Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 705: C705: Chương 705

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Nhất Trần đứng dậy, nói: “Chuyện này đích thân hỏi Vệ Uyển là được rồi.”Sắc mặt Tô Nhất Trần lạnh lùng như băng giá, anh mơ hồ đoán được nguyên nhân rồi—-Nhà họ Tô có 8 người con trai, nhưng chỉ có một cô con gái duy nhất là Tô Cẩm Ngọc.Tô Cẩm Ngọc được cả nhà cưng nựng, sau khi Tô Cẩm Ngọc đi lạc, chỉ sau vài ngày Vệ Uyển đã lâm bồn.Nếu Vệ Uyển biết trước đứa bé trong bụng mình là con gái, thì cô ta có động cơ để đưa Tô Cẩm Ngọc đi——Như vậy, con gái cô ta sẽ thay thế vị trí của Tô Cẩm Ngọc, trở thành người được cả nhà họ Tô cưng chiều!Nhưng Tô Nhất Trần không dám tin rằng Vệ Uyển hại Tô Cẩm Ngọc chỉ vì một lý do đơn giản như thế, hơn nữa khi ấy cô ta còn chưa sinh…Xe nhanh chóng tới nhà tù.Vệ Uyển bị kết án 25 năm vì tội cố ý giết người.Có thể nói cuộc đời cô ta đã hỏng bét.Thấy Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới, đáy mắt Vệ Uyển thoáng hiện sự kinh ngạc, sau đó là vui mừng khôn xiết!Sau khi bị giam, không có ai trong nhà họ Tô đến thăm cô ta, cả Hân Hân cũng không tới.Bây giờ Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo đến gặp cô ta…Liệu cô ta có cơ hội xin giảm án hoặc thậm chí được ra tù không??Cô ta biết lỗi rồi, thật sự đã biết lỗi rồi!Ở trong tù rất khổ sở và mệt mỏi, hình phạt mà cô ta phải chịu trong những ngày qua có lẽ đã đủ rồi phải không?Có thể đưa cô ta rời xa chỗ này được không? Cô ta hứa từ giờ trở đi sẽ làm một người vợ, người mẹ tốt…“Anh cả…” Đôi mắt Vệ Uyển đỏ hoe, chiếc còng tay và cùm chân cô ta đeo kêu leng keng.Thăm nuôi trong tù có nhiều hình thức.Một là, người nhà và tù nhân liên lạc qua điện thoại thông qua một tấm kính.Hai là gặp mặt đặc biệt, có phòng riêng, quản giáo sẽ đứng bên cạnh để canh giữ.Bây giờ, Tô Nhất Trần gặp Vệ Uyển theo hình thức đặc biệt nên mới khiến Vệ Uyển có những ảo tưởng phi thực tế.Tô Nhất Trần lạnh mặt, nói: “Đừng có gọi tôi bằng hai chữ anh cả, bây giờ nhà họ Tô chúng tôi không có nửa xu quan hệ nào với cô.”Nước mắt Vệ Uyển rơi lã chã, lòng cô ta cảm thấy vô cùng bất bình, sao lại không quan tâm tới cô ta nữa?!Cô ta là mẹ ruột của Hân Hân, trong người Hân Hân chảy dòng máu của cô ta, vậy thì nhà họ Tô tất có mối quan hệ với cô ta.Nhìn vẻ mặt của Vệ Uyển, Tô Nhất Trần biết ngay cô ta sắp sửa già mồm.Anh không muốn nghe mấy lời đó, dứt khoát hỏi: “Vệ Uyển, tôi hỏi cô, năm đó có phải cô dẫn Ngọc Nhi đi không?”Vệ Uyển đang chuẩn bị cảm xúc để nói chuyện với Tô Nhất Trần thì bỗng sững sờ khi nghe được câu hỏi của Tô Nhất Trần, cô ta lập tức bày ra bộ dạng kinh ngạc, hỏi: “Anh cả! Anh nói gì thế! Sao em có thể làm như vậy….Sao có thể làm ra loại chuyện đó!”

