Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 707: C707: Chương 707
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kêu Tô Cẩm Ngọc đối chất trực tiếp với cô ta ư??Rõ là viển vông, Tô Cẩm Ngọc chết rồi còn có thể đối chất với người sống hả?Hơn nữa, Tô Cẩm Ngọc chết vì bệnh, đâu phải do cô ta hại chết. Dù đào xương cốt của Tô Cẩm Ngọc lên, tìm các chuyên gia pháp y hàng đầu đến khám nghiệm tử thi cũng không thể tìm ra bằng chứng chứng minh cô ta hại Tô Cẩm Ngọc.Vệ Uyển còn tưởng Túc Bảo có chiêu hiểm gì thật cơ, giờ thì cô ta yên tâm rồi.Vệ Uyển nhắm mắt, kiên quyết nói: “Mọi người về đi! Năm đó tôi thật sự không hại Tô Cẩm Ngọc, dù hiện giờ cô ta có sống lại tôi cũng không sợ.”Túc Bảo: “Thật không?”Vệ Uyển ‘cây ngay không sợ chết đứng’, giọng điệu chắc nịch: “Thật!”Túc Bảo hừ một tiếng, cái này gọi là gì nhỉ?Chưa thấy áo quan thì không giàn nước mắt!Bé phất tay, miệng lẩm bẩm, Vệ Uyển nhìn dáng vẻ thần bí của cô nhóc, đang định cười nhạo thì tự dưng bên tai văng vẳng âm thanh xa xôi: “Thật không…”Cô ta giật mình không kịp phản ứng, vội đáp: “Thật, tôi nói thật mà!”Cô ta còn đang định hỏi ngược lại lẽ nào trước kia mình không tốt với Tô Cẩm Ngọc à thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc yếu ớt: “Đúng là rất tốt…”Vệ Uyển sửng sốt, quay phắt lại.Chỉ thấy một cô gái mặc áo trắng, xõa tóc, bay lơ lửng ngay sau lưng mình.Sắc mặt Vệ Uyển trắng bệch, con ngươi giãn ra, nhìn chằm chằm đối phương.Khuôn mặt này… Không phải Tô Cẩm Ngọc thì còn ai vào đây?“A a a… Quỷ, quỷ a a a a!” Vệ Uyển sợ hãi đứng bật dậy, đầu gối đụng mạnh vào cạnh bàn, ngã nhào xuống đất!Cai ngục cũng bị dọa, lớn tiếng quát: “Ngoan ngoãn một chút!”Bọn họ nhìn không thấy Tô Cẩm Ngọc, pháp thuật nhỏ của Túc Bảo chỉ khiến mỗi mình Vệ Uyển nhìn thấy thôi.“Cô… Cô! Tô… Tô…” Vệ Uyển hoảng loạn lắp bắp mãi không thành lời.Tô Cẩm Ngọc chậm rãi giơ tay lên, bay tà tà về phía cô ta: “Chị dâu hai, ta chết thảm quá… Là ung thư, đau đớn đến chết, ngươi có biết không…”Khóe miệng Kỷ Trường khẽ co giật.Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Ngọc hiện hình bằng dáng vẻ của quỷ, cũng là lần đầu tiên cô hù dọa người khác, chơi vô cùng vui vẻ.Đầu tóc gọn gàng xõa tung lòa xòa trước mặt, quần áo trên người cũng thay đổi từ váy hoa màu xanh nhạt sang váy dài màu trắng.Cô kiễng chân, đi bằng hai ngón cái, chầm chậm lại gần Vệ Uyển.Con ngươi Vệ Uyển trợn tròn, ngất xỉu!Cai ngục mạnh bạo vỗ mặt cô ta không hề thương tiếc, nhíu mày gọi: “Vệ Uyển, tỉnh, đừng có giả điên giả ngu ở đây!”
Kêu Tô Cẩm Ngọc đối chất trực tiếp với cô ta ư??
Rõ là viển vông, Tô Cẩm Ngọc chết rồi còn có thể đối chất với người sống hả?
Hơn nữa, Tô Cẩm Ngọc chết vì bệnh, đâu phải do cô ta hại chết. Dù đào xương cốt của Tô Cẩm Ngọc lên, tìm các chuyên gia pháp y hàng đầu đến khám nghiệm tử thi cũng không thể tìm ra bằng chứng chứng minh cô ta hại Tô Cẩm Ngọc.
Vệ Uyển còn tưởng Túc Bảo có chiêu hiểm gì thật cơ, giờ thì cô ta yên tâm rồi.
Vệ Uyển nhắm mắt, kiên quyết nói: “Mọi người về đi! Năm đó tôi thật sự không hại Tô Cẩm Ngọc, dù hiện giờ cô ta có sống lại tôi cũng không sợ.”
Túc Bảo: “Thật không?”
Vệ Uyển ‘cây ngay không sợ chết đứng’, giọng điệu chắc nịch: “Thật!”
Túc Bảo hừ một tiếng, cái này gọi là gì nhỉ?
Chưa thấy áo quan thì không giàn nước mắt!
Bé phất tay, miệng lẩm bẩm, Vệ Uyển nhìn dáng vẻ thần bí của cô nhóc, đang định cười nhạo thì tự dưng bên tai văng vẳng âm thanh xa xôi: “Thật không…”
Cô ta giật mình không kịp phản ứng, vội đáp: “Thật, tôi nói thật mà!”
Cô ta còn đang định hỏi ngược lại lẽ nào trước kia mình không tốt với Tô Cẩm Ngọc à thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc yếu ớt: “Đúng là rất tốt…”
Vệ Uyển sửng sốt, quay phắt lại.
