Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 163
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 163Thì ra là có điều kiện.Ôn Hủ Hủ cũng không biết làm như thế nào, suy nghĩ một chút, chỉ còn cách đồng ý với cậu.“Không phải, Dận Dận, con nghe dì nói này, công ty của ba con là chỗ nào chứ? Cho dù dì muốn đi cũng chưa chắc có thể vào được. Vì ba con không thích dì.”Cô ngồi xổm trước mặt Hoắc Dận, nói đến lời này, trong ánh mắt vẫn hiện lên một tia ảm đạm.Còn không phải sao? Đối với một người phụ nữ như cô, hắn thậm chí còn chán ghét, làm sao có thể để cho cô vào công ty của hắn. Cô tới đây là vì chữa bệnh cho hắn, bằng không ngay cả bước vào hắn cũng không cho cô vào.Thế nhưng, Hoắc Dận sau nghi nghe Ôn Hủ Hủ nói lại bỗng nhiên bắt lấy tay của cô: “Đi, tìm ba!”Hả?A!!!Ôn Hủ Hủ bị sốc……Ôn Hủ Hủ muốn ngăn cậu con trai lớn của mình lại. Nhưng hai mẹ con mới vừa đi đến đầu cầu thang, thì trên lầu đã bắt gặp một bóng người cao lớn đi xuống.“Hoắc Dận? Con ở đây làm gì? Không phải con nói muốn đi nhà trẻ sao?”Người đàn ông từ trên cầu thang đi xuống, dáng người cao ngất đứng lặng, âu phục màu đen, bên trong là áo sơ mi được may thủ công màu sậm, hai chân thon dài quá mức,… Ánh sáng buổi sáng xuyên qua cửa sổ vừa vặn chiếu xuống như vầng hào quang chiếu thẳng vào người đàn ông anh tuấn, hoàn mỹ này.Ôn Hủ Hủ vô tình siết chặt lòng bàn tay.“Ba, ba còn chưa đáp ứng điều kiện của con?”“Điều kiện?”Quả nhiên, ngay khi Hoắc Tư Tước nghe được những lời này của con trai, cũng sửng sốt không kém. Hắn thong thả bước xuống, nhìn thấy đứa nhỏ này sáng sớm còn đến nói điều kiện với mình, hắn có chút tò mò.“Điều kiện gì?”“Để dì đến chỗ ba làm, con sẽ đi nhà trẻ!”Hoắc Dận vai đeo cặp sách nhỏ, lại dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc chỉ về hướng mẹ đang đứng bên cạnh.Hoắc Tư Tước có chút giật mình. Lập tức, ánh mắt quét về phía Ôn Hủ Hủ.Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội – –Trong tích tắc, Ôn Hủ Hủ liền nhìn thấy người đàn ông này trên mặt thần sắc tương đối khó coi. Từng phút nhìn cô đầy hoài nghi, giống như cô ở sau giật dây vậy.Ôn Hủ Hủ sợ tới mức xua tay: “Anh đừng hiểu lầm, chuyện này không liên quan đến tôi, tôi cũng vừa mới biết. Dận Dận nói nếu tôi muốn đưa thằng bé đi nhà trẻ, thì tôi nhất định phải đến chỗ anh làm việc, tôi cũng không biết vì sao?”Cô nhún vai, tỏ vẻ mình hoàn toàn không biết gì về chuyện này.Hoắc Tư Tước nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi một chút.“Hoắc Dận, tại sao con lại muốn để dì ấy đến công ty của ba làm việc? Ba mở công ty, không phải bệnh viện, không phù hợp với công việc của dì ấy.”“Dì ấy đi chăm sóc ba!”
Chương 163
Thì ra là có điều kiện.
Ôn Hủ Hủ cũng không biết làm như thế nào, suy nghĩ một chút, chỉ còn cách đồng ý với cậu.
“Không phải, Dận Dận, con nghe dì nói này, công ty của ba con là chỗ nào chứ? Cho dù dì muốn đi cũng chưa chắc có thể vào được. Vì ba con không thích dì.”
Cô ngồi xổm trước mặt Hoắc Dận, nói đến lời này, trong ánh mắt vẫn hiện lên một tia ảm đạm.
Còn không phải sao? Đối với một người phụ nữ như cô, hắn thậm chí còn chán ghét, làm sao có thể để cho cô vào công ty của hắn. Cô tới đây là vì chữa bệnh cho hắn, bằng không ngay cả bước vào hắn cũng không cho cô vào.
Thế nhưng, Hoắc Dận sau nghi nghe Ôn Hủ Hủ nói lại bỗng nhiên bắt lấy tay của cô: “Đi, tìm ba!”
Hả?
A!!!
Ôn Hủ Hủ bị sốc……
Ôn Hủ Hủ muốn ngăn cậu con trai lớn của mình lại. Nhưng hai mẹ con mới vừa đi đến đầu cầu thang, thì trên lầu đã bắt gặp một bóng người cao lớn đi xuống.
“Hoắc Dận? Con ở đây làm gì? Không phải con nói muốn đi nhà trẻ sao?”
Người đàn ông từ trên cầu thang đi xuống, dáng người cao ngất đứng lặng, âu phục màu đen, bên trong là áo sơ mi được may thủ công màu sậm, hai chân thon dài quá mức,… Ánh sáng buổi sáng xuyên qua cửa sổ vừa vặn chiếu xuống như vầng hào quang chiếu thẳng vào người đàn ông anh tuấn, hoàn mỹ này.