Tô Nhất Trần đứng dậy, nói: “Chuyện này đích thân hỏi Vệ Uyển là được rồi.”

Sắc mặt Tô Nhất Trần lạnh lùng như băng giá, anh mơ hồ đoán được nguyên nhân rồi—-

Nhà họ Tô có 8 người con trai, nhưng chỉ có một cô con gái duy nhất là Tô Cẩm Ngọc.

Tô Cẩm Ngọc được cả nhà cưng nựng, sau khi Tô Cẩm Ngọc đi lạc, chỉ sau vài ngày Vệ Uyển đã lâm bồn.

Nếu Vệ Uyển biết trước đứa bé trong bụng mình là con gái, thì cô ta có động cơ để đưa Tô Cẩm Ngọc đi——

Như vậy, con gái cô ta sẽ thay thế vị trí của Tô Cẩm Ngọc, trở thành người được cả nhà họ Tô cưng chiều!

Nhưng Tô Nhất Trần không dám tin rằng Vệ Uyển hại Tô Cẩm Ngọc chỉ vì một lý do đơn giản như thế, hơn nữa khi ấy cô ta còn chưa sinh…

Xe nhanh chóng tới nhà tù.

Vệ Uyển bị kết án 25 năm vì tội cố ý giết người.

Có thể nói cuộc đời cô ta đã hỏng bét.

Thấy Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới, đáy mắt Vệ Uyển thoáng hiện sự kinh ngạc, sau đó là vui mừng khôn xiết!

Sau khi bị giam, không có ai trong nhà họ Tô đến thăm cô ta, cả Hân Hân cũng không tới.

Bây giờ Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo đến gặp cô ta…Liệu cô ta có cơ hội xin giảm án hoặc thậm chí được ra tù không??

Cô ta biết lỗi rồi, thật sự đã biết lỗi rồi!

Ở trong tù rất khổ sở và mệt mỏi, hình phạt mà cô ta phải chịu trong những ngày qua có lẽ đã đủ rồi phải không?

Có thể đưa cô ta rời xa chỗ này được không? Cô ta hứa từ giờ trở đi sẽ làm một người vợ, người mẹ tốt…

“Anh cả…” Đôi mắt Vệ Uyển đỏ hoe, chiếc còng tay và cùm chân cô ta đeo kêu leng keng.

Thăm nuôi trong tù có nhiều hình thức.

Một là, người nhà và tù nhân liên lạc qua điện thoại thông qua một tấm kính.

Hai là gặp mặt đặc biệt, có phòng riêng, quản giáo sẽ đứng bên cạnh để canh giữ.

Bây giờ, Tô Nhất Trần gặp Vệ Uyển theo hình thức đặc biệt nên mới khiến Vệ Uyển có những ảo tưởng phi thực tế.

Tô Nhất Trần lạnh mặt, nói: “Đừng có gọi tôi bằng hai chữ anh cả, bây giờ nhà họ Tô chúng tôi không có nửa xu quan hệ nào với cô.”

Nước mắt Vệ Uyển rơi lã chã, lòng cô ta cảm thấy vô cùng bất bình, sao lại không quan tâm tới cô ta nữa?!

Cô ta là mẹ ruột của Hân Hân, trong người Hân Hân chảy dòng máu của cô ta, vậy thì nhà họ Tô tất có mối quan hệ với cô ta.

Nhìn vẻ mặt của Vệ Uyển, Tô Nhất Trần biết ngay cô ta sắp sửa già mồm.

Anh không muốn nghe mấy lời đó, dứt khoát hỏi: “Vệ Uyển, tôi hỏi cô, năm đó có phải cô dẫn Ngọc Nhi đi không?”

