”Y tá liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không biết…”Bác sĩ lại kiểm tra thêm một chút, xác nhận bệnh nhân không có vấn đề gì, bấy giờ mới đi ra ngoài.Lúc này y tá mới sầm mặt lại, lẩm bẩm: “Thật phiền phức.”Ác quỷ nằm bò sau lưng chị ta, cắn cổ chị ta, đang hút thứ gì đó giống như quỷ hút máu…Y tá cảm thấy cổ mình có hơi nhức mỏi, giơ tay lên xoa.Trang viên nhà họ Tô.Tô Tử Tích nằm nhoài trên sofa, chán nản nhìn ra ngoài rồi lại nhìn con rùa trong tay.Thật nhàm chán…” Cậu đặt con rùa lộn ngược lên bàn rồi xoay nó quay mòng mòng.Tiểu Ngũ đứng trên lan can cầu thang, vỗ cánh kêu: “Con lừa hói. Ông nội ở đây nè. Có bản lĩnh thì tới bắt ta đi, bắt một con rùa thì giỏi giang cái gì?”Tô Tử Tích liếc nhìn con vẹt xanh đã thành tinh.“Cậy mình mày có cánh nên tao không bắt được mày à.” Tô Tử Tích nói: “Nếu không có cánh thì bây giờ lông của mày đã bị tao nhổ sạch rồi!” [1].Tiểu Ngũ kêu một tiếng rồi bay vù ra ngoài: “Đồ ngốc. Ta là vẹt đực, vẹt đực đó nha.”Tô Tử Tích: “….”Tô Tử Du đang mày mò lưới đánh cá bỗng cười phá lên: “Tô Tử Tích, em bị bệnh hả, tự nhiên lại muốn l*t tr*n một con vẹt!” [2].[1], [2]: Nhổ sạch có bính âm là bá guāng, l*t tr*n có bính âm là bā guāng.Tô Tử Tích tức điên: “Em nói nhổ sạch lông, không phải l*t tr*n.”Tô Tử Du lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Tô Tử Tích, nói: “Hiếm khi thấy em không chơi game, đang chờ Túc Bảo à?”Tô Tử Du nói tiếp: “Có cần phải thế không?”Lúc Túc Bảo về sẽ có tiếng ồn, bọn họ có cần phải ở đây chờ dài cổ không??Tô Tử Tích bị vạch trần tâm tư, hừ một tiếng: “Em ở trong phòng ngột ngạt lắm, ra ngoài chọc con rùa cho vui thôi, không được ư?”Tô Tử Chiến cười giễu.Tô Tử Du hỏi Tô Tử Chiến: “Chẳng phải anh cũng đang chờ Túc Bảo sao?”Tô Tử Chiến không buồn ngẩng đầu, đáp: “Anh vẫn luôn ngồi đây để đọc sách mà, ai chờ em ấy chứ?”Hân Hân cầm một cái đùi gà chạy ra khỏi bếp, hỏi: “A, các anh nói gì thế? Túc Bảo về rồi ạ?”Tô Tử Tích trợn trắng mắt: “Thính lực của em gần tệ bằng người điếc rồi đó.”
Ông lão bị ngạt thở đến đỏ cả mặt, bất giác hít vào hai hơi trong tình trạng không có ý thức.
Mãi mà bác sĩ mới vào trong được, vội vàng kiểm tra tình hình của ông lão, đồng thời hỏi: “Ban nãy xảy ra chuyện gì à? Máy theo dõi vẫn luôn hiện lên cảnh báo.”
Y tá mờ mịt hả Một tiếng: “Đâu có đâu nhỉ? Ban nãy tôi đang lau mặt với lau tay cho người bệnh thôi…”
Bác sĩ nhìn về phía tay của ông lão, phát hiện máy theo dõi đã bị rơi ra.
“Ầy, lúc cô lau tay thì không được tháo cái này ra, cái này là để theo dõi nhịp thở, nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân, vừa phẫu thuật xong không được qua loa!”
Y tá liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không biết…”
Bác sĩ lại kiểm tra thêm một chút, xác nhận bệnh nhân không có vấn đề gì, bấy giờ mới đi ra ngoài.
Lúc này y tá mới sầm mặt lại, lẩm bẩm: “Thật phiền phức.”
Ác quỷ nằm bò sau lưng chị ta, cắn cổ chị ta, đang hút thứ gì đó giống như quỷ hút máu…
Y tá cảm thấy cổ mình có hơi nhức mỏi, giơ tay lên xoa.
Trang viên nhà họ Tô.
Tô Tử Tích nằm nhoài trên sofa, chán nản nhìn ra ngoài rồi lại nhìn con rùa trong tay.
Thật nhàm chán…” Cậu đặt con rùa lộn ngược lên bàn rồi xoay nó quay mòng mòng.
Tiểu Ngũ đứng trên lan can cầu thang, vỗ cánh kêu: “Con lừa hói. Ông nội ở đây nè. Có bản lĩnh thì tới bắt ta đi, bắt một con rùa thì giỏi giang cái gì?”
Tô Tử Tích liếc nhìn con vẹt xanh đã thành tinh.
“Cậy mình mày có cánh nên tao không bắt được mày à.” Tô Tử Tích nói: “Nếu không có cánh thì bây giờ lông của mày đã bị tao nhổ sạch rồi!” [1].
Tiểu Ngũ kêu một tiếng rồi bay vù ra ngoài: “Đồ ngốc. Ta là vẹt đực, vẹt đực đó nha.”
Tô Tử Tích: “….”