Ôn Hủ Hủ vô tình siết chặt lòng bàn tay.
“Ba, ba còn chưa đáp ứng điều kiện của con?”
“Điều kiện?”
Quả nhiên, ngay khi Hoắc Tư Tước nghe được những lời này của con trai, cũng sửng sốt không kém. Hắn thong thả bước xuống, nhìn thấy đứa nhỏ này sáng sớm còn đến nói điều kiện với mình, hắn có chút tò mò.
“Điều kiện gì?”
“Để dì đến chỗ ba làm, con sẽ đi nhà trẻ!”
Hoắc Dận vai đeo cặp sách nhỏ, lại dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc chỉ về hướng mẹ đang đứng bên cạnh.
Hoắc Tư Tước có chút giật mình. Lập tức, ánh mắt quét về phía Ôn Hủ Hủ.
Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội – –
Trong tích tắc, Ôn Hủ Hủ liền nhìn thấy người đàn ông này trên mặt thần sắc tương đối khó coi. Từng phút nhìn cô đầy hoài nghi, giống như cô ở sau giật dây vậy.
Ôn Hủ Hủ sợ tới mức xua tay: “Anh đừng hiểu lầm, chuyện này không liên quan đến tôi, tôi cũng vừa mới biết. Dận Dận nói nếu tôi muốn đưa thằng bé đi nhà trẻ, thì tôi nhất định phải đến chỗ anh làm việc, tôi cũng không biết vì sao?”
Cô nhún vai, tỏ vẻ mình hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
Hoắc Tư Tước nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi một chút.
“Hoắc Dận, tại sao con lại muốn để dì ấy đến công ty của ba làm việc? Ba mở công ty, không phải bệnh viện, không phù hợp với công việc của dì ấy.”
“Dì ấy đi chăm sóc ba!”
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 163Thì ra là có điều kiện.Ôn Hủ Hủ cũng không biết làm như thế nào, suy nghĩ một chút, chỉ còn cách đồng ý với cậu.“Không phải, Dận Dận, con nghe dì nói này, công ty của ba con là chỗ nào chứ? Cho dù dì muốn đi cũng chưa chắc có thể vào được. Vì ba con không thích dì.”Cô ngồi xổm trước mặt Hoắc Dận, nói đến lời này, trong ánh mắt vẫn hiện lên một tia ảm đạm.Còn không phải sao? Đối với một người phụ nữ như cô, hắn thậm chí còn chán ghét, làm sao có thể để cho cô vào công ty của hắn. Cô tới đây là vì chữa bệnh cho hắn, bằng không ngay cả bước vào hắn cũng không cho cô vào.Thế nhưng, Hoắc Dận sau nghi nghe Ôn Hủ Hủ nói lại bỗng nhiên bắt lấy tay của cô: “Đi, tìm ba!”Hả?A!!!Ôn Hủ Hủ bị sốc……Ôn Hủ Hủ muốn ngăn cậu con trai lớn của mình lại. Nhưng hai mẹ con mới vừa đi đến đầu cầu thang, thì trên lầu đã bắt gặp một bóng người cao lớn đi xuống.“Hoắc Dận? Con ở đây làm gì? Không phải con nói muốn đi nhà trẻ sao?”Người đàn ông từ trên cầu thang đi xuống, dáng người cao ngất đứng lặng, âu phục màu đen, bên trong là áo sơ mi được may thủ công màu sậm, hai chân thon dài quá mức,… Ánh sáng buổi sáng xuyên qua cửa sổ vừa vặn chiếu xuống như vầng hào quang chiếu thẳng vào người đàn ông anh tuấn, hoàn mỹ này.Ôn Hủ Hủ vô tình siết chặt lòng bàn tay.“Ba, ba còn chưa đáp ứng điều kiện của con?”“Điều kiện?”Quả nhiên, ngay khi Hoắc Tư Tước nghe được những lời này của con trai, cũng sửng sốt không kém. Hắn thong thả bước xuống, nhìn thấy đứa nhỏ này sáng sớm còn đến nói điều kiện với mình, hắn có chút tò mò.“Điều kiện gì?”“Để dì đến chỗ ba làm, con sẽ đi nhà trẻ!”Hoắc Dận vai đeo cặp sách nhỏ, lại dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc chỉ về hướng mẹ đang đứng bên cạnh.Hoắc Tư Tước có chút giật mình. Lập tức, ánh mắt quét về phía Ôn Hủ Hủ.Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội – –Trong tích tắc, Ôn Hủ Hủ liền nhìn thấy người đàn ông này trên mặt thần sắc tương đối khó coi. Từng phút nhìn cô đầy hoài nghi, giống như cô ở sau giật dây vậy.Ôn Hủ Hủ sợ tới mức xua tay: “Anh đừng hiểu lầm, chuyện này không liên quan đến tôi, tôi cũng vừa mới biết. Dận Dận nói nếu tôi muốn đưa thằng bé đi nhà trẻ, thì tôi nhất định phải đến chỗ anh làm việc, tôi cũng không biết vì sao?”Cô nhún vai, tỏ vẻ mình hoàn toàn không biết gì về chuyện này.Hoắc Tư Tước nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi một chút.“Hoắc Dận, tại sao con lại muốn để dì ấy đến công ty của ba làm việc? Ba mở công ty, không phải bệnh viện, không phù hợp với công việc của dì ấy.”“Dì ấy đi chăm sóc ba!”