Chỉ thấy một cô gái mặc áo trắng, xõa tóc, bay lơ lửng ngay sau lưng mình.
Sắc mặt Vệ Uyển trắng bệch, con ngươi giãn ra, nhìn chằm chằm đối phương.
Khuôn mặt này… Không phải Tô Cẩm Ngọc thì còn ai vào đây?
“A a a… Quỷ, quỷ a a a a!” Vệ Uyển sợ hãi đứng bật dậy, đầu gối đụng mạnh vào cạnh bàn, ngã nhào xuống đất!
Cai ngục cũng bị dọa, lớn tiếng quát: “Ngoan ngoãn một chút!”
Bọn họ nhìn không thấy Tô Cẩm Ngọc, pháp thuật nhỏ của Túc Bảo chỉ khiến mỗi mình Vệ Uyển nhìn thấy thôi.
“Cô… Cô! Tô… Tô…” Vệ Uyển hoảng loạn lắp bắp mãi không thành lời.
Tô Cẩm Ngọc chậm rãi giơ tay lên, bay tà tà về phía cô ta: “Chị dâu hai, ta chết thảm quá… Là ung thư, đau đớn đến chết, ngươi có biết không…”
Khóe miệng Kỷ Trường khẽ co giật.
Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Ngọc hiện hình bằng dáng vẻ của quỷ, cũng là lần đầu tiên cô hù dọa người khác, chơi vô cùng vui vẻ.
Đầu tóc gọn gàng xõa tung lòa xòa trước mặt, quần áo trên người cũng thay đổi từ váy hoa màu xanh nhạt sang váy dài màu trắng.
Cô kiễng chân, đi bằng hai ngón cái, chầm chậm lại gần Vệ Uyển.
Con ngươi Vệ Uyển trợn tròn, ngất xỉu!
Cai ngục mạnh bạo vỗ mặt cô ta không hề thương tiếc, nhíu mày gọi: “Vệ Uyển, tỉnh, đừng có giả điên giả ngu ở đây!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kêu Tô Cẩm Ngọc đối chất trực tiếp với cô ta ư??Rõ là viển vông, Tô Cẩm Ngọc chết rồi còn có thể đối chất với người sống hả?Hơn nữa, Tô Cẩm Ngọc chết vì bệnh, đâu phải do cô ta hại chết. Dù đào xương cốt của Tô Cẩm Ngọc lên, tìm các chuyên gia pháp y hàng đầu đến khám nghiệm tử thi cũng không thể tìm ra bằng chứng chứng minh cô ta hại Tô Cẩm Ngọc.Vệ Uyển còn tưởng Túc Bảo có chiêu hiểm gì thật cơ, giờ thì cô ta yên tâm rồi.Vệ Uyển nhắm mắt, kiên quyết nói: “Mọi người về đi! Năm đó tôi thật sự không hại Tô Cẩm Ngọc, dù hiện giờ cô ta có sống lại tôi cũng không sợ.”Túc Bảo: “Thật không?”Vệ Uyển ‘cây ngay không sợ chết đứng’, giọng điệu chắc nịch: “Thật!”Túc Bảo hừ một tiếng, cái này gọi là gì nhỉ?Chưa thấy áo quan thì không giàn nước mắt!Bé phất tay, miệng lẩm bẩm, Vệ Uyển nhìn dáng vẻ thần bí của cô nhóc, đang định cười nhạo thì tự dưng bên tai văng vẳng âm thanh xa xôi: “Thật không…”Cô ta giật mình không kịp phản ứng, vội đáp: “Thật, tôi nói thật mà!”Cô ta còn đang định hỏi ngược lại lẽ nào trước kia mình không tốt với Tô Cẩm Ngọc à thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc yếu ớt: “Đúng là rất tốt…”Vệ Uyển sửng sốt, quay phắt lại.Chỉ thấy một cô gái mặc áo trắng, xõa tóc, bay lơ lửng ngay sau lưng mình.Sắc mặt Vệ Uyển trắng bệch, con ngươi giãn ra, nhìn chằm chằm đối phương.Khuôn mặt này… Không phải Tô Cẩm Ngọc thì còn ai vào đây?“A a a… Quỷ, quỷ a a a a!” Vệ Uyển sợ hãi đứng bật dậy, đầu gối đụng mạnh vào cạnh bàn, ngã nhào xuống đất!Cai ngục cũng bị dọa, lớn tiếng quát: “Ngoan ngoãn một chút!”Bọn họ nhìn không thấy Tô Cẩm Ngọc, pháp thuật nhỏ của Túc Bảo chỉ khiến mỗi mình Vệ Uyển nhìn thấy thôi.“Cô… Cô! Tô… Tô…” Vệ Uyển hoảng loạn lắp bắp mãi không thành lời.Tô Cẩm Ngọc chậm rãi giơ tay lên, bay tà tà về phía cô ta: “Chị dâu hai, ta chết thảm quá… Là ung thư, đau đớn đến chết, ngươi có biết không…”Khóe miệng Kỷ Trường khẽ co giật.Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Ngọc hiện hình bằng dáng vẻ của quỷ, cũng là lần đầu tiên cô hù dọa người khác, chơi vô cùng vui vẻ.Đầu tóc gọn gàng xõa tung lòa xòa trước mặt, quần áo trên người cũng thay đổi từ váy hoa màu xanh nhạt sang váy dài màu trắng.Cô kiễng chân, đi bằng hai ngón cái, chầm chậm lại gần Vệ Uyển.Con ngươi Vệ Uyển trợn tròn, ngất xỉu!Cai ngục mạnh bạo vỗ mặt cô ta không hề thương tiếc, nhíu mày gọi: “Vệ Uyển, tỉnh, đừng có giả điên giả ngu ở đây!”