Vệ Uyển đang chuẩn bị cảm xúc để nói chuyện với Tô Nhất Trần thì bỗng sững sờ khi nghe được câu hỏi của Tô Nhất Trần, cô ta lập tức bày ra bộ dạng kinh ngạc, hỏi: “Anh cả! Anh nói gì thế! Sao em có thể làm như vậy….Sao có thể làm ra loại chuyện đó!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Nhất Trần đứng dậy, nói: “Chuyện này đích thân hỏi Vệ Uyển là được rồi.”Sắc mặt Tô Nhất Trần lạnh lùng như băng giá, anh mơ hồ đoán được nguyên nhân rồi—-Nhà họ Tô có 8 người con trai, nhưng chỉ có một cô con gái duy nhất là Tô Cẩm Ngọc.Tô Cẩm Ngọc được cả nhà cưng nựng, sau khi Tô Cẩm Ngọc đi lạc, chỉ sau vài ngày Vệ Uyển đã lâm bồn.Nếu Vệ Uyển biết trước đứa bé trong bụng mình là con gái, thì cô ta có động cơ để đưa Tô Cẩm Ngọc đi——Như vậy, con gái cô ta sẽ thay thế vị trí của Tô Cẩm Ngọc, trở thành người được cả nhà họ Tô cưng chiều!Nhưng Tô Nhất Trần không dám tin rằng Vệ Uyển hại Tô Cẩm Ngọc chỉ vì một lý do đơn giản như thế, hơn nữa khi ấy cô ta còn chưa sinh…Xe nhanh chóng tới nhà tù.Vệ Uyển bị kết án 25 năm vì tội cố ý giết người.Có thể nói cuộc đời cô ta đã hỏng bét.Thấy Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới, đáy mắt Vệ Uyển thoáng hiện sự kinh ngạc, sau đó là vui mừng khôn xiết!Sau khi bị giam, không có ai trong nhà họ Tô đến thăm cô ta, cả Hân Hân cũng không tới.Bây giờ Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo đến gặp cô ta…Liệu cô ta có cơ hội xin giảm án hoặc thậm chí được ra tù không??Cô ta biết lỗi rồi, thật sự đã biết lỗi rồi!Ở trong tù rất khổ sở và mệt mỏi, hình phạt mà cô ta phải chịu trong những ngày qua có lẽ đã đủ rồi phải không?Có thể đưa cô ta rời xa chỗ này được không? Cô ta hứa từ giờ trở đi sẽ làm một người vợ, người mẹ tốt…“Anh cả…” Đôi mắt Vệ Uyển đỏ hoe, chiếc còng tay và cùm chân cô ta đeo kêu leng keng.Thăm nuôi trong tù có nhiều hình thức.Một là, người nhà và tù nhân liên lạc qua điện thoại thông qua một tấm kính.Hai là gặp mặt đặc biệt, có phòng riêng, quản giáo sẽ đứng bên cạnh để canh giữ.Bây giờ, Tô Nhất Trần gặp Vệ Uyển theo hình thức đặc biệt nên mới khiến Vệ Uyển có những ảo tưởng phi thực tế.Tô Nhất Trần lạnh mặt, nói: “Đừng có gọi tôi bằng hai chữ anh cả, bây giờ nhà họ Tô chúng tôi không có nửa xu quan hệ nào với cô.”Nước mắt Vệ Uyển rơi lã chã, lòng cô ta cảm thấy vô cùng bất bình, sao lại không quan tâm tới cô ta nữa?!Cô ta là mẹ ruột của Hân Hân, trong người Hân Hân chảy dòng máu của cô ta, vậy thì nhà họ Tô tất có mối quan hệ với cô ta.Nhìn vẻ mặt của Vệ Uyển, Tô Nhất Trần biết ngay cô ta sắp sửa già mồm.Anh không muốn nghe mấy lời đó, dứt khoát hỏi: “Vệ Uyển, tôi hỏi cô, năm đó có phải cô dẫn Ngọc Nhi đi không?”Vệ Uyển đang chuẩn bị cảm xúc để nói chuyện với Tô Nhất Trần thì bỗng sững sờ khi nghe được câu hỏi của Tô Nhất Trần, cô ta lập tức bày ra bộ dạng kinh ngạc, hỏi: “Anh cả! Anh nói gì thế! Sao em có thể làm như vậy….Sao có thể làm ra loại chuyện đó!”

Chương 705: C705: Chương 705