Tô Tử Du đang mày mò lưới đánh cá bỗng cười phá lên: “Tô Tử Tích, em bị bệnh hả, tự nhiên lại muốn l*t tr*n một con vẹt!” [2].
[1], [2]: Nhổ sạch có bính âm là bá guāng, l*t tr*n có bính âm là bā guāng.
Tô Tử Tích tức điên: “Em nói nhổ sạch lông, không phải l*t tr*n.”
Tô Tử Du lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Tô Tử Tích, nói: “Hiếm khi thấy em không chơi game, đang chờ Túc Bảo à?”
Tô Tử Du nói tiếp: “Có cần phải thế không?”
Lúc Túc Bảo về sẽ có tiếng ồn, bọn họ có cần phải ở đây chờ dài cổ không??
Tô Tử Tích bị vạch trần tâm tư, hừ một tiếng: “Em ở trong phòng ngột ngạt lắm, ra ngoài chọc con rùa cho vui thôi, không được ư?”
Tô Tử Chiến cười giễu.
Tô Tử Du hỏi Tô Tử Chiến: “Chẳng phải anh cũng đang chờ Túc Bảo sao?”
Tô Tử Chiến không buồn ngẩng đầu, đáp: “Anh vẫn luôn ngồi đây để đọc sách mà, ai chờ em ấy chứ?”
Hân Hân cầm một cái đùi gà chạy ra khỏi bếp, hỏi: “A, các anh nói gì thế? Túc Bảo về rồi ạ?”
Tô Tử Tích trợn trắng mắt: “Thính lực của em gần tệ bằng người điếc rồi đó.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông lão bị ngạt thở đến đỏ cả mặt, bất giác hít vào hai hơi trong tình trạng không có ý thức.Mãi mà bác sĩ mới vào trong được, vội vàng kiểm tra tình hình của ông lão, đồng thời hỏi: “Ban nãy xảy ra chuyện gì à? Máy theo dõi vẫn luôn hiện lên cảnh báo.”Y tá mờ mịt hả Một tiếng: “Đâu có đâu nhỉ? Ban nãy tôi đang lau mặt với lau tay cho người bệnh thôi…”Bác sĩ nhìn về phía tay của ông lão, phát hiện máy theo dõi đã bị rơi ra.“Ầy, lúc cô lau tay thì không được tháo cái này ra, cái này là để theo dõi nhịp thở, nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân, vừa phẫu thuật xong không được qua loa!”Y tá liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không biết…”Bác sĩ lại kiểm tra thêm một chút, xác nhận bệnh nhân không có vấn đề gì, bấy giờ mới đi ra ngoài.Lúc này y tá mới sầm mặt lại, lẩm bẩm: “Thật phiền phức.”Ác quỷ nằm bò sau lưng chị ta, cắn cổ chị ta, đang hút thứ gì đó giống như quỷ hút máu…Y tá cảm thấy cổ mình có hơi nhức mỏi, giơ tay lên xoa.Trang viên nhà họ Tô.Tô Tử Tích nằm nhoài trên sofa, chán nản nhìn ra ngoài rồi lại nhìn con rùa trong tay.Thật nhàm chán…” Cậu đặt con rùa lộn ngược lên bàn rồi xoay nó quay mòng mòng.Tiểu Ngũ đứng trên lan can cầu thang, vỗ cánh kêu: “Con lừa hói. Ông nội ở đây nè. Có bản lĩnh thì tới bắt ta đi, bắt một con rùa thì giỏi giang cái gì?”Tô Tử Tích liếc nhìn con vẹt xanh đã thành tinh.“Cậy mình mày có cánh nên tao không bắt được mày à.” Tô Tử Tích nói: “Nếu không có cánh thì bây giờ lông của mày đã bị tao nhổ sạch rồi!” [1].Tiểu Ngũ kêu một tiếng rồi bay vù ra ngoài: “Đồ ngốc. Ta là vẹt đực, vẹt đực đó nha.”Tô Tử Tích: “….”Tô Tử Du đang mày mò lưới đánh cá bỗng cười phá lên: “Tô Tử Tích, em bị bệnh hả, tự nhiên lại muốn l*t tr*n một con vẹt!” [2].[1], [2]: Nhổ sạch có bính âm là bá guāng, l*t tr*n có bính âm là bā guāng.Tô Tử Tích tức điên: “Em nói nhổ sạch lông, không phải l*t tr*n.”Tô Tử Du lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Tô Tử Tích, nói: “Hiếm khi thấy em không chơi game, đang chờ Túc Bảo à?”Tô Tử Du nói tiếp: “Có cần phải thế không?”Lúc Túc Bảo về sẽ có tiếng ồn, bọn họ có cần phải ở đây chờ dài cổ không??Tô Tử Tích bị vạch trần tâm tư, hừ một tiếng: “Em ở trong phòng ngột ngạt lắm, ra ngoài chọc con rùa cho vui thôi, không được ư?”Tô Tử Chiến cười giễu.Tô Tử Du hỏi Tô Tử Chiến: “Chẳng phải anh cũng đang chờ Túc Bảo sao?”Tô Tử Chiến không buồn ngẩng đầu, đáp: “Anh vẫn luôn ngồi đây để đọc sách mà, ai chờ em ấy chứ?”Hân Hân cầm một cái đùi gà chạy ra khỏi bếp, hỏi: “A, các anh nói gì thế? Túc Bảo về rồi ạ?”Tô Tử Tích trợn trắng mắt: “Thính lực của em gần tệ bằng người điếc rồi đó.”