Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 706: C706: Chương 706

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo ngồi trên ghế lớn, đặt đôi tay nhỏ nhắn trên bàn, tựa cằm vào mu bàn tay, khẽ nghiêng đầu nhìn Vệ Uyển.“Mợ hai, mợ đang nói dối!” Túc Bảo nói: “Sư phụ con dạy, khi người ta nói dối, mắt sẽ nhìn sang bên phải, ánh mắt trốn tránh, cho nên mợ đang nói dối.”Đến một đứa trẻ như bé còn có thể nhìn ra, mợ hai định gạt ai chứ!Tô Nhất Trần nhỏ giọng uốn nắn: “Đừng gọi mợ hai, giờ cô ta chỉ là một dì xa lạ, một tên tội phạm.”Sắc mặt Vệ Uyển lập tức trở nên khó coi.Vậy là, cô ra đã cả nghĩ rồi, nhìn thái độ này của Tô Nhất Trần thì chắc chắn nhà họ Tô sẽ không tha thứ cho cô ta!!Túc Bảo đổi lời, hỏi: “Dì Vệ Uyển, mẹ con không đắc tội với dì, sao dì phải hại mẹ của con?”Vệ Uyển mím môi, quay đầu sang một bên: “Mợ đã nói không phải mợ hại mẹ của con rồi mà!”Tô Nhất Trần lạnh giọng quát: “Vệ Uyển! Đến lúc này rồi mà cô vẫn còn già mồm ư?”Vệ Uyển quay mặt lại, hai mắt đỏ hoe, cô ta nói: “Em già mồm thế nào? Em không làm là không làm, sao lại đổ cho em?”Vệ Uyển cũng là người thông minh, cô ta hiểu rõ nếu Tô Nhất Trần có chứng cứ thì sẽ không cất công tới tận nhà tù để chất vấn cô ta.Anh chỉ sẽ chi chút tiền để cô ta sống không bằng chết trong tù mà thôi!Cô ta chết cũng không thừa nhận đấy, dù sao nhà họ Tô cũng không thể tìm được chứng cứ.Thái độ của Vệ Uyển rất kiên quyết, đáy mắt còn chất chứa sự tuyệt vọng, cô ta cười giễu: “Cũng phải, sao giờ mọi người có thể tin em được?”“Thấy em giết Lí Mai, mọi người liền cho rằng em là người độc ác nhất trên đời, hận không thể đổ hết tội danh lên đầu em phải không?”Thấy Vệ Uyển nhập vai quá sâu, Tô Nhất Trần chỉ biết nghẹn họng.Tô Cẩm Ngọc tức giận nói: “Túc Bảo! Xử cô ta!”Túc Bảo lập tức nghe lời, uy h**p: “Dì Vệ Uyển, dì còn không nói sự thật thì đừng trách con tung chiêu hiểm nhé!”Cô bé con nhe răng nhếch miệng, siết chặt nắm đấm đe dọa.Giống hệt con mèo nhỏ hung dữ xù lông.Tô Cẩm Ngọc: “…”Đáng yêu đến phạm quy rồi đó nha!Như này sao có thể gọi là đe dọa…..Vệ Uyển ngẩn người.Hả?Chiêu hiểm?Vệ Uyển lặng lẽ liếc nhìn Tô Nhất Trần một cái, chỉ thấy anh đang nhìn Túc Bảo, xem ra Tô Nhất Trần chính là chiêu hiểm của Túc Bảo rồi!Một con nhóc thì có chiêu hiểm gì cơ chứ?Túc Bảo nắm chặt đôi tay nhỏ nhắn của mình, thấp giọng nói: “Con kêu mẹ của con đối chất trực tiếp với dì nhé.”Vệ Uyển: “…”

Túc Bảo ngồi trên ghế lớn, đặt đôi tay nhỏ nhắn trên bàn, tựa cằm vào mu bàn tay, khẽ nghiêng đầu nhìn Vệ Uyển.

“Mợ hai, mợ đang nói dối!” Túc Bảo nói: “Sư phụ con dạy, khi người ta nói dối, mắt sẽ nhìn sang bên phải, ánh mắt trốn tránh, cho nên mợ đang nói dối.”

Đến một đứa trẻ như bé còn có thể nhìn ra, mợ hai định gạt ai chứ!

Tô Nhất Trần nhỏ giọng uốn nắn: “Đừng gọi mợ hai, giờ cô ta chỉ là một dì xa lạ, một tên tội phạm.”

Sắc mặt Vệ Uyển lập tức trở nên khó coi.

Vậy là, cô ra đã cả nghĩ rồi, nhìn thái độ này của Tô Nhất Trần thì chắc chắn nhà họ Tô sẽ không tha thứ cho cô ta!!

Túc Bảo đổi lời, hỏi: “Dì Vệ Uyển, mẹ con không đắc tội với dì, sao dì phải hại mẹ của con?”

Vệ Uyển mím môi, quay đầu sang một bên: “Mợ đã nói không phải mợ hại mẹ của con rồi mà!”

Tô Nhất Trần lạnh giọng quát: “Vệ Uyển! Đến lúc này rồi mà cô vẫn còn già mồm ư?”

Vệ Uyển quay mặt lại, hai mắt đỏ hoe, cô ta nói: “Em già mồm thế nào? Em không làm là không làm, sao lại đổ cho em?”

Vệ Uyển cũng là người thông minh, cô ta hiểu rõ nếu Tô Nhất Trần có chứng cứ thì sẽ không cất công tới tận nhà tù để chất vấn cô ta.

Anh chỉ sẽ chi chút tiền để cô ta sống không bằng chết trong tù mà thôi!

Cô ta chết cũng không thừa nhận đấy, dù sao nhà họ Tô cũng không thể tìm được chứng cứ.

Thái độ của Vệ Uyển rất kiên quyết, đáy mắt còn chất chứa sự tuyệt vọng, cô ta cười giễu: “Cũng phải, sao giờ mọi người có thể tin em được?”

“Thấy em giết Lí Mai, mọi người liền cho rằng em là người độc ác nhất trên đời, hận không thể đổ hết tội danh lên đầu em phải không?”

Thấy Vệ Uyển nhập vai quá sâu, Tô Nhất Trần chỉ biết nghẹn họng.

Tô Cẩm Ngọc tức giận nói: “Túc Bảo! Xử cô ta!”

Túc Bảo lập tức nghe lời, uy h**p: “Dì Vệ Uyển, dì còn không nói sự thật thì đừng trách con tung chiêu hiểm nhé!”

Cô bé con nhe răng nhếch miệng, siết chặt nắm đấm đe dọa.

Giống hệt con mèo nhỏ hung dữ xù lông.

Tô Cẩm Ngọc: “…”

Đáng yêu đến phạm quy rồi đó nha!

Như này sao có thể gọi là đe dọa…..

Vệ Uyển ngẩn người.

Hả?

Chiêu hiểm?

Vệ Uyển lặng lẽ liếc nhìn Tô Nhất Trần một cái, chỉ thấy anh đang nhìn Túc Bảo, xem ra Tô Nhất Trần chính là chiêu hiểm của Túc Bảo rồi!

Một con nhóc thì có chiêu hiểm gì cơ chứ?

Túc Bảo nắm chặt đôi tay nhỏ nhắn của mình, thấp giọng nói: “Con kêu mẹ của con đối chất trực tiếp với dì nhé.”

Vệ Uyển: “…”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo ngồi trên ghế lớn, đặt đôi tay nhỏ nhắn trên bàn, tựa cằm vào mu bàn tay, khẽ nghiêng đầu nhìn Vệ Uyển.“Mợ hai, mợ đang nói dối!” Túc Bảo nói: “Sư phụ con dạy, khi người ta nói dối, mắt sẽ nhìn sang bên phải, ánh mắt trốn tránh, cho nên mợ đang nói dối.”Đến một đứa trẻ như bé còn có thể nhìn ra, mợ hai định gạt ai chứ!Tô Nhất Trần nhỏ giọng uốn nắn: “Đừng gọi mợ hai, giờ cô ta chỉ là một dì xa lạ, một tên tội phạm.”Sắc mặt Vệ Uyển lập tức trở nên khó coi.Vậy là, cô ra đã cả nghĩ rồi, nhìn thái độ này của Tô Nhất Trần thì chắc chắn nhà họ Tô sẽ không tha thứ cho cô ta!!Túc Bảo đổi lời, hỏi: “Dì Vệ Uyển, mẹ con không đắc tội với dì, sao dì phải hại mẹ của con?”Vệ Uyển mím môi, quay đầu sang một bên: “Mợ đã nói không phải mợ hại mẹ của con rồi mà!”Tô Nhất Trần lạnh giọng quát: “Vệ Uyển! Đến lúc này rồi mà cô vẫn còn già mồm ư?”Vệ Uyển quay mặt lại, hai mắt đỏ hoe, cô ta nói: “Em già mồm thế nào? Em không làm là không làm, sao lại đổ cho em?”Vệ Uyển cũng là người thông minh, cô ta hiểu rõ nếu Tô Nhất Trần có chứng cứ thì sẽ không cất công tới tận nhà tù để chất vấn cô ta.Anh chỉ sẽ chi chút tiền để cô ta sống không bằng chết trong tù mà thôi!Cô ta chết cũng không thừa nhận đấy, dù sao nhà họ Tô cũng không thể tìm được chứng cứ.Thái độ của Vệ Uyển rất kiên quyết, đáy mắt còn chất chứa sự tuyệt vọng, cô ta cười giễu: “Cũng phải, sao giờ mọi người có thể tin em được?”“Thấy em giết Lí Mai, mọi người liền cho rằng em là người độc ác nhất trên đời, hận không thể đổ hết tội danh lên đầu em phải không?”Thấy Vệ Uyển nhập vai quá sâu, Tô Nhất Trần chỉ biết nghẹn họng.Tô Cẩm Ngọc tức giận nói: “Túc Bảo! Xử cô ta!”Túc Bảo lập tức nghe lời, uy h**p: “Dì Vệ Uyển, dì còn không nói sự thật thì đừng trách con tung chiêu hiểm nhé!”Cô bé con nhe răng nhếch miệng, siết chặt nắm đấm đe dọa.Giống hệt con mèo nhỏ hung dữ xù lông.Tô Cẩm Ngọc: “…”Đáng yêu đến phạm quy rồi đó nha!Như này sao có thể gọi là đe dọa…..Vệ Uyển ngẩn người.Hả?Chiêu hiểm?Vệ Uyển lặng lẽ liếc nhìn Tô Nhất Trần một cái, chỉ thấy anh đang nhìn Túc Bảo, xem ra Tô Nhất Trần chính là chiêu hiểm của Túc Bảo rồi!Một con nhóc thì có chiêu hiểm gì cơ chứ?Túc Bảo nắm chặt đôi tay nhỏ nhắn của mình, thấp giọng nói: “Con kêu mẹ của con đối chất trực tiếp với dì nhé.”Vệ Uyển: “…”

Chương 706: C706: Chương 706